hông liên quan đến em”. Nguyễn Thiệu Nam
đắp chăn cho cô, “Hôm nay em mơ thấy gì?”.
“Không nhớ rõ nữa, một giấc mơ rất kinh khủng, rất bi
thương. Trong mơ có một người đàn ông, em không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy
toàn thân anh ta đầy máu. Anh ta kéo tay em, nói với em rất nhiều, nhưng em
không nghe rõ anh ta đang nói gì, song anh ta vừa nói em liền rơi nước mắt, cứ
khóc trong mơ, sau đó em tỉnh giấc. Thật kì lạ, vì sao em muốn khóc nhỉ? Nhất
định là bị anh ta dọa cho sợ hãi, nhất định là như vậy".
Vị Hi nghiêng đầu nói xong, dùng ngón tay chọc chọc
vào người đàn ông đang ngơ ngẩn, “Này, anh nghĩ gì đấy?”.
Nguyễn Thiệu Nam tựa như bị kim đâm một cái, bừng
tỉnh, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy nghi hoặc của Vị Hi, cười lúng túng, “Nhất
định là em không uống thuốc đúng giờ mới mơ như vậy, thuốc hôm nay đã uống
chưa?”.
Vị Hi lắc đầu nói: “Người giúp việc muốn đút cho em,
em nói phải đợi anh về em mới uống”.
Nguyễn Thiệu Nam cưng chiều bẹo cằm cô, quở trách: “Em
thật càng ngày càng tùy hứng, xem ra sau này thật sự không thể quá cưng chiều
em”.
Vị Hi cười cười, vùi mặt vào lòng người đàn ông.
Nguyễn Thiệu Nam cầm hộp thuốc trong tủ đầu giường, lấy ra liều lượng đúng quy
định của ngày hôm nay, sau đó cầm cốc nước trên tủ, đặt thuốc vào tay Vị Hi,
nhìn cô ngửa đầu uống, lại đưa nước cho cô.
“Khi nào em mới có thể nhớ ra chuyện trước kia?”. Vị
Hi vừa uống nước vừa hỏi.
Nguyễn Thiệu Nam đỡ cô ngồi dậy, “Chỉ cần em uống
thuốc đúng giờ, sẽ nhanh chóng nhớ ra thôi”.
Vị Hi gật đầu, lại hỏi: "Thiệu Nam, thế nào gọi
là độc chiếm?".
Nguyễn Thiệu Nam sững sờ, nói: “Ai dạy em từ này?”.
“Hôm nay em đọc trong tiểu thuyết trên mạng, nhân vật
nam chính hàng ngày nhốt nữ chính trong nhà, không cho cô ấy ra ngoài, không
cho cô ấy gặp người lạ, cũng không cho cô ấy nói chuyện với người lạ. Cô ấy liền
nói mình là đồ độc chiếm của anh ta. Sao em cảm thấy hoàn cảnh của cô ấy với em
hiện nay không khác nhau mấy nhỉ?”
Nguyễn Thiệu Nam cười bất đắc dĩ, nói: “Ngốc à, sao có
thể như nhau chứ? Em là vợ anh. Sau này đừng đọc mấy thứ sách lung tung đó nữa,
đều dạy hư em thôi".
"À, vợ...". Vị Hi gật đầu, ngáp một cái,
“Vậy khi nào em mới có thể ra ngoài? Em đã ở nhà lâu lắm rồi, ở thêm nữa em sẽ
trở nên càng ngày càng đần độn". Nguyễn Thiệu Nam cười rồi hôn lên trán
cô, “Em một chút cũng không đần, bây giờ em có thể ra ngoài, mai là cuối tuần,
chúng ta ra ngoài đi dạo, em muốn mua gì thì mua cái đó. Em muốn đi đâu, chúng
ta liền đi đến chỗ ấy".
Vị Hi mở đôi mắt mơ màng buồn ngủ, hưng phấn nói:
“Thật không? Vậy sau này có phải đều như vậy?”.
Nguyễn Thiệu Nam đau lòng hôn lên mắt cô, khẽ nói:
“Đúng, sau này đều như vậy. Em muốn làm gì thì làm cái đó. Em là vợ của Nguyễn
Thiệu Nam, không có việc em không thể làm, tất cả mọi thứ của anh đều là của
em, đến anh cũng là của em”.
Vị Hi thỏa lòng mãn nguyện nhắm mắt, mơ mơ màng màng
nói: "Thiệu Nam, anh đối với em thật tốt...".
Nguyễn Thiệu Nam nhìn cô nhắm mắt, nghe thấy hơi thở
đều đều của cô, anh sờ lên gương mặt cô, dịu dàng nói: “Không, anh vẫn chưa đủ
tốt. Sau này anh phải đối xử tốt với em gấp bội, anh muốn em trở thành người
phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới, Vị Hi, bảo bối của anh...”.
Anh khom người, khẽ kề sát gương mặt ngây thơ của cô.
Ba năm rồi, anh giấu cô tròn chẵn ba năm, nhưng anh
không thể giấu cô cả đời. Tất cả những người đáng chết đều đã chết. Tất cả mọi
nguy hiểm đều đã được xua tan. Cô là của anh, đã vĩnh viễn là của anh, không
người nào có thể cướp cô khỏi anh, không ai.
Anh có sự tự tin như vậy, tự tin có thể khống
chế tất cả mọi cục diện. Vì vậy, không cần phải nhốt cô nữa.
Cô là vợ anh, cô cần hưởng thụ cuộc sống, cô cần chia
sẻ sự thành công của anh. Anh muốn dâng tất cả mọi thứ đẹp đẽ nhất trên thế
giới lên trước mặt cô, giống như ban đầu, cô luôn mang thứ tốt nhất lại cho anh
vậy.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn Vị Hi ngủ say, liền lặng lẽ rời
đi, một mình tới thư phòng, sắc chiều hôm đổ xuống, đồ gia dụng trong thư phòng
mờ mờ ảo ảo, bị bao phủ lên một sự thê lương màu tím, có cảm giác đáng sợ. Anh
không bật đèn, một mình ngồi trên ghế, châm điếu thuốc.
Mình anh nhìn khói thuốc dần trở nên dày đặc, tản ra,
cầm di động trên bàn, nhấn số.
“Bác sĩ Ngô, tôi là Nguyễn Thiệu Nam".
“Anh Nguyễn, có gì cần dặn dò không?”
“Tôi muốn hỏi một chút, tay vợ tôi sau này có phải
không thể khỏi không?”.
Bác sĩ Ngô thở dài, nói: “Anh Nguyễn, đó là điều chắc
chắn. Khi đó cô ấy đã mài đứt mấy kinh mạch quan trọng, muốn hồi phục tình
trạng trước kia, căn bản không thể nào”.
Nguyễn Thiệu Nam dừng một lát mới nói: “Vậy thì, cô ấy
còn có thể nhớ lại chuyện trước kia không?” “Nguyên nhân mất trí nhớ của phu
nhân là do phẫu thuật não làm tổn thương trung khu kí ức, từ góc độ y học mà
nói, nếu chịu kích động bởi tác nhân bên ngoài, có thể sẽ nhớ ra một vài đoạn
nhỏ nhặt. Nhưng muốn hồi phục toàn bộ, xác suất gần như bằng không”.
Nguyễn Thiệu Nam hỏi: “Một chút cơ hội cũng không có
ư?".
“Nếu cô ấy không cần uống thuốc chống trầm
