một tay anh tạo nên. Cho dù kí
ức mất đi, cảm giác vẫn còn, nỗi đau khổ ấy vẫn còn, tuyệt vọng vẫn còn, vĩnh
viễn không thể thay đổi được.
Chuyện xảy ra ba năm trước, những cảnh vô cùng thê
thảm ấy, những đoạn quá khứ đẫm máu ấy... anh cảm thấy cổ họng mình khô rát,
giống như có thứ gì muốn trào ra từ trong đó. Anh như kẻ bị đầy bụng, dường như
muốn trút hết tất cả nỗi sợ hãi và bi thương ra khỏi dạ dày.
Ba năm trước...
Khi đó anh điên rồi, nhất định đã phát điên, bị sự
tuyệt vọng và thù hận của cô ép cho phát điên. Cô không nhìn thấy, cũng không
nói được nhưng trong đôi mắt không hề có điểm dừng của cô đầy sự thù hận lạnh
giá, anh nhìn thấy một cách rõ ràng.
Anh không dám để cô chạm vào bất cứ vật kim loại nào,
một cây kim, một chiếc đinh ốc cũng không được. Anh phái người trông coi cô liên
tục suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ. Cho dù như vậy cô vẫn có thể nghĩ đến vô số
cách thức rời xa anh, dùng cách thê thảm nhất không thể cứu vãn đề rời xa anh.
Chỉ bởi anh nói cho cô biết, Lăng Lạc Xuyên đã chết
rồi, anh ta không bao giờ có thể trở lại nữa.
Người phụ nữ anh dùng tất cả mọi thủ đoạn để giành lấy
lại một lòng muốn chết vì một người đàn ông khác.
Cuộc sống của anh mệt mỏi, hi vọng mịt mù, tình yêu
hoang vắng, tín ngưỡng bị hủy diệt. Vị Hi giống như tử thi lạnh giá, bị người
ta lôi ra dưới ánh nắng mãnh liệt, tỏa ra mùi tanh thối tha. Anh vĩnh viễn
không thể chịu đựng nổi, tất cả mọi thứ xung quanh như một vòng xoáy đen ngòm,
tiêu hao gần hết lí trí của anh.
Anh trở thành một bạo quân bất chấp lí lẽ, tàn ác vô
nhân đạo, không chút lí trí. Cô là vợ anh, trái tim cô đã chết nhưng cơ thể vẫn
là của anh.
Cô không nhìn thấy, không nói được, ngôn ngữ kí hiệu
của cô ít người hiểu được, cho dù trong vạn người, cũng không ai biết cô trải
qua những chuyện gì, không ai hiểu nỗi đau khổ của cô, không ai biết người
chồng áo gấm chỉnh tề, dịu dàng chăm sóc bên cạnh cô đã làm những gì với cô.
Cơ thể cô không một vết sẹo, chỉ có anh biết, linh hồn
ẩn giấu trong những bộ trang phục xinh đẹp đã bị thủ đoạn gần như cường bạo của
anh lăng nhục tới mức có hàng nghìn lỗ thủng, hàng trăm chỗ nứt.
Sau đó, cô đã bị khuất phục, anh thực sự cho rằng cô
đã khuất phục. Cô không còn nhìn anh thù hận, chỉ nằm trên giường lặng lẽ rơi
nước mắt. Nhưng cho dù như vậy thì có thể thế nào? Cô không thể từ chối anh cả
đời, anh an ủi mình như thế.
Sẽ có một ngày cô hiểu anh, tha thứ cho anh, giống như
anh hiểu cô vậy.
Tiếp đó, vào một đêm mưa. Cả đời anh đều không quên
nổi cái đêm đó.
Anh rất lạnh, chỉ có cô mới có thể làm ấm
cơ thể trống rỗng của anh. Cho dù cô không nhìn thấy anh, hoặc nhìn thấy cũng
như nhìn không khí trong phòng, anh vẫn cần thấy cô. Căn biệt thự này, phòng
ngủ này, vì có sự tồn tại của cô mới có cảm giác gia đình, mới không phải là
đống hoang tàn lạnh lẽo.
Anh si mê quấn lấy cơ thể ấm áp của cô, cảm nhận được
sự dịu hiền và yên tĩnh không giống mọi khi, trong lòng anh tràn ngập niềm hân
hoan, anh ôm cô rồi nói rất nhiều, đều là những
tưởng tượng tương lai đẹp đẽ của họ, sau đó vùi mặt vào cổ cô, ôm
cô ngủ một cách thỏa mãn.
Không biết sao lại nằm mơ thấy ác mộng, trong mơ có
một người con gái đưa cánh tay giơ xương trắng về phía anh. Anh sợ hãi tỉnh
dậy, người bên cạnh vẫn ngủ say, gương mặt hướng về phía khác, khóe miệng vẫn
mỉm cười.
Lần đầu anh nhìn thấy cô ngủ bình thản đến vậy, ngủ
ngon đến vậy. Anh hôn lên đôi môi khô của cô mới phát hiện môi cô lạnh như
băng.
Đột nhiên anh nhớ đến điều gì đó, tung chăn...
Máu! Khắp giường đều là máu tươi!
Anh hoảng hốt, cả người cứng đờ tại chỗ, giống như đứa
trẻ không hiểu chuyện, không biết làm thế nào. Anh không biết sao cô làm được,
cô không thể cầm được lưỡi dao, đến mảnh gỗ cũng không được sờ vào, nhưng cổ tay cô
ngâm trong chất lỏng đỏ tươi, máu thịt lẫn lộn.
Anh ôm lấy cơ thể nhuốm đầy máu tươi của cô, cơ thể
trần trụi không chút sinh lực ấy, gào thét như con dã
thú kinh hãi phẫn nộ.
Cô đã thành công! Cuối cùng cô có thể vĩnh viễn rời xa
anh, anh vĩnh viễn không có cách nào, không có cách nào hết!
Anh tưởng rằng cô đã chết, ôm cô vừa khóc vừa cười,
giống như con sói đực cô đơn mất đi một nửa nương tựa lẫn nhau của mình, liên
tục gào thét ai oán trong bóng đêm tối đen như mực.
Anh điên rồi! Giây phút đó anh mới biết, anh đã thua,
thua hoàn toàn! Anh phụ cả thiên hạ, thắng tất cả nhưng thua mất một thế giới,
một thế giới sinh ra vì cô!
Cuối cùng cô vẫn đi theo cậu ta, cho dù cậu ta đã
chết, cậu ta cũng có được cô. Cậu ta đã thắng! Lăng Lạc Xuyên thắng rồi! Chỉ
trong chốc lát, cậu ta lật đổ mọi thứ của anh dễ như trở bàn tay.
Cũng may người giúp việc phát hiện sớm, kịp thời gọi
xe cứu thương. Cô mất máu quá nhiều, nhưng chưa chết.
Trên ghế hành lang bệnh viện, anh đi chân trần, run
rẩy ngồi đó, toàn thân đầy máu. Anh nhìn đôi tay mình, ánh mắt ngưng đọng, tầm
nhìn không rõ ràng. Giây phút ấy, anh vẫn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì.
Cho tới khi bác sĩ và cảnh sát nói cho anh biết cô đã
li