. Vị Hi vẫn như thế, không cử động không lắng nghe, không nói
năng, ngăn cách bản thân với thế giới bằng một khoảng cách an toàn, một khoảng
cách không bị tổn thương nhưng không ai có thể vượt qua.
Bác sĩ khoa thần kinh nói đây là di chứng sau tổn
thương, khi một người chịu đả kích quá mức, cô ấy sẽ tự phong kín mình trong
một không gian cô ấy cho rằng vô hại, không muốn đối mặt với thực tế.
Lăng Lạc Xuyên không biết thế giới vô hại đó của Vị Hi
rốt cuộc như thế nào. Nhưng anh biết, trong đó nhất định không có anh. Anh
không biết cô có vui vẻ như mình muốn không, nhưng anh biết, cô nhất định không
đau khổ như mọi người nghĩ.
Anh ngồi lên ghế, nhìn thế giới từ góc độ của Vị Hi.
Đột nhiên anh phát hiện, hóa ra mình cúi thấp một chút, phong cảnh nhìn thấy sẽ
càng đẹp hơn.
Anh càng ngày càng thản nhiên đối mặt với Vị Hi của
hiện tại, đối mặt với tất cả mọi thứ trước mắt, thậm chí anh không còn khát
vọng như trước kia rằng cô có thể bước ra khỏi thế giới này. Vì anh biết, ở
trong đó, cô vui vẻ. Mà niềm vui này, anh chưa từng mang lại cho cô.
Anh thường kéo tay cô, nói chuyện với cô. Anh có thể
ngồi cả ngày không ngừng nói chuyện cùng cô.
Cũng có thể im lặng ở bên cô bất kể ngày đêm.
Ban đầu, mọi người đều cho rằng anh quá đau lòng. Ngày
tháng lâu dần, đến Như Phi cũng cảm nhận ra vài điều không ổn.
Một ngày vào lúc hoàng hôn, cô nhìn thấy Lăng Lạc
Xuyên đưa Vị Hi ra nghe tiếng ve sầu, không kìm được bèn nói với Trì Mạch:
“Sao em thấy gần đây anh ta có gì đó không ổn?”.
Tri Mạch gật đầu, “Anh cũng thấy vậy, anh ấy giống như
quả bom hình người, dường như bất cứ lúc nào cũng đều có thể phát nổ”.
Như Phi căng thẳng hỏi: “Anh ta sẽ không làm tổn
thương cô ấy chứ?”.
Trì Mạch lắc đầu, “Không. Vị
Hi thành ra như vậy, anh ấy đau lòng hơn bất cứ ai trong chúng ta, sao anh ấy
nỡ làm hại cô ấy được?”.
Như Phi thở dài nói: “Ngày trước anh ta là một con
người hung hăng ngang ngược, thông minh sắc bén như vậy, bây giờ hàng ngày đều
ngây ngây ngô ngô, ánh mắt không hồn, đến phản ứng cũng không nhanh như trước.
Có lúc nói một câu với anh ta phải lặp lại ba, bốn lần mới thấy phản ứng, càng
ngày càng trở nên chậm chạp, hiền như khúc gỗ...".
Như Phi chợt nhớ ra điều gì đó liền nói: “Anh ta có
thể muốn tự sát không? Chúng ta chẳng phải nên nghĩ cách thông báo cho người
nhà anh ta, để ý anh ta?”.
Trì Mạch cười gượng một cách
bất đắc đĩ, “Cho dù em nhốt anh ấy lại, nếu anh ấy một lòng muốn chết, em cũng
không thể làm gì được. Nhưng anh cảm giác anh ấy không phải muốn chết, mà là
muốn tiến vào thế giới của Vị Hi, anh ấy muốn vào bầu bạn cùng cô ấy".
Như Phi nhìn hai người lặng lẽ dựa vào nhau trong
vườn, đột nhiên phát hiện ra thần thái của họ càng ngày càng giống nhau, nét
mặt càng ngày càng giống hệt.
Cô nhìn đến nỗi hãi hùng khiếp vía, lại nhớ đến những
lời cay nghiệt mình nói với Lăng Lạc Xuyên khi ấy, bất giác tự trách mình: “Có
phải khi ấy em quá nặng lời không? Vị Hi nói đúng, giận cá chém thớt thật đáng
sợ. Thực ra em không hề hận anh ta, nhưng không biết vì sao những lời không
kiềm chế nổi ấy cứ trào ra".
Trì Mạch cười, “Con người là
động vật có tình cảm, nếu với tất cả mọi thứ em không chút động lòng mới đáng
sợ. Yên tâm đi, anh ấy sẽ không để những lời em nói trong lòng đâu, bây giờ có
thể tác động đến tâm trạng và suy nghĩ của anh ấy chỉ có mình Vị Hi. Chỉ có cô
ấy mới có thể cứu nổi anh ấy".
Như Phi nghe xong lắc đầu, “Nhưng em vẫn cảm thấy áy
náy, bộ dạng hiện nay của anh ta khiến người ta thấy mà đau lòng. Nếu em có thể
thận trọng lí trí như anh thì tốt rồi".
Trì Mạch đặt bình hoa trong
tay xuống, nhìn chăm chú Như Phi đang dọn bữa ăn, “Thực ra anh không hề thận
trọng lí trí chút nào. Nếu có một ngày, em trở nên giống Vị Hi, anh cũng sẽ trở
thành Lăng Lạc Xuyên. Em tin không?”
Như Phi quay mặt nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu,
“Em tin”.
Trì Mạch cúi đầu cười, lại
nhìn về phía vườn hoa, Lăng Lạc Xuyên đang sửa lại mái tóc cho Vị Hi, lắc đầu
rồi than, “Anh ấy như vậy không được, chỉ sợ đến cuối cùng sẽ ép cả hai người
đến bước đường cùng”.
Sau khi ăn cơm tối xong, Vị Hi nghỉ ngơi trong phòng.
Một mình Lăng Lạc Xuyên ngồi trên ghế ngoài phòng bệnh, nhìn lên bầu trời dường
như đang suy nghĩ gì đó".
Trì Mạch bước tới, đưa anh
chai bia, “Có cần uống chút không?”
Lăng Lạc Xuyên lắc đầu, “Cảm ơn, tôi đã cai rồi".
Trì Mạch gật đầu, dựa vào
thành lan can gỗ trước mặt anh nói: “Cai cũng tốt, uống rượu quả thật làm hỏng
việc, thậm chí có thể gây ra những sai lầm không thể cứu vãn. Nhưng điều này
không đáng sợ, đáng sợ là khi anh tỉnh táo lại phát hiện mọi thứ đã hối hận
cũng không kịp từ lâu rồi”.
Trì Mạch nhìn anh chăm chú
trong giây lát rồi nói: “Thực ra tôi nên đập cho anh một trận, không chỉ vì Như
Phi mà còn vì Vị Hi. Có điều nhìn bộ dạng bây giờ của anh, tôi nghĩ đã không
còn cần thiết nữa. Kết quả như vậy, không ai đau lòng hơn anh".
Lăng Lạc Xuyên gật đầu, tiếp tục nhìn bầu trời đến
thất thần.
Trì Mạch uống một ngụm bia,
đột nhiên nói: “Vậ