em thực sự có bầu, có phải sẽ càng giống một người vợ tốt
không?"
Nguyễn Thiệu Nam nhìn vào đôi mắt tràn đầy hi vọng của
cô, nói có phần bi thương, “Em vốn dĩ đã là một người vợ tốt rồi".
"Nhưng em luôn khiến anh không vui”.
“Anh không hề không vui, anh chỉ... cảm thấy sợ hãi”.
“Anh sợ gì?”.
"Rất nhiều, rất nhiều, sợ nhất là em rời bỏ anh".
Vị Hi nhìn anh, cười ngọt ngào, nói một cách vô cùng
chắc chắn: “Em sẽ không rời bỏ anh, trừ phi em chết...”.
Anh bịt miệng cô, vội vàng nói: “Đừng nói lung tung!”.
Vị Hi ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đột nhiên nhớ ra
điều gì đó, lấy ra một bức tranh vừa vẽ rất đẹp từ dưới đi văng, chỉ người trên
đó rồi nói: “Đây là bức tranh em vẽ hôm nay, người này, anh quen anh ấy không?”
Nguyễn Thiệu Nam sợ hãi mở trừng mắt, sợi dây vẫn luôn
căng ra bỗng vang lên tiếng đứt phụt, đầu anh vang vọng tiếng kêu thảm thiết
của sợi tơ đứt đoạn.
Anh giật bức vẽ, nắm lấy bả vai cô gần như hung hăng
hỏi: “Em nhìn thấy ở đâu? Ai nói cho em biết?”.
Vị Hi hoảng hốt lo sợ nhìn anh, lắp ba lắp bắp nói:
“Em... không có, hôm nay trong đầu đột nhiên lóe lên hình dáng anh ấy, em...
liền vẽ ra. Lại không nhớ ra anh ấy là ai, bèn muốn hỏi anh. Anh... làm gì mà
giận dữ như vậy?”.
Gương mặt người đàn ông u ám, biểu hiện nét mặt không
phải phẫn nộ mà là một trạng thái đáng sợ, hung ác, nham hiểm hơn cả phẫn nộ.
Vị Hi rụt cổ, vô cùng đáng thương nhìn anh, giống như một con thỏ trắng bị con
hổ bổ nhào lên.
Rất lâu sau đó, anh mới dịu lại, nói với cô: “Anh ta
không phải người tốt, trước đây anh ta từng hại em. Anh không muốn em nhớ đến
những chuyện không vui trước kia, vì thế mới căng thẳng như vậy”.
Vị Hi nghi hoặc nhìn bức vẽ đó, “Trước đây anh ta hại
em thế nào? Vì sao một chút ấn tượng em cũng không có?”.
Nguyễn Thiệu Nam bế cô lên, bước vào phòng, “Vì em mất
đi trí nhớ, chuyện xảy ra trước kia đều đã quên".
Trở lại phòng ngủ, Vị Hi nằm trên giường vẫn không từ
bỏ, cô nhìn người đàn ông đang phủ lên mình, hỏi một cách nghi ngờ, “Nếu anh ta
từng hại em, vậy chẳng phải em nên vô cùng hận anh ta ư? Vì sao em nhìn gương
mặt anh ta, lại có cảm giác rất bi thương, rất lưu luyến, rất muốn rơi lệ? Tựa
như nhìn thấy một cố nhân xa cách từ lâu, như thế chẳng phải rất kì lạ ư?”.
Cánh tay Nguyễn Thiệu Nam chống bên cạnh gương mặt cô,
hôn lên đôi lông mày mịn màng, “Anh ta là người yêu đầu của em nhưng anh ta đã
lừa em, khiến trái tim em bị tổn thương. Vì vậy đây không phải hoài niệm mà là
đau khổ và lăng nhục”.
Cô ngẩng mặt lên, nhìn chồng mình, “Thật vậy ư? Thật
sự như vậy?”.
“Thật, em không tin anh à?”.
“Em tin anh, nhưng ...".
“Không có nhưng”. Anh cắn cằm cô một cái, uy hiếp nói:
“Nếu em còn không nghe lời, sau này anh sẽ không xem ti vi cùng em nữa”.
Vị Hi vội vàng lắc đầu, ôm lấy tấm
lưng cường tráng của anh, “Em nghe lời
anh, em sẽ không hỏi nữa”.
Nguyễn Thiệu Nam gật đầu, ôm lấy cơ thể hơi
run rẩy của cô, vừa muốn tiến thêm thì Vị Hi dùng ngón tay chọc chọc eo anh,
hơi tê tê.
Anh túm tay cô có phần buồn bực, mất kiên nhẫn hỏi:
“Lại sao vậy?”.
"Thiệu Nam, hôm nay em chưa uống thuốc, em sợ lát
nữa quên mất".
Anh sững sờ một lát, từ từ buông tay cô ra, gương mặt
lạnh lùng như muốn hại người u ám trong bóng mờ của rèm cửa sổ.
Hồi lâu sau anh nói: "Vậy em uống đi".
Tiếp đó anh nhìn cô cầm hộp thuốc từ tủ đầu giường,
lấy ra hai viên thuốc rồi uống, lại nhìn cô đặt hộp thuốc vào, quay mặt sang nở
nụ cười ngây thơ như đứa trẻ với anh, “Được rồi, em đã uống xong”.
Anh dán sát lên cơ thể cô, tiện tay tắt đèn bàn.
Căn phòng tối om, tựa như đêm. Anh nghe thấy hơi thở
chịu đựng cơn đau bên tai, tiếng khóc nức nở không ra tiếng, anh cảm thấy cơ
thể cô run lên vì nhẫn nhịn.
Máu thịt cô căng ra dưới khung xương, thần kinh cô trở
nên vô cùng yếu đuối bởi sự gần gũi của anh, đôi môi cô bất lực hé mở, móng tay
cô yếu ớt. Vô lực, nước mắt bi thương rơi xuống khuỷu tay anh, giống như mưa
lạnh lẽo cuối thu, từng giọt, từng giọt thất vọng bi thương.
Anh biết anh đang xử lăng trì cô bằng cách của riêng
mình, còn cô cũng đáp lại anh bằng cách như vậy, họ đều tàn nhẫn như nhau, có
thể giày vò lẫn nhau đến mức không thề chống đỡ nổi.
Không biết bao lâu qua đi, Nguyễn Thiệu Nam nghe thấy
cô vợ nhỏ của mình đang khẽ nói ở phía dưới: "Thiệu Nam, em không khóc
nữa".
"Ừ...". Anh khẽ vuốt ve gương mặt cô, quả
nhiên không có nước mắt.
Cô cắn môi e dè nói: “Vậy anh có thể nhẹ hơn một chút
không? Em sợ làm cục cưng bị thương”.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn gương mặt tươi sáng của cô trong
bóng tối, anh rất muốn nói gì đó với cô, anh nên nói gì đó với cô từ lâu nhưng
anh không nói nổi.
Anh hôn lên hàng mi còn vương giọt lệ, than vãn:
“Được, anh sẽ nhẹ nhàng hơn một chút".
"Thiệu Nam, anh nói con của chúng ta sẽ là con
trai hay con gái?”.
“Anh đều thích".
“Vậy chúng ta đặt tên con là gì cho hay nhỉ?”.
“Em quyết định đi”.
“Vậy con trai tên là...".
Mưa rồi...
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trong thư phòng, nhìn bản phác
họa Vị Hi vẽ ban ngày. Ánh mắt người đó nhìn
thẳng v