hưng đều có kết cục như nhau.
“Song có một điểm, tôi không lừa cậu”. Nguyễn Thiệu
Nam sửa lại cà vạt, “Cô ấy quả thật bị Lục Tử Tục đuổi ra khỏi nhà, nguyên nhân
vì cô ấy đẩy em gái của mình xuống lầu, quản gia của nhà họ Lục đã nói với tôi
như vậy”.
Lăng Lạc Xuyên ngước mắt, Ngnyễn Thiệu Nam nói tiếp:
“Nhưng sau đó tôi điều tra được, chân tướng sự việc bị người ta bóp méo. Lục Ấu
Hi không phải con một của Lục Tử Tục, mẹ Vị Hi có con với người đàn ông khác.
Từ đó không khó suy đoán ra, chắc là sau khi Lục Tử Tục ép vợ chết, lại đẩy đứa
con gái nhỏ không cùng huyết thống xuống lầu, vừa vặn bị Vị Hi nhìn thấy. Cho
nên, ông ta liền đổ vạ cho đứa con gái mình trước
nay không thích, đuổi cô ấy đi".
Nguyễn Thiệu Nam cười lạnh, “Đương nhiên, chân tướng
đối với cậu mà nói đã không còn ý nghĩa nữa. Then chốt ở chỗ khi cậu nghe được
chuyện đó, cậu lựa chọn trốn chạy, còn tôi sẽ điều tra đến cùng. Cậu thực sự
không hiểu cô ấy như tôi, cũng đúng, các người mới quen nhau được bao lâu, còn
tôi... đã quen cô ấy bảy năm rồi".
Phòng khách tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở của hai
người, như biển lớn sau bão tố, nhấp nhô
cuộn sóng.
“Vậy thì sao?”. Đột nhiên Lăng Lạc Xuyên ngước đôi mắt
hằn máu, nhìn thẳng vào mặt anh, “Cho dù anh quen cô ấy cả đời thì đã sao? Chỉ
vì anh hiểu cô ấy, hiểu tôi, anh biết rõ điểm yếu của chúng tôi thì anh có thể
chẳng kiêng nề gì mà làm tổn hại chúng tôi, có phải không?”
Lăng Lạc Xuyên cười một cách thê lương, “Vị Hi nói
không sai, ngoài cái xác của con người, anh chẳng có gì hết. Nguyễn Thiệu Nam,
anh luôn cho rằng mình thông minh nhất, luôn coi người khác là kẻ ngốc! Anh
tưởng rằng mấy trò mờ ám với người Việt Nam của anh, tôi thực sự không rõ?”.
Tay phải Nguyễn Thiệu Nam khẽ run lên một chút, sự
thay đổi rất nhỏ nhưng vẫn bị Lăng Lạc Xuyên tóm được.
Lăng Lạc Xuyên cười nhạt, “Hóa ra anh cũng có lúc sợ.
Anh rất có bản lĩnh, có thể làm một cách bí mật, nhưng không phải không thể tìm
ra dấu vết. Sau khi anh rời nước Mỹ, chuyện cũ ở Việt Nam, bao gồm cả lịch sử
phát tài anh không thể kề với người khác, anh tưởng rằng không ai biết à? Tôi
luôn coi anh là bạn, cho dù anh giết người phóng hỏa ở ngoài, nhớ tới con đường
anh từng đi không hề dễ dàng, tôi cũng chỉ coi như không biết. Nhưng bây giờ,
tôi không còn là bạn anh nữa, tôi cũng không phải là đối thủ của anh, tôi là kẻ
thù không đội trời chung của anh".
Anh đứng lên, chỉ vào Nguyễn Thiệu Nam, dằn từng từ,
từng chữ: “Video đó, anh thích thì giữ cho riêng mình thưởng thức đi. Nhớ rằng,
chỉ cần lộ ra một giây, tôi sẽ không giết anh, mà sẽ khiến anh chết từ
từ".
Đây không phải làm tình, đây là lăng
trì, là lóc thịt cô, cơ thể máu thịt của cô, từng miếng từng miếng từ xương
cốt!
“Em muốn bảo vệ cậu ta, nhưng hôm nay ai
đến cứu em? Không cần sợ, anh sẽ không cho bất kì ai xem. Chỉ cần em đừng rời
xa anh, chỉ cần em ờ bên cạnh anh. Vị Hi, em không biết anh nhớ em nhường nào.
Muốn ôm em, muốn hôn, muốn nghe em nói, muốn cả đời ở cùng em. Em là
của anh. Vĩnh viễn là của anh. Em là người phụ nữ của anh, sau này em còn là vợ
anh, là mẹ của các con anh. Chúng ta cả đời cả kiếp đều đừng xa nhau, không bao
giờ xa nhau nữa, được, không?"
Cô bịt tai mình như phát điên, nước mắt làm mờ mọi
thứ.
Cô đang ở đâu? Anh đang ở đâu?
Cô nhìn thấy một cô gái, sợ hãi nằm trên chiếc giường
phục cổ. Hai giọt lệ trào ra, nhìn bức ảnh đầu giường. Còn người đàn ông trên
bức ảnh ôm cô cười rạng rỡ lúc này đang đè lên người cô, ăn tươi nuốt sống cô
bằng răng nanh sắc bén.
Tứ chi cô mềm nhũn tê liệt, nước mắt như mưa, muốn
sống mà bất lực, muốn chết mà không thể. Cô nghe thấy linh hồn mình đang gào
khóc ai oán trên trần nhà, nhưng người đó lại thổ lộ bên tai cô, đang hưởng
thụ, đang thở hổn hển, không ngừng giày vò, xâm phạm cô.
Anh ta không phải người mà là một con dã thú, một con
dã thú lòng tham không đáy, không máu, không lệ.
Cô lớn tiếng gào khóc nhưng
cổ họng rạn nứt không thể phát ra âm thanh. Cô cố gắng mở trừng mắt, nhìn anh
ta qua làn nước mắt lạnh buốt, đau đến mức khóe mắt gần như nhỏ máu.
Đây không phải làm tình, đây là lăng trì, là lóc thịt
cô, cơ thể máu thịt của cô, từng miếng, từng miếng từ xương cốt! Là sự giày vò
sống không bằng chết, là nỗi đau đớn như bóp nát con tim, đục vào xương cốt, là
nỗi tuyệt vọng mịt mù tăm tối.
Người nằm trên giường là ai? Người đè lên thân cô là
ai? Cô mơ hồ rồi, hỗn loạn rồi, hồ đồ rồi...
Đó là chính bản thân cô, đó rõ ràng chính là bản thân
cô!
Cô khóc rồi tỉnh dậy trong cơn mê, bên cạnh có người
không ngừng lay cô, hét lớn: “Vị Hi, Vị Hi...".
Là giọng nói của Như Phi, là giọng nói của cô ấy.
Vị Hi khóc không ra tiếng, vùi đầu vào lòng Như Phi,
dùng ngôn ngữ kí hiệu, lặp đi lặp lại: “Lạnh quá, Như Phi, mình lạnh quá, mình
lạnh quá...".
Như Phi ôm chặt cô, nghẹn ngào nói: “Mình đang ôm cậu
đây, mình đang ôm cậu đây, không sao, không sao rồi...”.
Một lát sau, Vị Hi mới dần dần bình phục. Như Phi lau
khô nước mắt hỏi cô: “Có muốn ăn
