Snack's 1967
Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327742

Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.

một cách mất bình tĩnh, bảo

vệ túm cánh tay Như Phi lôi ra.

Như Phi hét lớn, vừa khóc vừa nói: “Lăng thiếu gia,

cầu xin anh hãy cứu cô ấy. Nguyễn Thiệu Nam sẽ không buông tha cho cô ấy, anh

không đi cứu, cô ấy thực sự sẽ chết đấy. Anh không phải rất yêu cô ấy ư? Coi

như anh làm việc tốt đi, Lăng thiếu gia, Lăng thiếu gia..."

Cô như phạm nhân bị đưa lên pháp trường, khóc lóc kêu

gào khiến người ta kinh hồn bạt vía. Những người đàn ông ngồi bên cạnh, ánh mắt

lạnh lùng nhưng đều dính chặt lên gương mặt xinh đẹp và đường cong uyển chuyền

trên người cô.

Có người cúi đầu, ghé sát tai Lăng Lạc Xuyên cười đùa:

“Lăng thiếu gia, nha đầu này trước đây giống như hoa hồng có gai, được nhìn

nhưng không được chạm. Hôm nay khóc đến mức kính cẩn ngoan ngoãn thế này, tôi

lại thấy đáng yêu, không bằng giữ lại, chúng ta vui vẻ chút”.

Lăng Lạc Xuyên nâng cốc rượu, đã say đến mức mặt đỏ

tía tai, cánh tay dựa lên tựa ghế sofa, nhìn cũng không nhìn, trả lời không suy

nghĩ: “Các người tự nhiên”.

Nguyễn Thiệu Nam nhìn người phụ nữ bị mình túm trong

tay, nhìn ánh mắt xem cái chết như không của cô, cười cười chầm chậm buông ra.

Thời khắc đẹp đẽ như vậy mà trăng tròn người khuyết.

Có thể thấy trong cuộc đời ít có chuyện nào được như ý.

Anh thư thái mỉm cười, rót cho cô chén rượu Nữ Nhi

Hồng màu hổ phách, nói: “Đây là rượu quý dưới hầm mươi tám năm, anh còn nhớ lần

đầu tiên chúng ta đi ăn, em rất thích, uống cốc này, chúng ta đường ai nấy đi”.

Vị Hi nhìn anh không cử động, Nguyễn Thiệu Nam lắc đầu

khẽ cười, nói: “Đạo lí nước hắt đi khó hốt lại anh cũng hiểu, còn câu nói,

chúng ta họp tan vui vẻ, từ nay không ai liên quan đến ai. Đây chẳng phải chính

là điều em hi vọng ư?”.

Nguyễn Thiệu Nam tự rót đầy cho mình, nâng chén hướng

về phía cô, “Vị Hi, chúc em hạnh phúc”.

Vị Hi thấy anh một hơi uống cạn mới cầm chén rượu của

mình lên uống. Sau đó đặt chén xuống, viết lên giấy: "Cảm ơn bữa tối của

anh".

Nguyễn Thiệu Nam gật đầu, Vị Hi quay người bước ra

cửa. Nguyễn Thiệu Nam lại rót cho mình một chén, mỉm cười bằng ánh mắt vô cùng

dịu dàng, nhìn cô rời đi.

Vị Hi vịn tay vào thành cầu thang, lắc đầu, cầu thang

trước mắt vặn xoắn thành những đường cong màu sắc, giống như vực sâu không đáy.

Cô tuyệt vọng nhìn trần nhà trên đỉnh đầu, trời đất quay cuồng.

Cô dựa vào tường, từ từ trượt xuống đất, nhìn gương

mặt đang dần áp sát của người đàn ông. Mặt cô đầy mồ hôi, viết xiêu vẹo lên

quyển sổ nhỏ bên người, “Anh cho tôi uống gì?”.

“Ketanine, thuốc gây mê nước Mỹ phát minh vào thập

niên bảy mươi, tám mươi của thế kỉ trước, từng dùng trong chiến tranh. Có điều,

hiện nay con người thích gọi nó là bột K. Đặc điểm của nó là không màu không

mùi, dễ tan trong nước, có thể khiến cơ thể tê liệt trong thời gian ngắn nhất.

Anh biết, em là người cẩn thận. Không nhìn thấy anh uống, em tuyệt đối sẽ không

uống, vì vậy anh bôi nó lên chén của em".

Vị Hi chấn động nhìn anh, tim đập thình thịch, run rẩy

viết lên giấy: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”.

Nguyễn Thiệu Nam nâng cằm cô lên, khẽ hôn lên đôi môi

run rẩy, “Em nói đi?”.

Vị Hi khó khăn đẩy tay anh ra, viết: “Anh đừng nằm mơ,

tôi chỉ coi như bị chó cắn một miếng”.

Nguyễn Thiệu Nam nâng mặt cô lên, “Chỉ coi như vậy

đương nhiên không được. Nhưng nếu anh ghi lại quá trình chúng ta ân ái, tung

lên mạng, em cảm thấy thế nào?”.

Vị Hi nhìn anh không dám tin, âm mưu độc ác đến tột

cùng này khiến cô sợ hãi đến mức răng va vào nhau cầm cập, toàn thân run rẩy.

Cô dùng sức lực cuối cùng viết lên giấy: “Đừng quên, anh cũng ở trong đó. Tôi

chỉ là một nhân vật bé nhỏ, nhưng anh là kẻ có máu mặt, truyền ra chuyện xấu

này, anh cũng chẳng dễ sống”.

Nguyễn Thiệu Nam buồn cười nhìn cô, vặn cằm cô, “Nha

đầu ngốc, sao em có thể so với anh? Anh là đàn ông, hơn nữa có quyền có thế.

Anh bảo giới truyền thông nói gì, họ sẽ nói đó, anh bảo họ nói thế nào, họ sẽ

nói thế ấy. Anh chỉ cần nói với bên ngoài một câu là em chủ động quyến rũ anh,

em có trăm cái miệng cũng không thể nói rõ. Hơn nữa, hình tượng công ích của

anh trước nay luôn tốt đẹp, cho dù thêm một chuyện phong lưu, mọi người cũng

quên nhanh thôi".

Anh hạ thấp âm lượng, ghé sát tai cô: “Nhưng còn em?

Em sẽ phải chịu đựng nghìn người chỉ trỏ, vạn người mắng mỏ! Em còn muốn tốt

nghiệp? Còn muốn ở trong thành phố này? Còn muốn ở bên cậu ta? Em đừng hi vọng

nữa, gia đình cậu ta như vậy sao có thể chấp nhận em. Vết nhơ này sẽ luôn đi

theo em, khiến em cả đời không thể ngẩng đầu lên được”.

Anh hung hăng túm tóc cô, cười lạnh lẽo nói: "Trừ

phi em chết, nếu không anh sẽ khiến cả đời em không thể quên nổi anh".

Vị Hi cố gắng hết sức vung tay tát anh một cái nhưng lại

bị anh dễ dàng túm lấy. Anh định bế cô lên, Vị Hi vùng vẫy, móng tay xượt trên

mặt anh. Nguyễn Tlnệu Nam không ngờ cô vẫn còn sức, buông tay, Vị Hi giống như

đống tuyết trắng lăn từ cầu thang xuống dưới.

Gáy cô đụng vào nền đất, trán cụng vào bậc thềm đổ máu,

dòng máu lăn theo má chảy xuống, trước mặt là một khoảng mờ mịt.

Bên tai vọng đến tiếng bước c