là gì? Ngoài bản thân tôi, tôi không tìm ra
đáp án khác. Anh tốn nhiều thời gian, tiền bạc, sức người, sức của đến vậy,
dùng lắm thủ đoạn đến thế, hi sinh bao tính mạng con người như vậy, chính là để
có được tôi - một người phụ nữ sớm đã không còn thuộc về anh nữa. Đã như vậy,
tôi dứt khoát khiến anh cái gì cũng không đạt được”.
Hai mắt anh đỏ sọc nhìn cô, lắc đầu một cách bi ai,
“Không phải anh cẩn thận, mà sau khi bệnh em đỡ, anh không muốn có bất kì liên
quan nào với bọn họ nữa, chỉ muốn sống tử tế cùng em qua ngày tháng, vì thế...
anh âm thầm phái người báo tội họ với chính phủ Việt Nam, hai năm nay những
việc anh làm đều là kinh doanh chân chính”.
Cô nhìn anh lắc đầu khẽ cười, "Hóa ra như vậy,
suýt chút tôi quên, qua cầu rút ván cũng là sở trường của anh”.
Bất giác trời đã tối, căn phòng ảm đạm tối tăm, như
một nốt nghỉ màu xám được vẽ lên cho một sinh mệnh đã từng tốt đẹp. Sự ra đời
của một sinh mệnh cho dù xán lạn đẹp đẽ hay thiếu sức sống, cho dù cao quý hay
thấp hèn, khi chúng kết thúc đều bi thương và vô vọng như nhau.
“Thực ra em không cần như vậy, thực sự không cần như
vậy...". Im lặng rất lâu anh mới lên tiếng, nhưng mỗi một từ nói ra đều
hàm chứa bi thương, “Chỉ cần em nói một câu, em không muốn nhìn thấy anh nữa,
chỉ cần em nói một câu, anh liền có thể...".
“Anh sẽ để tôi đi ư?". Cô ngắt lời anh, “Anh sẽ
không làm thế. Từ đầu đến cuối, anh căn bản không biết yêu một người như thế
nào, có lẽ anh cũng không biết yêu bản thân mình thế nào. Hai năm nay, tôi thử
cư xử với thế giới bằng tư duy của anh, từ góc độ của anh, tôi tưởng rằng có
thể hưởng thụ khoái cảm phục thù như anh, nhưng kết quả lại là trèo cây tìm cá.
Tôi rất cực nhọc, không vui vẻ một chút nào. Từng chịu qua khổ nạn, không thể
trở thành lí do chúng ta hại người khác, chúng ta sớm đã nên hiểu đạo lí này,
đúng không?”.
“Đúng...". Anh khẽ gật đầu.
“Đáng tiếc, chúng ta đã đi quá xa". Cô giơ ngón
tay khô héo, khẽ vuốt ve gương mặt không còn chút máu của anh, “Vừa nãy anh
nói, anh căn bản không quan tâm đến tôi, tôi chết rồi, anh cũng sẽ không rơi
một giọt nước mắt. Tôi hi vọng điều này là thật, nếu như vậy, sự báo thù của
tôi không coi là thành công, tôi có thể ra đi một cách trong sạch. Khi
sống trong sạch, sau khi chết mới có thể an lòng. Khi sống đã rất cực nhọc rồi,
tôi không muốn chết cũng không được yên tĩnh".
Anh nhìn gương mặt trắng bệch nhưng điềm đạm của
cô,nhìn cô thản nhiên đón nhận cái chết sắp đến. Anh không biết mình nên nói
gì, còn có thể làm gì nữa. Tất cả mọi thứ trước mắt đã vượt qua khỏi tầm kiềm
soát của anh, cô ở trước mặt anh nhưng
lại trở thành cơn ác mộng, anh vĩnh viễn không cách nào nắm bắt và khống
chế.
Anh nắm tay cô, một tay nâng cằm cô lên, "Em nói
không sai, bây giờ em vẫn là vợ anh, anh sẽ không để em rời xa anh. Anh từng
nói, cho dù em chết, trên bia đá của em cũng phải khắc họ anh. Vì thế, em
đừng nghĩ đến thời điểm cuối cùng trốn anh, một mình ôm chân dung cậu ta, lén
lút chết ở nơi không người, anh không cho phép".
Cô từ từ rút tay mình khỏi tay anh, đặt bảng vẽ sang
một bên, từ từ nằm xuống, nói có phần mệt mỏi rã rời, “Nếu đó là điều anh hi vọng,
vậy thì cứ như vậy đi. Tôi đã mệt rồi, không thể chống đỡ tiếp nữa. Thực ra,
tôi sớm đã nên chết rồi...".
Đôi mắt cô mơ màng nhìn trần nhà, nước mắt làm nhòa
tầm nhìn, “Năm đó khi tôi bị Lục Nhâm Hi vứt trong xưởng thủy tinh bỏ không,
tôi đã nên chết rồi. Nhưng tôi lại không cam chịu số phận, anh ta dùng mảnh
thủy tinh cứa đứt cổ họng tôi, nhưng không hoàn toàn cắt đứt động mạch trên cổ,
anh ta không muốn cho tôi chết một cách quá nhanh, quá dễ chịu, nhưng không
ngờ, tự tôi lại bò ra được”.
“Chính vì đó là em, em trước nay luôn không cam chịu
số phận".
Cô từ từ nhắm mắt, khẽ giọng thì thào, "Bốn mươi
phút...”.
“Cái gì?”
“Từ khi anh ta buông điện thoại, tới khi nghe tiếng
còi cảnh sát, tròn bốn mươi phút. Nhưng đối với tôi mà nói giống như bốn ngày,
bốn tháng... không, phải là bốn thế kỉ. Anh ta dùng kìm sắt nhổ từng chiếc,
từng chiếc móng tay của tôi ra...".
Anh bịt miệng cô, từng giọt, từng giọt nước mắt rơi
xuống gưong mặt cô, nghẹn ngào nói, “Đừng nói nữa, anh ta đã chết rồi”.
Vị Hi kéo bàn tay lạnh buốt của anh ra, lắc đầu, nước
mắt mơ hồ, tâm tư hốt hoảng, nói: “Anh ta chết rồi ư? Anh ta
chưa chết, anh ta sống trong trái tim tôi. Những việc anh ta từng làm với tôi,
mỗi lần nghĩ đến tôi đều sợ đến run rẩy. Vết
thương và sự chà đạp anh ta gây ra trên người tôi, đến chết tôi cũng không thể
quên. Chỉ cần tôi thảnh thơi, chỉ cần não tôi ngừng vận động, nỗi sợ hãi thâm
căn cố ấy liền chui vào trong đầu tôi, khiến tôi không thể an lòng. Cũng may
mọi thứ đều đã kết thúc. Cuối cùng tôi có thể giải thoát rồi...".
Nụ hôn của anh rơi trên đôi môi khô héo của cô, cô mở
mắt, nhìn đôi mắt ngập nước của anh, cô nói: “Đứa trẻ ba năm trước bị anh phá
là của anh. Tôi cùng Lăng Lạc Xuyên chưa từng làm trọn vẹn. Đấy là đứa con thứ
hai của tôi và anh, đứa đầu tiên bị Lục Nhâm Hi giết chết, nó hó