các người à? Vị Hi thật ngốc, thật ngốc mà, loại công tử
như anh sao có thể thực sự hiểu cô ấy? Khiến cô ấy uổng công mơ mộng hão huyền,
cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy".
Nếu anh chỉ tin những việc anh muốn tin,
cho dù em nói nhiều hơn nữa thì có ý nghĩa gì chứ?
Anh sững sờ nhìn mặt đất dưới chân mình, hối hận và
day dứt gần như nhấn chìm anh. Vị Hi nói đúng, anh chỉ là công tử được mọi
người cưng chiều thành hư, anh chưa từng trải qua trắc trở và tổn thương thực
sự. Họ là cô nhi, thứ tình cảm quan trọng như mạng sống giữa họ, anh chưa từng
trải qua, anh vĩnh viễn không thể hiểu.
Cho dù Vị Hi nói cho anh biết Như Phi và Trì Mạch ở
bên nhau thì anh vẫn sẽ nghi ngờ cô. Anh chỉ muốn tin vào những điều anh nhìn
thấy, xem xét vấn đề từ góc độ của mình, anh đã quen nghĩ xấu về lòng người
rồi.
Hóa ra tất cả cái gọi là chân tướng chỉ khi anh muốn
tin, nó mới là chân tướng.
Như Phi lại nói gì đó, Lăng Lạc Xuyên nhìn đôi môi cô
lên xuống hé mở, ngơ ngẩn nhìn hồi lâu, nhưng một câu cũng không nghe thấy.
Trong đầu anh nhanh chóng nghĩ lại một lượt những chuyện xảy ra gần đây, đột
nhiên nhớ ra điều gì đó, đứng lên nói một câu: “Cô ở đây trông cô ấy".
Để lại câu nói ấy xong anh liền biến mất nơi cuối bóng
đêm.
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trong nhà, nghịch miếng ngọc kì
lân trên tay, cười châm chọc, “Cậu ta lại đưa cho em cái này, nếu nó bảo vệ
được em thì hôm nay em đã không ở đây".
Đang xem thì Lăng Lạc Xuyên xộc vào, túm áo anh, “Anh
sớm biết rồi đúng không?”.
“Cậu ám chỉ cái gì? Mạc Như Phi ở cùng Trì Mạch?
Hay là Vị Hi chưa từng lợi dụng, lừa gạt cậu?”. Nguyễn Thiệu Nam cười, mỉa mai
nói: “Tôi biết, còn những chuyện cậu không biết quả thực quá nhiều. Cậu bảo tôi
nói chuyện nào?”.
Lăng Lạc Xuyên không tin nổi nhìn gương mặt như không
có chuyện gì xảy ra của anh, nghiến răng nói: “Vậy chúng ta từ từ nói từng
chuyện một, rốt cuộc anh có bao nhiêu chuyện giấu tôi?”.
Nguyễn Thiệu Nam đẩy anh ra, chỉnh đốn lại quần áo của
mình, ngồi trở lại ghế sofa, “Những điều tôi biết không nhiều hơn cậu, tôi chỉ
hiểu cô ấy hơn cậu thôi. Nha đầu đó là một người cố chấp lại thanh cao. Nếu cô
ấy thực sự muốn báo thù, cô ấy sẽ không quyến lưu cậu, cô ấy có thể trực tiếp đến
tìm tôi. Lợi dụng cậu? Cô ấy căn bản không thèm làm như thế. Cô ấy ở bên cậu,
chỉ có một nguyên nhân...".
Anh nhìn người bạn thân một thời đang giận dữ không
kiềm chế nổi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô ấy thích cậu. Cô ấy thực sự thích
cậu, cho dù cậu từng lừa gạt cô ấy, nhưng cô ấy vẫn thích cậu. Còn cậu lại nghi
ngờ cô ấy vì cô ấy thích cậu? Điều này thật đáng buồn cười".
“Chỉ vì như vậy? Chỉ vì điều này, anh liền đối xử như
thế với cô ấy? Mẹ kiếp có phải anh điên rồi không!”. Lăng Lạc Xuyên đá bàn trà,
túm áo anh hung dữ chửi mắng, “Rốt cuộc anh có còn là người không? Cho dù anh
không quen cô ấy, cho dù đối với một người xa lạ cũng không nên ra tay độc ác
như vậy. Huống hồ là một người phụ nữ từng yêu anh đến vậy, sao anh có thể chà
đạp cô ấy như thế? Chuyện không có tính người như vậy, sao anh có thể làm!”.
Lăng Lạc Xuyên đấm lên mặt anh, Nguyễn Thiệu Nam không
trốn không tránh, trơ trơ tiếp nhận. Anh ngã xuống ghế sofa, Nhổ máu trong mồm
ra, ngước mặt lên hỏi: “Cô ấy chết rồi à?”.
“Anh nói gì?”.
"Tôi hỏi cậu, cô ấy chết rồi à? Nếu cô ấy chưa
chết, vậy cậu nghe đây, cô ấy là của tôi, từ đầu đến cuối, từ khi sống đến khi
chết đều như vậy. Cậu biết trong tay tôi có gì, tốt nhất cậu để cô ấy trở lại,
nếu không, chắc cậu biết hậu quả".
Lăng Lạc Xuyên trợn mắt, quả thật không thể tin vào
tai mình, “Anh thực sự hết thuốc chữa rồi! Anh điên rồi à? Vậy thì tôi sẽ điên
theo anh! Tôi cho anh biết, tôi không phải là Vị Hi, anh đừng mơ lấy loại thủ
đoạn bẩn thỉu đó ra hù tôi. Có bản lĩnh thì anh đưa thứ đó ra cho mọi người
xem, xem xem nhà từ thiện lớn, nổi tiếng nho nhã, lịch sự trong lòng họ rốt
cuộc có diện mạo như thế nào. Anh tưởng rằng tôi không hiểu anh ư? Đánh bại một
vạn quân địch thì cũng tự tổn hại tám nghìn, những vụ thua lỗ như vậy anh sẽ không
làm. Vi vậy anh ít chơi trò này với tôi thôi”.
Nguyễn Thiệu Nam lau máu ở khóe miệng, cười nhạt nói:
“Vậy thì cậu thử xem, xem tôi có dám hay không”.
Lãng Lạc Xuyên vung tay đấm một cái, răng hàm bên trái
của Nguyễn Thiệu Nam khẽ long, anh ta nhổ máu trong miệng ra, giễu cợt nhìn
người đôi mắt hẳn máu, hai tay nắm chặt kia, “Chỉ như vậy?
Tôi tưởng cậu sẽ giết tôi. Nhưng sau khi giết tôi, đừng quên giải quyết chính
bản thân cậu. Giống như Như Phi nói, cậu đã làm gì vậy? Thời gian lâu như vậy,
hễ cậu tin tưởng cô ấy hơn một chút, khoan dung hơn một chút, tôi cũng không có
cơ hội. Cậu chỉ nghĩ đến chút uất ức,
chút bất mãn của cậu. Là cậu tự tay đưa cô ấy cho tôi, hôm nay cô ấy rai vào
tình cảnh này, cậu giống tôi, đều là hung thủ”.
Lăng Lạc Xuyên không còn lời nào để phản bác, anh chán
nản ngồi xuống ghế sofa, nhìn đôi bàn tay nhuộm máu đỏ tươi của mình. Mọi thứ
trước mắt như lịch sử tái diễn, chẳng qua thay đổi hình thức, đổi hoàn cảnh,
n