lát, lập tức cười nói:
“Chẳng phải anh từng nói với em ư? Hai nhà chúng ta mấy đời thân nhau, từ nhỏ
chúng ta đã quen biết nhau rồi. Sau đó cha em liền gả em cho anh, nhưng không
may, sau khi em gả cho anh không được bao lâu thì cha mẹ em lái xe đi du lịch,
trên đường xảy ra tai nạn. Hai người bọn họ bất hạnh qua đời. Não của em bị
chấn thương nặng mới không thể nhớ được chuyện trước kia”.
“Em không có anh chị em nào khác à?”.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn cốc kem của mình dần tan chảy
dưới ánh mặt trời, lắc đầu, “Không có, em là con gái độc nhất”.
Vị Hi gật đầu, uống ngụm nước hoa quả, lại nói: “Vậy
một mình anh chăm sóc em, nhất định rất vất vả”.
“Không vất vả chút nào, anh chỉ hận bản thân không
cách nào gánh thay em những đau khổ đó”.
Vị Hi cắn thìa, bật cười một cách hạnh phúc, vụng về
nói: "Thiệu Nam, anh thật tốt với em".
Nguyễn Thiệu Nam cười nhéo mũi cô, “Ngốc ạ, thế này em
đã thỏa mãn rồi à?”.
“Nếu sau này anh có thể vui vẻ hơn một chút, em càng
thỏa mãn".
Nguyễn Thiệu Nam đột nhiên sững sờ, hỏi: “Anh đâu có
không vui".
Vị Hi giơ tay chỉ lên ngũ quan với đường nét rõ ràng
của anh, cô nói: “Ở đây, ở đây, ở đây nữa, chúng đều nói cho em biết anh không
vui. Đến khi cười, trên mặt anh cũng viết hai chữ đau lòng...".
Nguyễn Thiệu Nam nắm tay cô, cười, “Em chỉ thích nghĩ
vớ vẩn, được rồi, không nói nữa. Nghĩ xem tối nay muốn ăn gì?”.
Nói tới đây, Vị Hi lại trở nên vui vẻ, “Em muốn
ăn...”.
Bên ngoài vọng đến một bài hát đã rất xưa, nghe âm
luật, tiết tấu, cô dừng lại một chút, dường như bị thầy pháp sư niệm chú.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn cô kì lạ, “Sao vậy?”.
Cô đột nhiên đứng lên, không nói gì liền chạy ra
ngoài.
Nguyễn Thiệu Nam lập tức biến sắc, chạy đuổi theo. Bên
cạnh là một cửa hàng băng đĩa, tiếng ca vọng từ cửa hàng đó ra.
Anh thấy Vị Hi đứng trước cửa hàng băng đĩa, đứng dưới
ánh mặt trời rực rỡ, đứng trong dòng người như mắc cửi, ngơ ngẩn nghe bài hát
này, nghe đến nỗi nước mắt đầm đìa.
Anh bước tới, kéo tay cô hỏi: “Vị Hi, em sao vậy?”.
Cô ngước đôi mắt trong trẻo, nhìn anh qua làn nước
mắt, chỉ vào trái tim mình, nghẹn ngào nói: “Thiệu Nam, chỗ này... của em đau,
rất đau, rất đau... Em nên làm thế nào?”.
Cô lấy tay bịt chặt tai, quỳ trên con đường dòng người
qua lại như thoi đưa. Bài hát đó vẫn đang vang lên một cách khoan thai, giai
điệu bi thương, ngân nga trong bầu trời xa xăm vô tận của
mùa thu.
Nếu sinh mệnh dù đến đây
Từ nay không còn anh
Anh sẽ tìm một thiên sứ thay anh yêu em...
Vị Hi trở về biệt thự, tâm trạng ngẩn ngơ. Ăn xong bữa
tối liền lên lầu nghỉ ngơi. Nguyễn Thiệu Nam không yên tâm về cô, đẩy cửa phòng
ngủ, phát hiện mình cô ngồi ngơ ngẩn trên giường.
Anh bước tới sờ trán cô, “Vị Hi, em vẫn khỏe
chứ?".
Cô vội vàng túm lấy tay anh, "Thiệu Nam, hình như
em nhớ ra một vài chuyện".
Dây thần kinh của Nguyễn Thiệu Nam căng ra, tựa như
sợi tơ sắp đứt. Nhưng nét mặt không hề thay đổi, chỉ dịu dàng hỏi: “Em nhớ ra
điều gì?”.
“Đều là những đoạn vụn vặt, giống như ngồi tàu cao
tốc, mọi thứ vụt qua rất nhanh, em không thấy rõ. Thiệu Nam, có phải em sắp
khỏe rồi không?”
Nguyễn Thiệu Nam cười, vừa rút ra hộp thuốc trong ngăn
tủ vừa nói: “Có thể, vì thế em càng phải uống thuốc đúng giờ, như vậy bệnh mới
có thể nhanh khỏi".
Vị Hi gật mạnh đầu, đặt viên thuốc vào trong miệng.
Nguyễn Thiệu Nam đưa cô cốc nước, cô nghe lời nuốt xuống.
“Vẫn còn một viên?”. Nguyễn Thiệu Nam kéo cô, chỉ hộp
thuốc.
Vị Hi nghi hoặc nhìn chồng mình, “Chẳng phải mỗi lần
chỉ uống một viên ư?".
“Vậy em có muốn bệnh khỏi nhanh hơn một chút
không?".
“Đương nhiên muốn”.
“Vậy thì uống thêm một viên nữa, liều lượng lớn hơn,
hiệu quả đương nhiên tốt hơn, em cũng có thể hồi phục nhanh hơn”.
“Đúng rồi, vậy sau này mỗi ngày em đều uống thêm một
viên.”
Nguyễn Thiệu Nam mang theo nụ cười ấm áp mà mê hoặc,
nhìn người vợ bé nhỏ của mình, vui vẻ nuốt mấy viên thuốc đắng vào bụng. Anh
biết, trái tim anh cũng đã đặt trở lại lồng ngực.
Vị Hi uống thuốc xong liền ngáp liên tục, Nguyễn Thiệu
Nam hỏi: “Có phải buồn ngủ rồi không?”
"Vâng...". Vị Hi gối đầu lên bờ vai rộng của
anh.
“Vậy thì ngủ đi”.
Vị Hi ôm lưng anh, nói một cách mơ mơ hồ hồ: “Nhưng em
vẫn chưa xem phim?”.
"Anh ghi lại cho em".
Vị Hi gật đầu, "Vậy
được rồi...".
Nguyễn Thiệu Nam đỡ cô nằm xuống, cô vùi mặt vào lòng
bàn tay anh, hạnh phúc nói: "Thiệu Nam, đợi em khỏe rồi, em có thể nhớ ra
những ngày tháng vui vẻ trước kia của chúng ta, em có thể làm một người vợ tốt rồi,
đúng không?".
Anh thương xót xoa đầu cô, "Đúng
vậy, em có thể".
"Thật hi vọng ngày đó nhanh đến một
chút...". Cô lơ mơ nói xong câu đó liền chìm sâu vào giấc ngủ.
"Anh cũng hi vọng...". Anh hôn lên môi cô,
thì thầm, "Anh hi vọng ngày đó vĩnh viễn đừng đến, vĩnh viễn".
Mấy ngày tiếp theo, thuốc Vị Hi uống càng ngày càng
nhiều, thời gian tỉnh càng lúc càng ít. Cơm cũng không muốn ăn, hàng ngày nhốt
mình trong căn phòng ngủ kéo rèm kín mít, ngủ đến nỗi hôn mê bất tỉnh.
Quản gia phát hiện cô có chút g
