cũng...".
“Còn nữa, chính là anh ấy sẽ không mượn dao giết
người, càng sẽ không khiêu khích người đàn ông khác giày vò, làm nhục tôi nhằm
đạt được mục đích".
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của anh, Vị Hi hít sâu một hơi,
run rẩy viết: “Tôi biết, anh chưa từng cho rằng tôi sẽ báo thù anh, tối hôm đó
anh cố ý sắp đặt khiến anh ấy nghi ngờ tôi. Tôi còn đoán ra anh sớm đã dự liệu
được anh ấy sẽ đối xử với tôi thế nào. Anh muốn tôi hận anh ấy, ghét anh ấy, cả
đời rời xa anh ấy. Có lẽ anh càng hi vọng anh ấy hận tôi, ghét tôi, cả đời đều
không muốn nhìn thấy tôi. Sự thực thì anh đã thành công. Anh ấy nghi ngờ tôi,
nói với tôi rất nhiều lời khó nghe. Anh quá hiểu chúng tôi, mỗi một bước đều bị
anh nắm rõ như đi guốc trong bụng. Đáng tiếc là mưu kế anh tính toán chu đáo
nhưng lại sơ suất ở một điểm. Rốt cuộc anh tính sai một bước, chính là lòng
người".
Vị Hi lại viết một đoạn, Nguyễn Thiệu Nam sau khi nhìn
xong vò nát nó, hung hăng giẫm dưới chân.
Cô viết: “Tối hôm đó, anh ấy không hề làm gì tôi. Thấy
tôi khóc, anh ấy liền không nhẫn tâm, lại bị anh khiêu khích tới mức vô cùng
giận dữ, tròn một đêm, một mình nổi cáu trong phòng ngủ. Anh ấy đập nát tất cả
những đồ có thể đập trong phòng, trừ tôi. Sau đó, anh ấy đập lọ hoa làm vỡ đèn
treo tường, khi ấy tôi đang ở dưới chiếc đèn, anh ấy đã lấy cơ thể mình che cho
tôi, lưng bị đâm đầy mảnh thủy tinh vỡ. Chúng tôi đã đi bệnh viện, sau khi gắp
mảnh vỡ ra, anh ấy không muốn nằm viện. Chúng tôi lại trở về biệt thự, trở về
anh ấy luôn uống rượu, uống say liền gục đầu lên giường, không tỉnh lại nữa.
Chúng tôi đã qua một đêm chỉ như vậy. Anh ấy thà làm tổn thương chính mình cũng
không muốn làm tổn thương tôi. Vì vậy thực sự đáng tiếc, anh Nguyễn, lần này
anh uổng công làm tiểu nhân rồi. Đối với sự nghi ngờ của anh ấy, tôi quả thật
có chút thất vọng, nhưng đối với anh, tôi chỉ còn lại sự tuyệt vọng”.
Nguyễn Thiệu Nam ngước mắt nhìn cô chăm chú, lạnh lùng
cười: “Sáng sớm hôm đó, em biết anh đi theo em, vì vậy em liền tương kế tựu kế,
cố ý mua thuốc uống cho anh thấy, cố ý bày ra dáng vẻ đáng thương. Vậy là anh
lại bị em xoay vòng vòng, em cừ thật đấy".
Đột nhiên anh túm tay áo cô, kéo cả người cô lại, “Bây
giờ anh muốn biết, em đã nói cậu ta tốt như vậy, vì sao em phải rời xa cậu ta?
Em thực sự thất vọng với cậu ta rồi hay trong lòng biết cậu ta không đấu lại
nổi anh, em muốn bảo vệ cậu ta ư?”.
Nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của cô, Nguyễn Thiệu Nam cười
lạnh lẽo, “Em muốn bảo vệ cậu ta?”.
Anh bóp cổ cô, ánh
mắt lạnh buốt không hề có chút tình cảm, “Em không nên cố chấp như vậy, không
nên hiểu anh như vậy. Anh cũng tuyệt vọng với em rồi, giống như em nói, anh rất
thông minh, cho dù giết người phóng hỏa, cũng có thể sạch sẽ, trót lọt. Vì vậy
dù hôm nay em chết ở chỗ anh, cũng không ai có thể cứu nổi em”.
Anh ghé sát tai cô, lạnh lùng cười gằn, “Bây giờ anh
có thể giết em, thần không biết quỷ không hay, em tin không?”
Vị Hi bị anh bóp cổ đến nỗi gần như ngạt thở, nhìn anh
một cách khó khăn, đôi môi hơi hé phát ra những ngôn ngữ không lời, “Tôi tin!
Nhưng cho dù anh có móc trái tim tôi ra... trong đó cũng không có
anh".
Đừng quên những lời anh vừa nói, tôi cởi
sạch rồi, để anh nhìn rõ, anh liền đi cứu cô ấy.
Như Phi thay quần áo của Du Du, cúi đầu nâng khay rượu
bước vào phòng của Lăng Lạc Xuyên.
Trong đó tiếng nhạc vẫn ầm ầm nhức tai, ánh sáng mờ
mờ. Sau khi Như Phi bước vào, nhìn xung quanh, người cô muốn tìm đang ngồi ở vị
trí chính giữa nhìn vầng trăng giữa các vì sao, đang trêu chọc cô gái bên cạnh.
Như Phi vừa lo lắng vừa rối loạn, lại không dám vội
vàng. Vừa vặn có người muốn thêm rượu, cô bước qua rót đầy từng cốc, khi bước
đến bên cạnh Lăng Lạc Xuyên, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, anh đã uống không ít.
Như Phi quả thật không nhịn được, nửa quỳ nhẹ giọng
nói: “Lăng thiếu...".
Lăng Lạc Xuyên đang ngả ngớn bên bóng hồng, bóng xanh,
quay mặt sang, liếc cô một cái, cười nói: “Sao lại là cô?”.
“Lăng thiếu gia, tôi...".
Như Phi vừa định nói gì đó nhưng lập tức có người nhận
ra cô, cười nói: “Đây chẳng phải Như Phi ư? Chúng ta lâu rồi không gặp, tôi vẫn
luôn nhớ đến cô".
Như Phi thầm kêu không hay, quả nhiên có một cô gái
khom người đi ra. Như Phi biết cô ta đi tìm bảo vệ.
Thời gian gấp gáp, cô kéo áo Lăng Lạc Xuyên nói lớn:
“Lăng thiếu gia, xin anh cứu Vị Hi".
Lăng Lạc Xuyên bưng cốc rượu, nheo mắt liếc cô, thờ ơ
hỏi: “Cô ấy sao rồi?”.
“Nguyễn Thiệu Nam...” Như Phi
còn chưa nói xong liền bị một người đàn ông khỏe mạnh túm lên, không nói một
lời bèn lôi ra ngoài.
Cô vừa vùng vẫy vừa hét lớn: “Lăng Lạc Xuyên, Nguyễn
Thiệu Nam bắt Vị Hi đi rồi, anh không cứu cô ấy, cô ấy có thể chết đó”.
Tiếng nhạc rất lớn, Lăng Lạc Xuyên chếnh choáng hơi
say chỉ láng máng nghe được vài câu, nghe thấy hai từ “Vị Hi'’, đây là điều cấm
kị đến nhắc cũng không thể nhắc.
Chỉ nghe thấy rầm một cái, anh ném mạnh cốc rượu lên
màn hình, lạnh lùng rít lên: “Cô ấy có chết hay không liên quan gì đến tôi?”.
Lăng Lạc Xuyên xua xua tay