đằng sau cái chết thê thảm ấy là
một đoạn truyền kì khuynh thành...
Chỉ có cô biết tất cả bí mật, cũng chỉ có cô biết bi
thương sâu đậm nhất không phải thể hiện trên mặt, không
phải trong giọt nước mắt không chút ý nghĩa, mà là trong tim.
Vị Hi kế thừa toàn bộ di sản của Nguyễn Thiệu Nam, bao
gồm sản nghiệp nhà họ Lục năm đó anh lừa từ tay cô. Đi cùng Uông Đông Dương,
ngồi ngay ngắn trong văn phòng luật sư, nghe luật sư của Nguyễn Thiệu Nam nói
rõ từng tài sản của anh.
Cô thẫn thờ nghe dãy số khiến người ta kinh ngạc,
trong lòng không gợn chút sóng.
Mỗi người đều tay trắng đến thế giới này, khi ra đi
cũng không mang theo bất cứ thứ gì. Nhưng điều này không hề có nghĩa người chết
không thể để lại đau khồ, niềm tiếc nuối cùng với món nợ máu không cách nào đền
bù cho người sống.
Khi rời văn phòng luật sư, Uông Đông Dương nói cho Vị
Hi biết Như Phi và Trì Mạch không chết. Khi đó
để bảo vệ cô, đầu Trì Mạch bị thương nặng,
Nguyễn Thiệu Nam giấu họ trong một viện điều dưỡng, luôn giam lỏng họ.
Nhưng Vị Hi nói với anh, điều này cô biết từ lâu rồi.
Cô làm vợ Nguyễn Thiệu Nam ba năm, khó có bí mật với
nhau.
Uông Đông Dương kinh ngạc với sự bình tĩnh và lãnh đạm
của người phụ nữ trước mắt. Đột nhiên anh phát hiện ra có lẽ tất cả mọi thứ đều
trong tầm tay cô, bao gồm cả việc ông chủ của anh khi nào sẽ chết, nên dùng
cách nào để chết.
Những việc xảy ra tiếp theo khiến cả thành phố xúc
động.
Góa phụ của Nguyễn Thiệu Nam để lại phần lớn di sản
của anh quyên tặng cho thân nhân những người gặp tai nạn máy bay ba năm trước
với danh nghĩa của anh.
Cổ phần của Dịch Thiên bán cho Cốc Vịnh Lăng của tập
đoàn Phủ Hoàng với giá cả tượng trưng.
Người phụ nữ đáng thương này còn liên tục hối hận vì
sự phản bội của mình năm đó, nhưng vẫn không biết hung thủ đích thực hủy hoại
dung nhan cô một cách tàn nhẫn chính là kẻ được gọi là vị hôn phu của mình.
Tài sản còn lại quyên tặng cho quỹ Nhi đồng thế giới.
Chỉ có căn nhà cũ của nhà họ Lục, Vị Hi để lại cho
TrìMạch và Như Phi, sản nghiệp vốn dĩ thuộc về mẹ cô.
Tất cả mọi bụi bặm đã trôi đi, cô chọn một ngày trời
quang mây tạnh, không gợn chút mây để cúng bái người chồng đã mất của mình,
người đàn ông cô từng yêu như sinh mệnh, kẻ thù ăn thịt uống máu cô.
Cô ngồi trên nền cỏ, dựa vào tấm bia của anh, giống
như hồi nhỏ ngồi trên xích đu, dựa vào lòng anh.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, cô nói với anh:
"Tôi đã quyên tặng tất cả tài sản của anh cho những người từng bị anh hại,
hi vọng có thể đổi lấy sự bình yên sau khi chết cho anh. Anh từng nói, anh
không cho phép tôi ôm chân dung của anh ấy, trốn ở một nơi không người lén lút
chết đi. Nhưng giờ này phút này, đây lại là việc tôi muốn làm nhất. Tôi yêu anh
ấy, giống như yêu anh thời niên thiếu. Nhưng đến một câu “em yêu anh" tôi
cũng chưa từng nói với anh ấy. Nỗi tiếc nuối khắc cốt ghi tâm này, anh có thể
hiểu không?”
Cô quay mặt sang, dùng tay lau tấm ảnh trên bia, khẽ
giọng nói: "Thiệu Nam, vĩnh biệt. Nếu còn có kiếp sau, tôi sẽ cầu xin
Thượng đế cho tôi trở thành một con cá bé nhỏ, đuổi theo nô đùa với anh ấy
trong bề cá chật hẹp. Nếu có kiếp sau, tôi thà chịu chiến tranh, đói khát,
nghèo hèn, lũ lụt, bệnh tật cũng mong không còn có anh trong cuộc đời
tôi...".
Phải nhớ rằng sinh tồn bản thân nó chính
là một thắng lợi, mình đợi cậu ở đây...
[1'>
Mưa rơi xuống đồng bằng, sương sớm còn chưa tan.
Khi Như Phi nhận được thông báo về cái chết của Vị Hi
đã là mùa xuân năm thứ hai. Tháng năm cuối xuân, hoa nở rộ, cô tìm thấy di thư,
xác của cô ấy và đồ cô ấy dùng lúc còn sống ở một thị trấn nỏ hẻo lánh nhưng
phong cảnh khiến người ta vui vẻ.
Hành lí, màu vẽ, giá vẽ và bức tranh sơn dầu tên là
"Triều Ảnh", dáng vẻ Lăng Lạc Xuyên sinh động như thật trên tranh,
giống như anh hùng bóng tối mang mọi người ra khỏi bi kịch, đây là tác phẩm
cuối cùng của Vị Hi khi còn sống.
Như Phi ngồi trong căn phòng nhỏ ẩm ướt, âm u, lạnh
lẽo mà Vị Hi đã ở, nhìn những đồ cô từng dùng, tất cả mọi thứ sơ sài, trong
thoáng chốc nước mắt như mưa.
Cô vẫn luôn tưởng rằng cô ấy đang sống, nhưng không
biết cô ấy sống ở nơi nào. Lúc này cô biết cô ấy đã chết, nhưng không biết
trước khi chết cô ấy có vui vẻ không.
Lăng Lạc Xuyên mang theo nỗi nuối tiếc khi ra đi, anh
luôn không biết Vị Hi có tha thứ cho anh không, cô có yêu anh không. Lúc này
nhìn bức tranh ấy, Như Phi biết Vị Hi yêu rất sâu đậm.
Đáng tiếc, anh đã vĩnh viễn không thể biết được điều
đó.
Như Phi mang tro cốt của Vị Hi và di vật khi cô còn
sống về thành phố họ từng nỗ lực sống, thành phố tập trung tất cả niềm vui, bi
thương, đau khổ và hồi ức của họ.
Theo di nguyện lúc còn sống của Vị Hi, Như Phi không
chôn sâu cô dưới lòng đất mà vào một buổi sáng sương sớm, ánh nắng mặt trời
tươi đẹp, đứng trên đỉnh núi, cô thả tro cốt của Vị Hi và bức tranh "Triều
Ảnh" theo hướng gió.
Sống không cùng chăn, chết cùng huyệt. Đây là nguyện
vọng cuối cùng của Vị Hi lúc hấp hối, được người thân thiết như chị em ruột
thực h
