Teya Salat
Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322642

Bình chọn: 8.5.00/10/264 lượt.

ói mình chỉ là thương nhân, không phải người giang hồ, hiện giờ vì một nha đầu này, ngươi chịu ra tay rồi?”

Lời còn chưa dứt, năm ngón của đại hán kia như ưng trảo chụp vào mặt Ôn Đình Dận, hắn bước nhanh lui lại phía sau, bảo hộ Giang Hạ Ly chặt chẽ vào trong ngực, thân hình vô cùng nhẹ nhàng mà trái tránh phải né, tránh thoát thế công của địch nhân.

Đột nhiên, hải tặc đánh một tiếng gào thét, nàng còn chưa hiểu chuyện gì, đã cảm thấy dưới chân trống trơn, cả người lập tức ngã vào trong động lớn đột nhiên xuất hiện trên mặt đất, nàng kinh hô một tiếng, muốn đẩy Ôn Đình Dận ra, nhưng hắn vẫn vững vàng ôm chặt nàng như cũ, không có một chút ý tứ muốn chạy trốn một mình chút nào, kết quả hai người cứ như vậy ngã vào trong hầm ngầm tối đen—

Giang Hạ Ly xoa đầu gối sưng tấy, nhẹ giọng hỏi: “Ôn… này, ngươi thế nào, không bị thương chứ?”

“Ta không gọi là Ôn này.” Hắn yếu ớt mở miệng: “Dù sao ta cũng mạnh mẽ hơn ngươi.”

“Thực xin lỗi, là ta liên lụy ngươi rồi.” Nàng cúi đầu sám hối, “Thật ra ta vốn không nên làm điều thừa.”

“Cũng không có gì, hôm nay đối phương chính là muốn trở mặt với ta, ta còn đang suy nghĩ làm thế nào có thể ngả bài với đối phương, nhân cơ hội nói chuyện thật tốt, cho nên ngươi làm rối loạn rất tốt, miễn cho chúng ta không thỏa thuận được mà trở mặt, dù sao nơi này cũng là địa bàn của đối phương, một khi trở mặt rồi, đối với ta cũng không có chỗ tốt gì, nhưng đã trể thế này ngươi còn đến nơi này làm gì?”

“Vẫn là vấn đề cũ kia.” Nàng than nhẹ một tiếng, “Ta vốn là muốn hỏi ngươi, vì sao luôn châm chọc ta, còn nói ta đắc tội ngươi, có điều hiện giờ xem ra… ta không những đắc tội ngươi, còn làm phiền ngươi, chúng ta bị vây khốn ở chỗ này, có thể trở ra được không?”

Nàng bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, lập tức khẩn trương lên: “Đúng rồi! Muội muội ngươi còn đang ở trên tay bọn họ!”

“Không sao, Khổng Phong sẽ không làm khó Thiên Tư.” Hắn đáp như đã tính trước mọi việc.

Nàng lại lặng lẽ xoa xoa đầu gối, sau khi lặng im một chốc, lại lần nữa mở miệng: “Cái người tên Khổng Phong kia nói, ích lợi đoạt được bởi vớt thuyền đắm muốn chia bốn sáu với các ngươi, ai là bốn?”

Hắn trả lời: “Vớt thuyền đắm cần phải đầu tư rất nhiều tiền bạc, ai có tiền, người đó là ông chủ lớn nhất.”

“Nhưng hiện giờ ngươi lại muốn bỏ vớt, cho nên bọn hắn không kiếm được số tiền kia rồi?”

“Sau khi người chết kia đi tửu phường tìm ngươi bán chuyện xưa, đến lúc phát hiện ra thi thể của hắn, ngươi có gặp phải chuyện gì kỳ quái hay không?” Hắn bỗng nhiên chuyển chủ đề, làm cho nàng trong lúc nhất thời không lần được manh mối.

Hồi tưởng lại buổi tối kia, xác thực có chuyện mà nàng chưa từng đề cập với Lưu Thanh Thụ, cũng không phải là cố ý giấu giếm, mà là nàng chưa từng chân chính đem hai chuyện này liên tưởng lại với nhau, hôm nay hắn vừa hỏi, nàng cũng không biết sao, liền nói ra—

“Có người nửa đêm ý đồ lẻn vào phòng của ta, bị ta phát hiện, hô lớn, y liền chạy mất.”

“Là người nào?”

“Không biết, lúc ta hô to y còn chưa tiến vào, lúc ta đi ra ngoài đã không thấy bóng dáng y nữa rồi.”

Ôn Đình Dận trầm mặc một lát, lại hỏi: “Lần trước ngươi ở trước cửa tiệm ăn gặp được Thiên Tư thì có phải có một cây gậy gỗ thiếu chút nữa nện vào ngươi không?”

“Đúng vậy.”

“Ngươi chưa từng nghĩ tới giữa hai người đó có liên quan gì sao?”

“Hả?” Giang Hạ Ly lại bị hỏi ngược lại. Giữa đường từ bên trên rơi xuống một cây gậy, lại cùng với hái hoa tặc nửa đêm ý đồ lẻn vào phòng nàng thì có liên quan gì?

Nhưng dù sao nàng cũng là người thêu dệt chuyện xưa, đầu óc hơi xem xét một chút, đã bị chân tướng che giấu dọa sợ đến mức lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.

“Chẳng lẽ… có người muốn giết ta?!”

Hắn bình tĩnh trả lời, “Ngươi nhất định là đã biết được bí mật gì đó, cho nên mới bị người muốn diệt khẩu, cho đến bây giờ ngươi còn có thể bình an vô sự, chẳng lẽ không muốn cảm tạ ta?”

Giang Hạ Ly cứng họng, cả người ngu ngơ, tinh tế hồi tưởng lại, quả thực, rất nhiều nghi ngờ tựa hồ đều có thể vạch trần lớp khăn che mặt đầu tiên của chúng nó, nhưng mà… nếu thật sự có người muốn giết nàng, chủ sự phía sau màn lại là ai? Chẳng lẽ không phải là người Ôn gia muốn vớt thuyền đắm nhất sao?

Ở trong bóng tối nàng dùng sức nheo mắt lại, vẫn không nhìn ra được đường nét hình dáng của Ôn Đình Dận, nhưng hắn dường như vẫn xem thấu được tâm tư nàng, lãnh đạm nói: “Ngươi không cần hoài nghi ta, chuyện này không liên can đến ta.”

“Ngươi khẳng định?” Nàng cười như không cười hỏi lại, “Ngươi là tình nghi duy nhất ta có thể nghĩ đến.”

“Nếu ta là chủ sự phía sau màn kia, thì bây giờ ngươi còn có mạng để sống à?”

Nghe vậy, ngẫm lại hắn nói cũng không sai, nếu muốn giết nàng, đã sớm có thể động thủ rồi! Vì thế vẻ mặt nàng xấu hổ, không tiếp tục đề tài này nữa, ngược lại muốn tìm xem có cơ hội chạy trốn hay không, nhưng vươn tay ra, lại không sờ tới thành động, xem ra cái huyệt động này còn lớn hơn so với nàng tưởng tượng.

“Khả năng tự mình chạy trốn không lớn, chúng ta vẫn là ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này, chờ bọn hắn thả chúng ta ra ngoài.” Ôn Đình Dận