ào anh, gương mặt anh tuấn, ánh mắt khinh thường, đôi môi hơi mỏng mang
theo thần thái không màng thứ gì.
Anh cầm bật lửa đốt bức vẽ, vứt vào gạt tàn, nhìn
gương mặt người đó dần dần hóa thành tro bụi trong ánh lửa diễm lệ, tan biến
khi bị cơn gió từ
khe cửa thổi qua.
Anh vứt bật lửa lên bàn, đối diện với sự lạnh lẽo tràn
ngập căn phòng, anh dường như nhìn thấy vô số ma quỷ bước về phía anh trong
bóng tối với gương mặt hung hãn, tứ chi không đầy đủ, toàn thân đều là máu.
Chúng bò lên từ địa ngục lửa cháy bừng bừng thiêu đốt cơ thể, hướng về phía anh
đòi mạng!
Anh run cầm cập bịt mặt, than thở trước đống tro bụi
dưới đất, “Rốt cuộc cậu muốn thế nào? Cậu tưởng rằng bây giờ tôi sống rất thoải
mái ư? Cậu tưởng rằng tôi không đau khổ ư? Cậu đã chết rồi, đã chết rồi! Cậu
đừng đến làm phiền cô ấy nữa! Đau khổ mà chúng ta khiến cô ấy phải gánh chịu
còn chưa đủ sao? Cô ấy đã rất đáng thương rồi...".
Nói đến khi khóc không thành tiếng, “Nếu cậu thực sự
yêu cô ấy, cầu xin cậu, buông tha cho cô ấy đi, cầu xin cậu...”.
Nếu anh không yêu em, không căn bản
không quan tâm đến em, cho dù em chết rồi anh cũng sẽ không rơi một giọt nước
mắt vì em. Em mất cả tính mạng, nhưng anh không hề thấy đau lòng chút nào, phục
thù như vậy, còn có ý gì nữa sao?
Sáng hôm sau, Nguyễn Thiệu Nam đưa Vị Hi đến bệnh viện
kiểm tra. Vị Hi luôn không thích không khí của bệnh viện, nhưng lần này lại có
vài phần hưng phấn. Nghiêng đầu mộng tưởng đến dáng vẻ đứa trẻ, trên đường
không ngừng nói chuyện.
Nguyễn Thiệu Nam vừa lái xe vừa lặng lẽ lắng nghe, có lúc
đáp lại cô vài câu, phần lớn thời gian đều im lặng, bộ dạng nơm nớp lo sợ.
Sau khi tới bệnh viện, bác sĩ Ngô sắp xếp cho Vị Hi
kiểm tra sức khỏe.
Vị Hi nghi ngờ hỏi: “Chẳng phải chỉ kiểm tra ở khoa
sản xem tôi có cục cưng hay không ư?”
Bác sĩ Ngô sững người, nhìn Nguyễn Thiệu Nam một cái
mới cười nói: "Tốt nhất kiểm tra toàn bộ, như vậy mới thỏa đáng".
Vị Hi vẫn không yên tâm, lắc đầu như trống bỏi, “Vậy
nhỡ cục cưng bị thương thì làm sao? Tôi không đi!”
Nguyễn Thiệu Nam cúi đầu nhìn cô, dịu giọng nói: “Yên
tâm, mấy cuộc kiểm tra này đều rất an toàn, ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, kiểm
tra xong anh đưa em đi chơi”.
Lúc này Vị Hi mới lưu luyến không rời buông tay chồng,
đi theo y tá.
Hai người nhìn cô rời đi, bác sĩ Ngô nghi hoặc nhìn
người đàn ông với dáng vẻ tiều tụy trước mặt, “Anh Nguyễn, vợ anh vẫn không
biết cô ấy đã không còn khả năng sinh nở ư?”
Nguyễn Thiệu Nam lắc đầu, “Tôi chưa nói cho cô ấy biết,
cô ấy vẫn luôn muốn có một đứa con, tôi sợ cô ấy không chịu nổi đòn đả kích
này".
Bác sĩ Ngô thở dài, “Nhưng anh giấu cô ấy như vậy cũng
không phải cách, sớm muộn cô ấy sẽ biết".
“Chuyện này nói sau đi, bây giờ tôi khá lo cho sức
khỏe của cô ấy. Gần đây cô ấy luôn kêu đau phía dưới sườn phải, còn nói mình
khó chịu, buồn nôn, có thể có vấn đề gì không?”.
Bác sĩ Ngô nghĩ một chút, “Phía dưới sườn, chắc là
gan. Thuốc chống trầm cảm mà cô ấy uống có chứa thành phần phá hoại gan, có
điều chắc sẽ không nghiêm trọng. Tình hình cụ thể vẫn phải đợi kết quả kiểm tra
mới biết".
“Khi nào có kết quả kiểm tra?”.
“Ngày mai đi, tôi gọi điện thông báo cho anh".
“Cảm ơn...”.
Vị Hi kiểm tra sức khỏe xong, kêu mệt, Nguyễn Thiệu
Nam thấy cô không còn tinh thần, hai người không đi đâu mà về thẳng nhà.
Sau khi về nhà, Vị Hi tắm xong liền lên giường nghỉ
ngơi sớm. Nguyễn Thiệu Nam làm việc trong thư phòng đến muộn mới trở lại phòng
ngủ.
Đây là một đêm yên tĩnh, hai người như đứa trẻ mới
sinh dựa vào nhau, không nói gì, không làm gì, thế giới dịu êm và yên ồn như
thiên đường thời tiền sử.
Nguyễn Thiệu Nam mơ một giấc mơ, một giấc mơ vô cùng
ngọt ngào. Anh không nhớ rõ nội dung, chỉ láng máng nhớ anh và Vị Hi trở về quá
khứ xa xôi, họ đều ở trong dáng vẻ thời niên thiếu, bầu trời khi ấy xanh như
biển, anh kéo cô đi xem cây phong ở Nam Sơn, lá phong đỏ như một vùng biển lớn
bùng cháy, nối liền với ráng ngũ sắc nơi chân trời vô cùng rực rỡ, tươi đẹp.
Sức khỏe Vị Hi rất yếu, mỗi lần trèo lên đỉnh núi luôn
bắt anh cõng cô xuống. Đôi tay nhỏ của cô ôm lấy cổ anh một cách tin cậy, đôi
môi ghé sát tai anh thổ lộ những bí mật nho nhỏ, mái tóc dài xõa trên vai anh,
đẹp như ánh trăng. Dưới núi là những bông hoa du mạch to bản màu vàng, biển hoa
mênh mông nhấp nhô trong gió mùa thu, đẹp tựa thiên đường...
Anh cười rồi lại khóc trong giấc mơ, đó là cảnh đẹp
nhất trong đời anh, bị anh lãng quên trong cái chật hẹp của hiện thực. Anh đã
làm vấy bẩn hạnh phúc và sự đẹp đẽ bằng dục vọng không ngừng, cô cũng vĩnh viễn
vứt bỏ anh. Anh quỳ xnống cầu xin sự thương xót của Thượng đế trước vận mệnh,
nhưng Thượng đế lại nói con đường tới thiên đường đã khép chặt từ lâu, cửa địa
ngục đã mở, đó mới là nơi vĩnh cửu của tội ác dành cho anh.
Anh đã khóc, thực sự đã khóc, khóc đến nỗi rát cổ bỏng
họng trong giấc mơ. Anh muốn trở về, trở lại giấc mộng hạnh phúc ấy, trở lại kí
ức đẹp đẽ ấy, trở lại là một Nguyễn Thiệu Nam trong sạch ấy. Nhưng anh vĩnh
viễn k
