Thiệu Nam hành sự tuy độc ác, nhưng không thể không công nhận anh ta đối với cô
ấy có vài phần khác biệt".
Nghe anh nói vậy, Như Phi cười lạnh một tiếng,
“Cái tên khốn nạn đó, tôi chẳng tin anh ta nghĩ cho Vị
Hi một chút nào. Người cũng bị thương thành ra thế này rồi, anh ta còn có thể
làm ra chuyện không bằng cầm thú với cô ấy. Trong lòng anh ta, trừ bản thân anh
ta ra, còn có thể chứa ai chứ?”.
Lông máy Lăng Lạc Xuyên nhíu lại, đây cũng là điều
khiến anh cảm thấy ngu xuẩn nhất. Anh biết Nguyễn Thiệu Nam luôn coi mình là kẻ
đi săn, đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn. Nhưng khi kẻ đi săn săn mồi, sẽ không
nhìn vào mắt thú săn bởi có thể vì đồng cảm mà không cách nào hạ thủ.
Nhưng Nguyễn Thiệu Nam lại khác, anh ta thích nhìn
biểu hiện tuyệt vọng, tiến thoái lưỡng nan của con mồi giống như mèo vờn chuột,
thích có được niềm vui từ sự đau khổ của người khác. Thậm chí đối xử với người
mình yêu, trước khi đạt được mục đích, anh ta cũng sẽ không mềm lòng.
Để thành công anh ta có thể từ bỏ tình cảm. Bây giờ để
có được một người phụ nữ, anh ta không tiếc lấy chính mình để làm tổn thương
người khác. Thứ hành động tàn nhẫn không đạt được mục đích thề không dừng tay
khiến loại người không gì kiêng kị như Lăng Lạc Xuyên cũng không tránh khỏi
kinh ngạc, khó hiểu.
Lăng Lạc Xuyên nhớ lại buổi sáng sớm hôm đó, Nguyễn
Thiệu Nam đưa anh về nhà từ biệt thự trên đỉnh núi, từng miêu tả cho anh cảnh
tượng đấu đấm bốc chợ đen ở Campuchia. Chuyện đó rốt cuộc là anh ta nhìn thấy
hay chính bản thân anh ta từng trải qua?
Cho dù là tình trạng nào, có một điểm có thể chắc chắn
anh ta học được cách đối xử “không chết không dừng, vô tình vô nghĩa” với bất
kì người nào.
Lăng Lạc Xuyên nghĩ một chút rồi nói với Như Phi:
“Thời gian này cô và Trì Mạch ra ngoài nhất định
phải cẩn thận, rất rõ ràng anh ta đang hướng đến những người ở bên cạnh Vị Hi”.
Như Phi gật đầu, “Chính anh cũng vậy. Có điều nói đi
cũng phải nói lại, đoạn video ấy sao anh ta lại có trong tay? Anh không phải là
người bất cẩn đến vậy".
Lãng Lạc Xuyên dùng bối cảnh trong đoạn video, phóng
to, phân tích: “Đây là một biệt thự tư nhân, tôi còn nhớ khi đó tôi uống say đã
coi người con gái bên cạnh là Vị Hi. Khi tỉnh lại mới phát hiện tối đó Nguyễn
Thiệu Nam cũng ở đấy. Đoạn phim này chắc là quay lại thời điểm đó, đoạn phim
không chỉ thế này, đoán chừng sợ chọc giận ông cụ nhà tôi mới chỉ chiếu một
chút".
Như Phi nhìn anh kì lạ, “Tửu lượng của anh không tồi,
sao có thể say đến mức coi người khác là Vị Hi, thậm chí còn bị người ta quay
lại thứ này vẫn không chút cảm giác?”.
Được thức tỉnh bởi câu nói của cô, Lăng Lạc Xuyên cúi
đầu trầm mặc một lúc mới nói: “Chỉ có một cách giải thích, tôi đã trúng kế của
anh ta. Tôi cãi nhau với Vị Hi, tâm trạng không tốt, lại gặp một cô gái giống
cô ấy, lại kích động đến mức khó kiềm chế nổi bản thân. Khi ấy chỉ cảm thấy tất
cả thật trùng hợp, bây giờ nghĩ lại, toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối đều là cạm
bẫy đã được bày sẵn, từ khi ấy anh ta đã bắt đầu ngầm âm mưu tính toán với tôi
rồi. Tối đó khi tôi rời đi, tay run đến mức đến lái xe cũng không lái nổi, chắc
trong rượu đã bị người ta bỏ thứ gì đó".
Như Phi hoảng hốt ngồi lên ghế, lẩm bẩm: “Anh ta quá
đáng sợ, chúng ta nên làm thế nào...".
Lăng Lạc Xuyên vừa định nói gì đó thì di động đột
nhiên đổ chuông.
Anh nhìn số điện thoại hiển thị, nhận máy có chút gấp
gáp, “Chị, chị không cần nói nữa, em sẽ không trở về. Nếu ông ấy nhất định bắt
em trở về, chị kêu ông ấy phái cả đội quân đến bắt em... cái gì? Bệnh tim?!”.
Lăng Lạc Xuyên buông điện thoại xuống, Như Phi có chút
lo lắng hỏi anh: “Cha anh bệnh à? Có cấp bách không?”
Anh thở dài, "Tình hình không tốt lắm, tôi phải
về Bắc Kinh một chuyến".
“Vậy bên này...".
“Yên tâm đi, tôi sẽ để lại người ở đây. Hơn nữa lần
này tôi về cũng có thể thuận tiện nhờ anh trai tôi chút chuyện".
Lăng Lạc Xuyên quay sang nhìn lá mùa thu rơi bên ngoài
cửa sổ, lẩm bẩm: “Là lúc để tất cả mọi thứ đáng chết kết thúc rồi”.
Mẹ, mẹ nhìn kìa, sao anh kia lại khóc?
Lăng Lạc Xuyên bước vào phòng bệnh của Vị Hi, cô vẫn
chưa tỉnh, Trì Mạch đang ở bên trông
coi, gật đầu với anh rồi đi ra.
Anh ngồi cạnh giường, nắm tay cô, “Vị Hi, anh phải đi
rồi, bệnh tim của cha anh tái phát, đã vào phòng chăm sóc đặc biệt. Chị gái anh
nói chỉ có thể kéo dài vài hôm”.
Nói tới đây, đôi mắt anh dâng đầy vẻ bi thương, anh
cười, “Anh luôn cho rằng có đánh cũng không đánh chết nổi ông ta, không ngờ một
người khỏe mạnh như vậy lại bị anh chọc tức đến mức này. Xin lỗi em, anh phải
để em lại đây một thời gian, vệ sĩ sẽ phụ trách sự an toàn của bọn em, Trì Mạch và
Như Phi sẽ chăm sóc thật tốt cho em”.
Anh khom người nói vài câu bên tai cô, sau đó khẽ hôn
lên trán cô, khẽ nói: "Bảo trọng...".
Khi anh sắp ra khỏi cửa, dường như láng máng nghe thấy
đằng sau mình có tiếng gì đó, gần như một loại âm thanh níu giữ anh, cảm giác
đó mãnh liệt, đau xót, bi thương đến thế.
Dường như lần li biệt này chính là vĩnh hằng. Đời này
ki