ng nghĩ đến hậu quả chưa? Nếu anh đoán sai, với tình trạng
trước mắt của anh ấy, anh ấy thực sự sẽ điên mất".
Anh run rẩy như một đứa trẻ sợ lạnh,
“Anh biết, anh ta lừa anh, anh sớm đã biết...".
Đã là cuối thu, đúng mùa gió heo may, lá rụng lả tả.
Cả thành phố chìm trong sắc vàng ấm áp, giống như một thước phim cố ý làm cho
cũ đi, một vẻ đẹp ấm áp mà mờ nhạt.
Lăng Lạc Xuyên đẩy Vị Hi ra dưới gốc cây nguyệt quế
trong vườn hoa. Ánh nắng chiều tà ấm áp, hương thơm hoa quế thoảng bay, không
nghe thấy tiếng lá xào xạc, chỉ ngửi thấy hương thơm nồng nàn.
Anh kéo chăn đắp lên người Vị Hi, lại lấy khăn của
mình quàng lên cổ cô, sau đó ngồi xuống ghế đá dưới gốc cây, nói với cô: “Vị
Hi, những ngày này anh nói với em rất nhiều nhưng chuyện hồi nhỏ của anh, hình
như anh vẫn chưa kể cho em nghe".
Anh quay mặt sang nhìn cô, Vị Hi vẫn dáng vẻ thờ ơ.
Lăng Lạc Xuyên nắm tay cô, dịu dàng nhìn gương mặt không hề thay đổi của cô, rủ
rỉ bằng giọng nói mềm mại nhất.
“Em có thể không ngờ thực ra hồi nhỏ anh rất ngoan.
Cha anh khi ấy vẫn làm việc trong quân đội, ông giáo dục mấy đứa trẻ bọn anh
giống như giáo dục binh sĩ trong quân đội của ông. Trong ấn tượng của anh, ông
dường như chưa từng ôm anh. Vì vậy từ nhỏ đến lớn, anh và các anh chị em anh căn
bản không biết cha và sĩ quan huấn luyện có gì khác nhau. Người ngoài cảm thấy
bọn anh sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, nhưng sống trong một gia đình như vậy,
nỗi chua xót trong lòng chỉ có bản thân bọn anh mới biết".
Vị Hi lặng im nhìn nơi nào đó phía xa xa, đôi mắt
không hề có tiêu cự, giống như sa mạc hoang vắng.
Lăng Lạc Xuyên bi thương nhìn cô, nói tiếp:
"Nhưng những điều này đều chẳng là gì, điều khiến anh không thể chịu đựng
được chính là ông ta bỏ mặc người vợ đau ốm của mình vì công việc. Khi đó anh
mới tám tuổi, mắt trừng trừng nhìn mẹ mình vừa rớt nước mắt vừa nằm trên giường
gọi tên ông ta. Đợi khi ông ta tới bệnh viện, thi thể đã lạnh rồi... Từ đó về
sau, anh liền hận ông ta, vô cùng, vô cùng hận. Nhưng điều khiến anh đau khổ nhất
lại là năm mười hai tuổi. Anh bị người ta bắt cóc, đối phương muốn đổi lấy một
đặc vụ từ cha anh. Cha anh, ông ta từ chối không chút do dự, thậm chí còn phong
tỏa tất cả mọi tin tức với bên ngoài...".
Nói tới đây, giọng nói của anh có chút khàn khàn, kéo
tay Vị Hi ép lên mặt mình mới nói tiếp: “Để giảm thiểu tổn thất, ông ta đã bỏ
rơi anh. Những kẻ đó dùng còng khóa anh trong căn phòng tưới đầy xăng, vứt một
que diêm rồi bỏ đi. Anh bẻ gãy ngón cái của mình mới rút được cổ tay ra, sau đó
dùng ghế đập vỡ cửa kính, tự mình thoát ra khỏi biển lửa. Từ đó về sau, anh
hoàn toàn tuyệt vọng với ông ta. Nếu đến người cha ruột còn có thể bỏ rơi anh,
phản bội anh, anh không biết, thế giới này anh còn có thể tin tưởng ai. Sau sự
việc đó, ông ngoại đón anh sang Mỹ. Anh sống bên cạnh ông bao năm, ông rất
thương anh, luôn nói anh là đứa giống mẹ nhất trong mấy đứa. Song tất cả mọi
thứ đó đều không bù đắp được thương tổn do trận cháy lớn đó gây ra cho anh, anh
càng lúc càng trở nên hỉ nộ thất thường, ương bướng nóng nảy. Khi ông ngoại qua
đời đã giao toàn bộ sự nghiệp gia tộc cho anh".
Nói tới đây, Lăng Lạc Xuyên lắc đầu, nhìn vào mắt của
Vị Hi, nói một cách chân thành: "Nhưng toàn bộ những điều này đều không
phải thứ anh muốn. Vì khi em nhận thức được một quyết sách của em liên quan đến
lợi ích của bản thân và gia đình của hàng vạn hàng nghìn người, thứ áp lực đó
không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả. Anh ở trong trường quân đội nhiều năm, đi
theo con đường binh nghiệp, kinh doanh là một con đường hoàn toàn khác. Sự lúng
túng của việc nửa đường xuất gia khiến thời gian mấy năm đầu của anh rất khó
khăn, không biết đã chịu bao nhiêu thiệt thòi, gây ra bao nhiêu truyện cười.
Cũng khiến anh dần dần học được cái gì gọi là không có thương nhân không gian
trá, giết người không vấy máu. Khi đó cảm thấy cả thế giới đều có lỗi với anh,
anh nên phản đòn lại. Cho đến khi gặp em mới khiến anh biết...". Anh cười
tự chế giễu mình, “Cái mình gọi là tai họa so với những thứ em từng trải qua
rốt cuộc đáng cười nhường nào".
Anh nắm chặt tay cô, bi thương nhìn cô, “Khi còn nhỏ,
ông ngoại từng nói với anh, mỗi người chúng ta, mỗi một ngày đều mang mặt nạ để
sống. Mặt nạ mang lâu dần, chúng ta liền quên đi bộ mặt vốn có của mình. Nhưng
nếu em may mắn, em sẽ gặp được một người. Người này sẽ cho em biết em cần trở
thành một người như thế nào, em nên trở thành một người ra sao".
Anh áp mặt mình lên lòng bàn tay ấm áp của cô, “Vị Hi,
anh không dám cầu xin sự tha thứ của em. Anh chỉ muốn nói với em rằng: Là em
cho anh biết anh nên làm một người như thế nào. Anh không dám để em quay về vì
thế giới này chưa từng đối xử tốt với em. Một dạo anh từng cho rằng, cho dù sự
việc chúng ta đã trải qua có đau đớn, kinh hoàng không dám nghĩ lại đến đâu đều
không nên lựa chọn trốn tránh. Nhưng nếu nói trên thế giới này ai có tư cách
làm kẻ đào ngũ của kí ức, người đó chỉ có em, chỉ có em đủ tư cách quên mọi thứ
đáng sợ này