ên tục mài cổ tay mình trên thanh sắt ngang của chiếc giường phục cổ, cho tới
khi mài rách thịt mình. Sau đó, cô dùng răng cắn đứt động mạch...
Cả quá trình gần như đau đớn, khó khăn đến mức không
người bình thường nào có thể tưởng tượng ra, nhưng cô đã làm được. Nếu không
phải vì giấc mơ ấy, cô gần như đã
thành công.
Giây phút nghe được tin này, anh như kẻ điên chết lặng
người, anh quả thật không cách nào tin nổi vào tai mình.
Tất cả những người biết chuyện này đều nói đâu có ai
tự sát như vậy? Chỉ có người thần kinh không bình thường mới làm như vậy, cô ấy
nhất định đã điên rồi.
Chỉ có anh biết, cô không điên, không ai bình tĩnh
khách quan, lập kế hoạch chu đáo tỉ mỉ hơn cô. Cô sớm đã nhìn thấu anh là người
như thế nào, dù cho anh nói những lời đường mật bên tai cô nhiều hơn nữa, dù
cho anh dùng mọi thủ đoạn hung ác tàn bạo hơn nữa trên cơ thể mỏng manh, yếu
đuối của cô. Cô cũng muốn rời xa anh, cố gắng bằng mọi cách cũng phải rời xa anh.
Ở bên anh, cô sống không bằng chết.
Anh ngồi trước giường bệnh, nhìn gương mặt trắng bệch
không chút máu của cô, hàng vạn tình cảm dâng trào, cuộn xoáy trong lòng anh,
có bi thương, có chua xót, có yêu thương nồng nàn, còn có...
Anh cầm một quả táo lên, vừa gọt vỏ vừa nói với người
còn chưa tỉnh, “Tất cả mọi người đều nói em điên rồi, chỉ có anh biết em đang
nghĩ gì. Em muốn đi theo cậu ta, có phải không? Nhưng em đã không tìm thấy cậu
ta. Máy bay cậu ta ngồi bị người ta phá nổ thành ba khúc. Đừng nói là xác chết,
đến mảnh vụn cũng không còn, sớm đã thành tro bụi, em đi đâu tìm cậu ta? Cho dù
em tìm thấy cậu ta thì có thể thế nào? Em là vợ anh, em chết rồi, trên bia mộ
cũng phải mang họ anh. Vì thế...”.
Ngón tay lạnh lẽo của anh áp lên cổ cô, cúi xuống ghé
sát tai cô, cười như ma quỷ, "Em sống là người của anh, chết cũng là ma
của anh. Sống không chung chăn, chết chung huyệt, em muốn vậy à? Anh lại muốn
các người chết cũng không thể ở bên nhau!”.
Anh đang xử lăng trì cô bằng cách của
riêng mình, còn cô cũng đáp lại anh bằng cách như vậy, họ đều tàn nhẫn như
nhau, có thể giày vò lẫn nhau đến mức không thể chống đỡ nổi.
Nguyễn Thiệu Nam mở trừng hai mắt nhìn ánh sáng chói
mắt, trời đã sáng rồi.
Anh sững sờ nhìn tất cả mọi thứ xung quanh, tựa như từ
địa ngục trở về thiên đường, đây là thư phòng của anh, rộng rãi sáng sủa, không
có bóng tối vô bờ vô bến, ngoài cửa sổ không
hề mưa.
Người giúp việc ở ngoài gõ cửa, “Cậu chủ, cô chủ tỉnh
rồi”.
Anh lập tức xốc lại tinh thần, hôm qua đã đồng ý đưa
Vị Hi ra ngoài. Cô đã chờ đợi rất lâu rồi, vì vậy anh mệt nữa cũng không thể
nuốt lời.
Đường phố vẫn phồn hoa như xưa, vì là ngày nghỉ nên
rất đông người. Cho dù cuộc sống bình thường, bận rộn đến đâu, con người vẫn lộ
ra gương mặt phấn chấn, vui vẻ trong những ngày như thế này.
Vị Hi hưng phấn như đứa trẻ nhỏ, cảm thấy mới mẻ và tò
mò với tất cả mọi thứ bên ngoài. Nguyễn Thiệu Nam thấy cô dán cả người lên tấm
kính, phát hiện ra việc gì đó thú vị liền kéo cổ tay anh, chỉ bên ngoài cửa sổ
hét lớn: "Thiệu Nam, anh mau nhìn! Anh nhìn kìa!".
Đi trên con đường này, anh cảm thấy ngắm cô còn thú vị
hơn ngắm phong cảnh nhiều.
Họ lái xe đến khu giải trí lớn nhất trong thành phố,
ngồi tàu hỏa nhỏ vòng quanh công viên được thiết kế phỏng theo phong cách cổ,
chơi tàu con thoi, ngồi thuyền phao, vào nhà ma, xem phim 4D. Tất cả những trò
chơi mới lạ, kích thích, mạo hiểm, thú vị, Vị Hi đều kéo anh chơi một lượt.
Nguyễn Thiệu Nam cảm giác mình như một người cha mang
theo đứa con gái nhỏ. Nhìn cô lộ ra nụ cười vui vẻ, ngây thơ, đột nhiên anh cảm
thấy tất cả mọi đau khổ đều đáng.
Chẳng phải anh muốn cô ở bên anh ư? Cả đời cả kiếp,
không chia xa, không tách rời.
Cho dù muốn anh lừa cô cả đời, cho dù muốn anh giấu đi
bí mật này, nửa đời sau sống thấp thỏm, lo âu như sống trên sợi dây điện cao
áp, anh cũng cam lòng.
Khi anh nghĩ vậy thì hai người họ đang ngồi trong một
cửa hàng kem thủ công. Một mình Vị Hi chạy tới trước quầy mua hai cốc kem đặc
biệt to.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn chiếc cốc trước mặt, bẹo cằm cô,
“Anh đâu có ăn được nhiều đến vậy?”.
Vị Hi cắn thìa nhìn anh, “Em không biết anh thích ăn
vị gì, mỗi loại em mua một ít, kết quả liền biến thành thế này đây".
Nguyễn Thiệu Nam cười cười, cầm thìa ăn từng miếng
1ớn.
Vị Hi nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: "Thiệu Nam, trước
đây có phải em không tốt với anh không?"
Nguyễn Thiệu Nam suýt nghẹn, vội vàng uống ngụm nước
hoa quả, hỏi ngược lại: “Vì sao em hỏi thế?”
“Bởi mỗi lần em tốt với anh một chút, anh liền rất vui
vẻ, rất cao hứng, giống như rất khó đạt được vậy. Vì thế em liền nghĩ nhất định
trước kia em không tốt với anh, nếu không sao anh lại như vậy?”.
Nguyễn Thiệu Nam giơ tay ra vuốt ve gương mặt tươi
sáng như ánh mặt trời của cô, nói có phần đa cảm: “Em rất tốt với anh, luôn rất
tốt. Là bản thân anh không biết quý trọng hạnh phúc, trước đây không biết quý
trọng em".
Vị Hi nghiêng đầu nhìn anh, khó hiểu: “Trước đây chúng
ta thế nào?”.
Nguyễn Tlnệu Nam sững sờ một