ời vừa thốt ra, tất cả đều hưởng mũi nhọn vào cô.
Hiểu Phàm đáng thương, một cô gái chưa từng ra khỏi cổng trường đâu phải đối
thủ của họ, không từ chối được lại không dám đắc tội người khác. Chỉ qua vài
hiệp liền bị mấy người này chuốc cho đỏ mặt tía tai, không chống đỡ nổi.
Tiết Khải lúc này lại không quan tâm, bắt chéo hai
chân, kề má áp tai với một cô gái có thân hình bốc lửa ngồi cạnh, vừa cười vừa
nói. Những đôi nam nữ khác cũng kề vai, thờ ơ trêu đùa.
Vị Hi nhận ra có điều gì đó không ổn từ lâu, thấy dáng
vẻ cử chỉ, hành vi điệu bộ của những người này không giống với kiểu bạn bè tụ
họp, mà giống như biểu diễn kín tại nhà. Cô kéo mạnh áo Chu Hiểu Phàm dưới gầm
bàn, nhưng nha đầu ngốc này đang một lòng một dạ lấy lòng Tiết Khải, bận ứng
phó không quan tâm đến cô.
Vị Hi vờ muốn đi vệ sinh, vừa đứng lên liền bị Tiết
Khải ấn xuống.
“Người đẹp, trong phòng cũng có phòng vệ sinh, không
cần ra ngoài”. Tiết Khải chỉ cánh cửa bên.
Vị Hi cười, cầm túi đứng lên, sau khi vào phòng vệ
sinh liền khóa trái cửa. Sau đó mở túi lấy di động ra, tìm người đến cứu.
Nhưng di động trong này lại không có tín hiệu. Vị Hi
hơi hoảng, cầm di động đi quanh phòng vệ sinh.
Cộc cộc cộc, bên ngoài có người gõ cửa, giọng nói ngọt
ngào, “Cô Lục, cô không sao chứ, có cần tôi vào xem cô thế nào không? Bạn gái
Tiết thiếu gia hình như uống nhiều quá, đang om sòm tìm cô đấy”.
Vị Hi lo lắng cho Hiểu Phàm, là bạn bè không thể vứt
cô ấy một mình ở ngoài. Vì vậy cô định thần lại, mở vòi nước rửa tay rồi quay
người mở cửa.
Người con gái đó nhiệt tình kéo cô về bữa tiệc, rót
cho cô cốc nước hoa quả, cười mỉm nói: “Cô Lục, không thể uống rượu thì uống
chút nước hoa quả nhé".
Vị Hi để ý thấy chai nước cô ta rót đã được mở, trong
lòng biết mấy “cậu ấm chỉ lo hưởng thụ” này cậy mình có vài đồng tiền đa phần
là những nhân vật coi trời bằng vung, quen chơi trò “viên đạn bọc đường”, thêm
nguyên liệu vào đồ uống.
Lại nhìn cô gái đó mời nhiệt tình, liền bưng lên uống
một ngụm nhưng không nuốt, chỉ ngậm trong miệng, nhân lúc người khác không chú
ý giả vờ lau miệng lặng lẽ nhổ ra khăn.
Chu Hiểu Phàm bên này đã say mềm nhũn trên ghế, mặt
như hoa đào, mắt mơ màng, chỉ còn nước chắp tay xin tha. Nhưng những người này
đâu chịu buông tha cho cô ấy, vẫn chuốc cho cô ấy say mèm. Tiết Khải lại ôm một
người đẹp ngồi trên ghế sofa nhìn cô ấy cười ha ha vui vẻ.
Vị Hi lập tức thấy lạnh trong lòng, người yêu kiểu gì
vậy, tên súc sinh này chẳng qua rảnh rỗi vô vị liền mang Hiểu Phàm ngốc nghếch
ra chơi đùa cho vui. Bây giờ, tiết mục tình cảm thuần khiết đã chơi chán, liền
lừa người ta đến đây giao cho lũ bạn khốn nạn làm kĩ nữ tiêu khiển.
Nhưng chỉ tức giận cũng vô ích, vấn đề bây giờ là cô
làm thế nào mới có thể mang nha đầu ngốc này rút lui an toàn. Đang tính toán
suy nghĩ, không có cách nào khả thi, thì móng vuốt bên cạnh đặt lên vai cô.
“Người đẹp, đừng thận trọng như vậy. Đến đây, uống với
anh một li”. Gã nói xong liền kề sát gương mặt nồng nặc mùi rượu vào cô.
Vị Hi dùng tay chắn, một cốc đầy nước ép hoa quả đỏ
tươi đổ một nửa lên chiếc quần Âu đắt tiền của gã. Gã lập tức thay đổi sắc mặt,
hung hăng lau nước bắn trên đũng quần, miệng lớn tiếng trách móc: “Đổ lên quần
tôi, cô sao vậy?”.
Bên cạnh có người trêu, “Hung dữ thế làm gì? Đừng dọa
em gái nhỏ chứ”. Nói xong liền đưa mắt ra hiệu.
Gã đó lập tức ngầm hiểu, dầy mặt lại dán sát vào cô,
ôm Vị Hi không rời, nhất định phạt cô uống cạn cốc rượu chuộc tội.
Vị Hi đẩy vài lần nhưng đối phương không dừng tay, còn
túm cằm cô ép uống. Chính lúc này chỉ nghe thấy tiếng rầm, cửa phòng bị người
khác đạp ra.
Mấy người trong bàn tiệc vụt đứng lên, đang định nổi
giận, nhìn thấy người đến lập tức ngây ra. Sau đó những người trong phòng đều
líu lưỡi, không cần ai nhắc nhở, tất cả lục tục đứng dậy.
Chỉ còn lại hai người, một người say đến mức không còn
biết gì, một người hoảng hốt sợ hãi.
Người tham gia bữa tiệc đã thay đổi sắc mặt từ lâu,
tươi cười nói: “Lăng thúc, hóa ra ngài ở đây”.
Lăng Lạc Xuyên nhìn Vị Hi một cái, người đằng sau lập
tức biết ý, kéo ghế bên cạnh cô. Anh nhanh nhẹn ngồi vào chỗ, cũng không nói
năng gì, rút điếu thuốc ngậm trong miệng, lập tức có người vồn vã dâng bật lửa,
châm thuốc cho anh.
Trong chốc lát khói thuốc lượn lờ, Lăng Lạc Xuyên dựa
vào ghế từ từ hút, không quan tâm người bên cạnh, không để ý Vị Hi, cũng không
cho mọi người ngồi xuống. Trai thanh gái lịch trong căn phòng ăn mặc đẹp đẽ
đứng đó, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không dám thốt ra một tiếng.
Bình thường chỉ nghe đến phô trương thanh thế, hôm nay
Vị Hi mới coi như thực sự biết thế nào là phô trương thanh thế. Trong lòng thầm
nghĩ Lăng Lạc Xuyên này còn nhỏ hơn Nguyễn Thiệu Nam vài tuổi, chưa tới ba
mươi, sao có thể ra vẻ trưởng bối đối với những người này chứ?
Lẽ nào thực sự là núi cao không qua nổi mặt trời? Chỉ
có tiền có thế vẫn chưa đủ, phải có gia cảnh địa vị khiến người khác kính nể
mới có thể áp chế người ta?
Điếu thuốc hút được một nửa, Lăng Lạc Xuyên qu
