g Hạ Ly tò mò nhìn nàng ngồi ở bên cạnh mình, không nhịn được tò mò hỏi: “Họ Khổng kia, muội và hắn rất quen thuộc à? Hắn là thủ lĩnh ở nơi này đi?”
Nàng mím môi cười, gật gật đầu: “Khổng đại ca là thủ lĩnh nơi này, ba năm trước muội quen biết huynh ấy, huynh ấy đối nhân xử thế tốt lắm, chính trực lại nhiệt tình…”
Nhìn thần thái nàng hào hứng, nói liến thoắng không ngớt ca ngợi tên hải tặc chứa nhiều “đức tốt” kia, thật sự muốn cười.
Một hải tặc, dựa vào cướp đoạt thương thuyền mà sống, còn có thể được cho là “chính trực”? Nhưng nhìn bộ dáng hiện giờ của Ôn Thiên Tư, rõ ràng chỉ có một câu có thể hình dung—người tình trong mắt hóa Tây Thi, nàng sao có thể ở trước mặt thiếu nữ này nói người trong lòng nàng ấy không đúng?
Có điều làm cho nàng khó hiểu nhất chính là, cho dù Ôn Đình Dận rất văn minh, cũng không đến mức sẽ gả muội muội của mình cho hải tặc chứ? Chẳng lẽ giữa thương phỉ cũng có thể sẽ có quan hệ thông gia?
Buổi tối, nàng được sắp xếp ngủ cùng một phòng với Ôn Thiên Tư, lắng tai nghe tiếng sóng biển bên ngoài, tựa hồ còn có chút choáng váng, không biết sao, khuôn mặt Ôn Đình Dận kia, lại cứ như vậy hiện ra.
Người đó, cũng giống như một câu đố. Vừa có kiêu ngạo của quý công tử, cũng có khôn khéo của thương nhân, mấy lời độc miệng kia lại thường thường có thể nói ra được vài câu đạo lý, nhưng làm cho nàng khó hiểu nhất, vẫn là đoạn nói chuyện giữa nàng và Ôn Đình Dận trước đó—
Nàng, rốt cuộc là lúc nào chỗ nào, từng đắc tội qua vị đại công tử này?
Bên tai truyền đến tiếng hít thở có quy luật rất nhỏ của Ôn Thiên Tư, hiển nhiên là đã ngủ say rồi, nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định đi tìm Ôn Đình Dận nói cho rõ ràng.
Nhưng nàng cũng không biết hắn đang ở đâu, sau khi mặc quần áo tử tế liền rời phòng, chẳng có mục đích đi ra ngoài, đi thẳng đến nhà chính, phát hiện nơi đó đèn đuốc sáng trưng, dường như là có không ít người đang nâng ly cạn chén.
Vừa đến gần, quả nhiên thấy nội đường bóng người lay động, còn nghe được một tiếng nói hùng hậu vang vọng bên trong—
“Ôn thiếu gia từ trước đến nay là một người thẳng thắn, lần này nếu đã nói là chia bốn sáu, vì sao đột nhiên thay đổi, chẳng lẽ ngươi muốn khinh ngược lại phải không?”
Giọng nói Ôn Đình Dận êm ái vang lên, “Hiện giờ có biến cố, ham muốn con thuyền này không chỉ một nhà ta, trước đó ngay cả hoàng thượng cũng hỏi tới rồi, nếu ta động thủ quá sớm, ngược lại gây ra phiền phức cho chính mình.”
“Sẽ không phải là ngươi muốn độc chiếm chứ? Ta nghe nói lão tử hoàng đế muốn cho ngươi giúp hắn huấn luyện cái thủy quân gì đó, nhất định là vì dùng để đối phó chúng ta. Hừ, Ôn Đình Dận, ngươi vừa ăn của quan gia, vừa ăn của phỉ gia chúng ta, hắc bạch hai bên ngươi ăn sạch, chính là ta nói cho ngươi biết, trên cõi đời này không có chuyện dễ dàng như vậy, Ôn gia các ngươi cũng không phải Ngọc hoàng đại đế hoành hành thiên hạ, có thể một tay che trời!”
Chợt đột nhiên, một cái chén ném lên trên bàn đá, nội đường một mảnh xôn xao, Giang Hạ Ly không biết thế nào, trong lòng căng thẳng, vội chạy vào bên trong.
Nàng bỗng nhiên xuất hiện, làm cho chính đường đang loạn rừng rực thoáng chốc an tĩnh lại, tất cả mọi người không hẹn mà cùng đem ánh mắt ném về hướng nàng.
Tên hải tặc họ Khổng kia đi vài bước đến trước mặt nàng, đánh giá, hỏi: “Nha đầu này là ngươi mang đến?”
Ôn Đình Dận đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: “Đúng vậy. Là khách nhân của ta.”
Giang Hạ Ly chấn động một phen, không những là bởi vì ánh mắt tên hải tặc kia nhìn mình quá mức cổ quái, còn bởi vì lúc Ôn Đình Dận giới thiệu thân phận nàng thì đặc biệt dụng từ.
Khách nhân?! Hắn không muốn nói thẳng ra sự thật nàng thân là nghi phạm giết người à? Hắn nói như vậy, là vì giữ gìn tôn nghiêm của nàng, hay là thể diện của chính hắn?
Hải tặc cười cổ quái hỏi: “Là khách nhân, hay là nữ nhân của ngươi?”
“Khách nhân.” Ôn Đình Dận cắn chữ càng thêm nặng.
“Nếu không phải nữ nhân của ngươi, như vậy… lưu lại đi!”
Bỗng nhiên hải tặc một phen nắm chặt vai Giang Hạ Ly, kéo nàng sang bên cạnh, có hai tên hải tặc khác cười hì hì tiến lên trước, liền bắt lấy hai cánh tay của nàng.
“Chậm đã!” Ôn Đình Dận nâng cao thanh âm, ánh mắt đông lạnh như sương, bước vài bước đến giữa bọn họ, trầm giọng nói: “Ta nói rồi, đây là khách nhân của ta, ai cũng không thể gây khó nàng.”
“Nha đầu này nghe thấy đối thoại của chúng ta rồi, làm sao biết được ngày sau nàng ta không tố giác ngươi với triều đình? Nếu triều đình biết ngươi có cấu kết với hải tặc, hoàng thượng còn không phải muốn tìm Ôn gia các người gây phiền toái à?”
“Đó là chuyện của ta, không nhọc ngươi lo lắng.”
Ôn Đình Dận vươn bàn tay ra, cũng không biết hướng về hai bên trái phải thế nào, hai tên hải tặc lại không kiềm được buông tay ra, lui liền mấy bước mới đứng vững, Giang Hạ Ly cũng ở trong nháy mắt ấy được hắn kéo vào trong lòng.
Thủ lĩnh hải tặc liếc xéo hắn, cười lạnh mấy tiếng: “Được a, ngươi quả nhiên là người luyện võ! Ta đã nói ngươi nhất định có công phu trong người, bức ngươi nhiều lần, ngươi cũng không chịu động thủ, không phải n
