cả quỷ. Mà bọn họ lại đang trong lúc thiếu tiền, chỉ cần tìm người
nói với anh ta, nếu đồng ý giả thua còn có thể được thù lao gấp mười lần khi
thắng, cậu nói anh ta có đồng ý không? Một khi lên võ đài, muốn sống muốn chết
chẳng phải chỉ cần một câu của cậu? Mà bên này chỉ cần lôi cô ta đến địa bàn
của cậu, trực tiếp phát sóng cho cô ta xem là được. Nhìn thấy bộ dạng máu me
bắn tung tóe của người đó, cậu muốn gì mà cô ta chẳng nghe?”
Lăng Lạc Xuyên lắc đầu khẽ cười, “Điều đó chưa chắc.
Lỡ như người ta quyết tâm, sống hay chết tùy anh, cô ấy dứt khoát đi theo luôn.
Cuối cùng khiến ngọc vỡ hoa tàn, hương phai sắc nát, há chẳng phải phí sức đánh
một trận mà chẳng được gì?”.
Nguyễn Thiệu Nam thong thả thở dài, “Nếu thực sự như
vậy cũng chỉ có cách buông tay, để cô ta chết đi. Người phụ nữ không giữ được,
cậu muốn nữa cũng vô ích. Từ đây cắt đứt nỗi nhớ, không cần vì một người phụ nữ
ngày ngày nhớ mong, mất hồn mất vía, cậu cũng yên lòng”.
Lăng Lạc Xuyên quay mặt đi, đón ánh mặt trời dịu nhẹ,
nhìn Nguyễn Thiệu Nam đang nhìn thẳng, sắc mặt không thay đổi, ung dung nói
chuyện với anh, anh không biết những lời người này nói rốt cuộc là thật hay
đùa.
Cho dù là đùa cũng đã khiến người ta vô cùng sợ hãi.
Giả sử là thật, vậy suy nghĩ kín đáo, lòng dạ thâm sâu, tính tình lạnh lùng,
thủ đoạn độc ác của anh ta đã đạt tới mức khiến người ta căm phẫn.
Lăng Lạc Xuyên bất giác thở dài, “Anh quá tàn nhẫn
rồi, theo đuổi tình yêu cũng làm như báo thù. Người ta chỉ là một cô gái yếu
đuối mảnh mai, cần gì phải ép vào đường cùng chứ”.
Nguyễn Thiệu Nam khẽ cười, “Ai nói yêu cô ta? Tôi chỉ
đang thảo luận cùng cậu, làm thế nào gươm chưa dính máu đã thắng, đã đạt được
người phụ nữ mình muốn. Cậu cảm thấy cô ta là người con gái yếu đuối, quan điểm
của tôi ngược lại với cậu. Còn nhớ lần trên tầng cao nhất tòa nhà Dịch Thiên,
bị tôi đè xuống, máu chảy khắp nền vẫn còn dám cứng cỏi cãi lại. Nếu không phải
sau đó cậu nhắc nhở tôi, đây có lẽ là khổ nhục kế cô ta dốc toàn lực lúc đường
cùng, tôi đã suýt bị lừa. Một người để đạt được mục đích, đến bản thân cũng không
đếm xỉa, nhìn khắp thiên hạ có được mấy người? Người như vậy bình thường có vẻ
dịu dàng hòa nhã, điềm đạm đáng yêu nhưng chỉ cần cho cô ta một cơ hội thích
hợp, chỉ sợ cô ta còn tàn nhẫn hơn bất cứ ai”.
Trong lúc nói chuyện, trời đã sáng. Giữa những tòa nhà
cao tầng của thành phố là ánh bình minh đỏ rực và bầu trời trong xanh.
Lăng Lạc Xuyên không nói gì, lặng lẽ nhìn xuyên qua
tia nắng ban mai, trước mặt là thành phố như mê cung, bầu trời chật hẹp, đám
người thờ ơ... Thế là anh tưởng tượng nếu trên trời có một đôi mắt nhìn xuống,
cảnh tượng của thành phố chắc giống như bức tranh vải được căng trên khung gỗ,
trải qua ngàn năm, lâu bền không thay đổi. Cũng phồn hoa như vậy, những người
như vậy, mưu mô toan tính như vậy, dục vọng tựa hang sâu không bao giờ lấp đầy.
Anh rất mệt, đã lười phán đoán xem mục đích thực sự
của Nguyễn Thiệu Nam khi nói ra những lời này. Nhưng không thể phủ nhận, anh ta
đã rạch ra một vết sẹo, một căn bệnh từ lâu lắm rồi bản thân không muốn đối
diện.
Anh giống Nguyễn Thiệu Nam. Trong lòng Vị Hi sớm đã
múa bút phân định họ cùng một loại, đều máu lạnh, ích kỉ như nhau, khiến người
ta “ghét bỏ" như nhau. Vì thế, cô hận Nguyễn Thiệu Nam bao nhiêu, thì sẽ
hận bản thân anh bấy nhiêu.
Điều đó có nghĩa là anh đối với cô chỉ có hoặc buông
tay hoặc hủy diệt, nhưng không cách nào như cây khô gặp mùa xuân, trăng tròn
hoa thắm.
Hóa ra cuộc đời con người bi ai nhất không phải là có
mệnh vô duyên, mà là khi bạn đột nhiên tỉnh ngộ từ tất cả những việc mình làm,
thì lại phát hiện ra tất cả đã không thể cứu vãn.
Mặc cho bạn làm gì đi nữa, cũng không thể quay đầu lại
được...
“Có lẽ một ngày, chúng ta đều sẽ phát hiện ra…”.
Lăng Lạc Xuyên dựa vào thành ghế, nhắm mắt trong gió
mát hiu hiu, nửa tỉnh nửa mê nói: “Tất cả mọi thứ chúng ta trăm phương ngàn kế
đạt được kì thực hoàn toàn không quan trọng. Mà thứ chúng ta muốn có nhất đã
vĩnh viễn không thể có được”.
Nguyễn Thiệu Nam nắm vô lăng, tay khẽ run run, rất
khẽ, khẽ tới mức đến bản thân anh cũng không nhận ra. Anh quay mặt sang nhìn Lăng
Lạc Xuyên đã say giấc nồng.
Đột nhiên anh nhớ lại, cái đêm ánh sao ảm đạm, gió thu
hiu hiu nửa năm trước ấy, người đó cũng như vậy, không chút phòng bị ngủ trên
xe anh. Anh lặng lẽ ngắm cô, tựa như nhìn một loại sinh mệnh khác của một thế
giới khác. Một loại... sinh mệnh anh không biết chút nào, không hiểu chút nào.
Giây khắc ấy, anh liền biết, tình cảm trào ra từ trái
tim anh không phải hận thù, mà là hưng phấn. Một cảm giác tươi mới và hiếu kì
chưa từng có, không cách nào diễn đạt được.
Anh lại quay mặt nhìn Lăng Lạc Xuyên một cái, trong
lòng thầm nghĩ hai người này thực sự có điểm chung.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn vào gương chiếu hậu khẽ cười,
lúc này lại có chút ngưỡng mộ họ. Từ sau khi trưởng thành, anh chưa bao giờ to
gan ngủ trước mặt người khác như vậy.
Tuyệt đối không giao tính mệnh gia đình và bản thân
vào tay