cảm, có thể
sẽ xảy ra kì tích. Nhưng bây giờ chỉ có thể nói một chút khả năng cũng không
có. Anh Nguyễn, tôi phải nhắc nhở anh, tuy loại thuốc này có tác dụng phụ nhỏ
nhất so với thuốc cùng loại. Nhưng nếu dùng lâu dài, dễ gây tổn hại đến tim
phổi và gan, còn có thể làm hỏng hệ thống thần kinh, gây ra tác hại có tính lâu
dài. Nếu bệnh trầm cảm của vợ anh đã có biến chuyển, tôi đề nghị cô ấy có thể
tạm thời ngừng dùng thuốc".
“Được, tôi biết rồi, cảm ơn anh".
Nguyễn Thiệu Nam buông điện thoại xuống, hai tay đan
vào nhau trên bàn, trầm tư rất lâu. Cho tới khi người giúp việc mời anh dùng
cơm, anh mới đứng lên rời khỏi thư phòng.
Chú thích:
[1'> Vũ Lạc Xuyên hạ, bạch lộ Vị Hi: Mưa rơi xuống đồng
bằng, sương sớm còn chưa tan.
Em sống là người của anh, chết cũng là
ma của anh. Sống không chung chăn, chết chung huyệt, em muốn vậy à? Anh lại
muốn các người chết cũng không thể ở bên nhau!
Sau khi ăn cơm tối, như thường ngày Nguyễn Thiệu Nam
lại ôm Vị Hi, ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem ti vi. Vị Hi một tay bê
bánh ga tô hạt dẻ, một tay cầm chiếc nĩa nhỏ, thích thú vừa ăn vừa xem.
Vị Hi đang ăn một cách vui vẻ, ngẩng đầu thấy bộ dạng
lông mày nhíu chặt của Nguyễn Thiệu Nam liền giơ ngón tay nhỏ vuốt vuốt, xiên
một miếng bánh ga tô nhỏ đút vào miệng anh.
Nguyễn Thiệu Nam nuốt miếng bánh, cúi đầu hôn cô, thấy
gương mặt nhỏ nhắn dính bánh, không nhịn được bật cười. Anh cầm bánh trong tay
cô đặt sang một bên, rồi bế cô lên.
Vi Hi giơ một cánh tay ra chỉ chiếc bánh ga tô bị lạnh
nhạt vứt một bên, bất mãn kêu lên, "Bánh ga tô của em, em còn chưa ăn xong
mà?”.
Đôi môi nóng rực của người đàn ông hôn lên xương quai
xanh lộ ra bên ngoài áo ngủ của cô, giọng nói khàn khàn, “Lát nữa ăn
tiếp...".
Ánh sao đêm nay đẹp quá, tựa như cái đêm lá cây phong
đỏ như lửa, gió thu hiu hiu bao năm trước, anh và Vị Hi cùng ngồi trên xích đu
trong căn nhà cũ của nhà họ Lục, lá lác đác rơi, hờ hững nhìn bầu trời đầy sao.
Đêm rất yên tĩnh, xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng tim anh đập thình thịch.
Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, nhắm mắt, khóe miệng khẽ nở nụ cười làm rung động
lòng người.
Anh cười hỏi cô nghe thấy gì, cô nói cô nghe thấy một
thế giới.
Anh ngây ngốc hôn cô, vừa hỏi bản thân mình, có phải
anh thực sự đã già rồi? Gần đây trở nên càng lúc càng đa cảm, càng lúc càng
thích nhớ về quá khứ. Không, không chỉ là hồi ức. Anh hi vọng thời gian quay
ngược lại, hi vọng năm tháng đảo ngược.
Nếu Thượng đế cho phép, nếu chư thần đồng ý, anh
nguyện mang toàn bộ tất cả mọi thứ của bản thân đánh đổi, đổi lại một Nguyễn
Thiệu Nam thuần khiết, trong trắng, đổi lại một Lục Vị Hi đơn giản, vui vẻ.
Anh nâng mặt cô lên, si mê nhìn gương mặt xinh đẹp như
hoa trong bóng tối, ánh lệ nơi khóe mắt tản ra trong màn đêm vô tận, còn lóng
lánh hơn ánh sao trên trời.
Anh kiệt sức ngã trên người cô, hít sâu, toàn thân đầy
mồ hôi. Anh xê dịch cơ thể ướt đẫm của mình, dường như sợ làm bẩn cô, trong
bóng tối, cẩn thận e dè vuốt ve mặt cô, lạnh ngắt...
Quả nhiên lại như vậy, vẫn như vậy...
Vừa nãy cơ thể còn nóng bừng đột nhiên trở nên lạnh
toát. Giống như lễ Noel giá lạnh rơi xuống giữa mùa hè ngây ngất, như tuyết
tháng mười hai bay vào ngày tháng sáu.
Anh bật đèn bàn, ánh đèn dịu dàng xua đuổi bóng tối
tĩnh mịch. Vị Hi cắn góc chăn, mặt đầy mồ hôi lạnh, khóc đến mức lông mi dính
vào nhau.
Nguyễn Thiệu Nam thở dài, đau lòng ôm lấy cô, “Đừng
khóc nữa, lần sau nếu em không thích thì cứ nói ra, chúng ta không làm nữa”.
Vị Hi ngước đôi mắt mông lung, khổ sở nhìn anh, “Nhưng
em là vợ anh, không phải ư? Chẳng phải em rất yêu, rất yêu anh nên em mới lấy
anh ư? Nhưng vì sao mỗi lần anh ôm em, chúng ta gắn liền với nhau, ở nơi này
lại đau như vậy, tựa như bị người ta khoét đục?”.
Vị Hi chỉ vào tim mình, nức nở nói: “Chẳng phải nó nên
cảm thấy rất hạnh phúc ư? Vì sao lại đau đến thế? Đau
đến thế... Thiệu Nam, em nên làm thế nào? Rốt cuộc em nên làm thế nào? Em đau
lắm, thực sự đau lắm, em đau đến mức không thở nổi...".
Nguyễn Thiệu Nam ôm chặt cô, ngước nhìn trần nhà trên
cao. Anh không dám cúi đầu, vì anh biết chỉ cần anh cúi xuống, nước mắt liền
tràn ra.
Rất lâu sau, anh mới kiềm chế bản thân, dịu dàng nói:
“Không sao, sau này sẽ ổn, nhất định sẽ ổn. Cho dù không ổn cũng không sao, anh
sẽ luôn chờ đợi em”.
Vị Hi vùi mặt mình vào trong vòng tay người đàn ông,
nước mắt rơi trên lồng ngực vững chãi của anh, “Xin lỗi, em luôn mang lại phiền
phức cho anh, em không phải là người vợ tốt, anh nhất định đã ghét em rồi, có
phải không?”
“Không hề, không hề...".
Cuối cùng nước mắt anh vẫn rơi, Vị Hi từng nói, anh nợ
cô một câu “Xin lỗi". Nhưng bây giờ cho dù anh nói một vạn câu “Xin lỗi”
cũng chẳng ích gì.
Vị Hi khóc rồi ngủ thiếp đi mất, Nguyễn Thiệu Nam dỗ
cô rất lâu, cô mới nhắm mắt. Nguyễn Thiệu Nam nhìn cô ngủ say, đắp chăn cho cô,
dựa lên ghế, nhìn bóng đêm bao phủ cả căn phòng.
Vì sao cô lại như vậy? Anh đương nhiên biết, chỉ có
anh biết. Bởi tất cả mọi thứ căn bản chính là do