bài hát chính của tuần
này là bài Only one trong bộ phim truyền hình đang hot ở Mỹ ‘Nhật ký ma cà
rồng’. Nối tiếp sau đợt sốt vé series phim điện ảnh Chạng vạng, phim điện ảnh
và truyền hình lấy chủ đề chính là tình yêu giữa ma cà rồng và con người đang
thịnh hành ở Mỹ cực kì được giới trẻ ưa thích Đối với hiện tượng này, có lẽ
chúng ta có thể hiểu rằng: Khát vọng của con người với tình yêu chân chính đã
vượt qua cả sự quý trọng tính mệnh. Khi tình dục nồng nàn nhất, cũng là lúc
nguy hiểm cho tính mạng nhất. Các bạn, khi người yêu dấu đứng ngay trước
mặt bạn. tình yêu và dục vọng, hủy hoại và bảo vệ, bạn sẽ chọn điều gì? Hay bạn
sẽ nói, không cần lựa chọn, giao hết thảy cho vận mệnh, chỉ bởi tình yêu
chân chính tựa như máu...".
Lăng Lạc Xuyên lắc đầu khẽ cười, đột nhiên phát hiện
bản thân đã già rồi, không còn quen với trò vui của giới trẻ, lại thưởng thức
lời bài hát, bỗng phát hiện ra nó thật hợp với tâm trạng mình lúc này.
Một cuộc đời để sống,
một tình yêu để trao, một cơ hội để giữ; một trái tim để tan vỡ. một tâm hồn để
dẫn lối, và không bỏ rơi ta, chỉ có một mà thôi, chỉ có một mà thôi...
Anh quay mặt nhìn ánh đèn lờ mờ của thành phố, anh
mong đợi tình yêu chân chính như máu, nhưng giờ này phút này, tình cảm dâng
trào từ trái tim anh không phải chiếm hữu và dục vọng mà là hi vọng của liễu rủ
hoa cười cùng nỗi nhớ nhưng vô bờ bến.
Anh vặn cánh tay đang run rẩy của cô,
tựa con thú hoang bị thương, ghé sát tai cô cười lạnh: “Em thích như vậy có
phải không? Vậy thì tối nay chúng ta cùng thưởng thức."
Nlur Phi lại làm ca đêm, sau khi tắm xong, Vị Hi bật
đèn ban công, bày giá vẽ chuẩn bị hoàn thành tác phẩm sắp thành hình. Đang bận
thì di động reo. Cô tưởng Lăng Lạc Xuyên gọi đến, không thèm nhìn liền đưa lên
nghe.
“Là anh...”
Hộp màu vẽ trong tay cô rơi xuống đất, màu bắn tung
tóe khắp nền.
Giọng nói ấy tiếp tục: “Anh đang đợi em trong xe, mười
phút sau em xuống, nếu không anh sẽ lên”.
Bên tai chỉ còn lại tiếng máy bận, Vị Hi duy trì tư
thế ban đầu tay nắm chặt điện thoại, dường như mắt không nhìn thấy gì, trước
mặt chỉ là một màu ảm đạm khủng khiếp, đáng sợ. Không biết đã qua bao lâu, có
lẽ là mười phút, có lẽ là cả một thế kỉ, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân,
tiếp theo là tiếng gõ cửa.
Vị Hi sợ hãi quay đầu, vẻ mặt hoảng hốt nhìn cánh cửa,
cả người không ngừng run rẩy. Cô không muốn gặp anh ta! Chết cũng không muốn
gặp anh ta! Tiếng gõ cửa đáng sợ đó lại giống như ác quỷ đòi mạng, không ngừng
quấy rầy cô.
Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, mỗi một tiếng gõ giống như
đập vào trái tim cô, đập nát gan phổi cô. Cô ra sức bịt tai, chỉ muốn giấu mình
đi, tránh xa tất cả mọi thứ đáng sợ này, trong cơn
hoảng loạn lại đụng vào ghế, ngã nhào xuống nền nhà, cánh tay và đầu gối đều bị
trầy xước.
Cô không quan tâm vết thương và cơn đau, ôm đầu gối
giống như con chuột nhỏ hoảng sợ co người vào góc tường, toàn thân run rẩy.
Tiếng gõ cửa cuối cùng cũng ngừng lại, Vị Hi từ từ
ngẩng đầu giữa hai đầu gối, di động rơi trên đất lại vang lên.
Một giọng nói cất lên ngoài cửa: “Vị Hi, anh biết em
đang ở trong đó. Mở cửa mau, nếu không anh sẽ tìm người mời cô Mạc về. Em không
muốn kinh động cô ta, có phải không?”.
Sắc mặt cô trở nên trắng bệch, đôi mắt sửng sốt mà
trống rỗng mở to, bất lực nhìn cánh cửa, không còn cách nào...
Nguyễn Thiệu Nam đứng ở cửa, chỉ liếc một cái có thể
nhìn thấy hết cả căn phòng.
Không gian không đầy mười mét vuông, ngoài nhà vệ
sinh, chỉ có một căn phòng. Một chiếc giường đôi, một chiếc ghế, đó là tất cả
đồ gia dụng trong phòng.
Căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ có tường mái nhà
ẩm ướt tróc cả ra, mức độ sơ sài còn không bằng quán trọ theo giờ rẻ mạt nhất.
Anh lại phát hiện ra một chiếc giường lò xo được gấp
lại trong góc, trong phòng treo một sợi dây thép dùng để treo rèm, thế là anh
có thể đoán ra bọn họ hai nữ một nam sắp xếp thế nào trong không gian chỉ bằng
mảnh đất cắm dùi này.
“Ngoài cắt tóc ngắn, trên cổ thêm một vết sẹo, em gần
như không thay đổi gì”. Nguyễn Thiệu Nam ngồi
trên ghế, quan sát Vị Hi co người trong góc giường, lại nói thêm: “Suýt quên,
em không thể nói chuyện".
Vị Hi nghe anh nói, mỗi một câu đều mang theo tiếng
vọng, dường như rất gần, lại dường như rất xa. Mới chỉ nửa năm không gặp, hai
người từng đầu ấp môi kề lại tựa như cách nhau cả một thế giới.
Cô ôm đầu gối, người co tròn lại.
“Sao bọn em lại ở cùng Trì Mạch?”.
Nguyễn Thiệu Nam hỏi.
Vị Hi thừ người nhìn anh, hồi lâu mới phản ứng lại,
cầm bút viết lên quyển sổ: “Tôi nằm viện đã dùng hết sạch tiền tiết kiệm của
chúng tôi, chủ nhà ném đồ của chúng tôi ra ngoài. Chúng tôi không có chỗ nào để
đi, lại vay tiền lãi suất cao, anh ấy liền thu nhận và giúp đỡ chúng tôi".
Nguyễn Thiệu Nam nhớ ra nửa năm trước Mạc Như Phi từng
tìm anh vài lần, hóa ra là chuyện như vậy.
Vị Hi viết tiếp: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười cười, “Anh nói rồi, anh nhớ em”.
Nhớ lại chuyện xưa, Vị Hi bất giác run rẩy. Ngón tay
cô run rẩy, cố gắ