trái ôm bảng vẽ,
tay phải đang cầm bút vẽ. Hộp thuốc màu trắng đặt trên tủ đầu giường đã trống
rỗng.
Vô số bức tranh rải rác dưới nền nhà, giống như hoa
tuyết ngày lễ Noel. Tất cả các bức vẽ đều là kí họa nhân vật, góc độ khác nhau,
nét mặt khác nhau, nhưng đều cùng một gương mặt, gương mặt khiến anh kinh hoàng
khiếp sợ.
Đột nhiên anh hiểu ra tất cả. Không! Thực ra anh sớm
đã hiểu, từ cú điện thoại đáng sợ ấy vào buổi sáng, có lẽ còn hiểu ra sớm hơn,
nhưng anh không muốn thừa nhận, không dám thừa nhận, không sẵn lòng thừa nhận.
Lúc này đứng dưới ánh mặt trời, anh cảm thấy tay chân
mình lạnh buốt, giống như con thú cận kề cái chết, máu toàn thân đều chảy ngược
mạch máu bảo vệ trái tim không chịu nổi một đòn của anh.
Anh bước tới, ngồi bên giường, nhìn người phụ nữ gần
như đã khiến anh hủy diệt mọi thứ, nơi bắt nguồn tất cả mọi đau khổ và điên
cuồng của anh.
“Em đã hồi phục trí nhớ từ lâu rồi, đúng không?”.
Cô đặt bảng vẽ xuống, quay mặt sang nhìn anh, gương
mặt trắng bệch không chút hoảng sợ, tựa như hồ nước êm ả, nhưng đôi mắt lộ ra
vẻ kì vọng cổ quái, giống như phút trước khi bị xử tử hình, thoải mái và giải
thoát một cách khó hình dung nổi.
Cô nói: “Tôi chưa bao giờ mất trí nhớ”.
Anh lắc đầu một cách khó tin, khẽ giọng líu ríu nói:
“Sao có thể? Khi ấy anh rõ ràng đã mời...".
Cô cười, nhìn vào mắt anh, “Sự thực chính là như vậy,
tôi đã lừa anh, lừa anh tròn hai năm. Chuyên gia anh mời từ Mỹ cũng không thể
hiểu thấu tôi, điều này phải cảm ơn người thầy tốt là anh, đã cho tôi biết lời
nói dối chân thực nhất, nhất định phải diễn bằng tình cảm chân thành nhất mới
có thể vĩnh viễn không bị đánh bại, cái gọi là kịch giả tình thật cơ bản chính
là đạo lí này”.
“Nói như vậy, hai năm nay em luôn diễn kịch với anh.” Anh lắc
đầu khẽ cười, “Em thực sự là diễn viên giỏi, diễn xuất của em có thể gọi là
hoàn hảo, thật giả lẫn lộn, anh bị em lừa tới tận bây giờ”.
Anh hít sâu một hơi, hỏi cô bằng giọng nói run rẩy:
“Những thứ thuốc ấy là em đổi. Em làm hại bản thân như vậy có phải vì báo thù
anh?”.
Cô bình tĩnh nhìn anh, “Anh cho rằng còn có đáp án
khác sao?”.
“Đáng không?”. Anh run rẩy sờ gương mặt phẳng lặng
không gợn sóng của cô, “Nếu anh không yêu em, nếu anh căn bản không quan tâm
đến em, cho dù em chết anh cũng sẽ không rơi một giọt nước mắt vì em. Em mất cả
tính mệnh, nhưng anh không chút tổn thương, báo thù như vậy còn có ý nghĩa
chăng?”.
Cô vẫn bình thản nhìn anh như thế, cười một cách yếu
ớt, “Chẳng sao cả, tôi đã không thể chịu đựng nổi nữa. Hai năm nay, hàng tối
tôi phải như người vợ làm tròn bổn phận nằm trên giường anh, bị anh ôm vào
lòng, cười với anh, nhận sự sủng ái của anh,
sau đó hàng ngày trong lòng tôi phải lặp đi lặp lại một lần những việc anh từng
làm đối với tôi, tất cả mọi thứ khiến tôi đau khổ đến mức hận không thể chết
ngay lập tức. Tôi đã không phân biệt nổi rốt cuộc tôi đang giày vò anh hay đang
giày vò chính mình. Ngày tháng như vậy, tôi không thể tiếp tục nữa, đã đến lúc
kết thúc rồi".
Cô cúi đầu nhìn bảng vẽ của mình, khẽ vuốt ve đôi mắt
đẹp của người trong tranh, bình thản cười, “Bây giờ, tôi chỉ muốn ở cùng anh
ấy".
Anh không thể kiềm chế nổi bản thân mình, hai tay siết
chặt cô như gọng kìm, hét đứt hơi khàn tiếng, “Vì sao em không thể quên những
lỗi lầm đáng chết ấy của anh, vì sao không thể cho anh thêm một cơ hội nữa, em
nên biết em có ý nghĩa thế nào với anh, em nên biết anh yêu em biết bao, vì sao
nhất định phải phá hủy tất cả em mới cam lòng? Vì sao?!”.
Anh túm lấy cánh tay cô, bi ai nhìn cô, “Cậu ta đã
chết rồi, đã chết ba năm rồi. Cậu ta không thể trở lại, giấc mộng của em nên
tỉnh rồi. Thời gian qua anh còn chưa đủ nỗ lực ư? Anh đối với em chưa đủ tốt ư?
Vì sao em không thể quên được cậu ta? Rốt cuộc em muốn thế nào? Muốn anh chết
trước mặt em hả? Anh chết rồi có phải em sẽ thấy dễ chịu không? Có phải như vậy
không? Em nói cho anh biết!”.
Anh túm tóc cô, kéo ngã lên giường, hung dữ như đối xử
với kẻ thù mình hận nhất. Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, tóe
lửa như binh khí chạm vào nhau.
“Tôi muốn thế nào? Có lẽ câu nói này nên đổi lại là
tôi hỏi anh.” Cô nhìn anh qua nắng
chiều vàng, đôi mắt trong veo xinh đẹp, lấp lánh như nước, "Anh Nguyễn,
không phải tôi chưa từng yêu anh. Anh rõ hơn bất cứ người nào, ban đầu tôi ôm
một trái tim thế nào, gọi dạ bảo vâng yêu anh. Cho dù tôi biết rõ anh mượn rượu
giày vò tôi, cho dù anh đã làm bao chuyện quá đáng với tôi, tôi cũng chưa từng
muốn rời xa anh...".
Cô dừng lại một chút, tự cười châm biếm, “Là anh dễ
dàng vứt bỏ tất cả tình cảm của tôi, là anh vứt tôi cho Lục Nhâm Hi, mượn tay anh
ta đẩy tôi vào chỗ chết. Anh vứt tôi dễ dàng đến vậy, tựa như vứt đi tờ giấy vô
dụng, một chiếc áo cũ vướng mắt. Sao anh còn có thể yêu cầu tôi đứng trước mặt
anh như không có chuyện gì xảy ra, thổ lộ tình yêu và sự thủy chung với anh?
Tôi không làm được, không ai có thể làm được”.
Anh suy sụp nhìn cô, từ từ buông lỏng cánh tay bị siết
chặt của cô, sự thực trần tr