hân, càng lúc càng vang,
càng lúc càng gần. Cô muốn động đậy, ngón tay chạm trên nền đất lạnh giá, không
chút sức lực. Giống như con chim nhỏ gãy cánh, bị một đôi tay to lớn nhấc lên.
Cô nghe thấy anh đang cười, cười rất đắc ý. Cô không
biết anh đang cười cái gì, cũng nghe không rõ anh đang nói cái gì, chỉ có thể
cảm nhận được anh đang cởi cúc áo cô, sau đó cổ lành lạnh, cả người chìm vào
trong bóng tối, giá lạnh nhấn chìm mọi thứ, không biết gì nữa.
Như Phi đứng giữa căn phòng, toàn thân run rẩy, giống
như con cừu đứng giữa bầy sói. Hai tay cô nắm chặt thành nắm đấm, tựa như trái
tim thít chặt của mình.
Có người bắt đầu hết kiên nhẫn, thúc giục: “Cởi đi, cô
cởi rồi, chúng tôi liền cầu xin cho cô, nghe thấy không?”
Lăng Lạc Xuyên lắc li rượu, nhìn Như Phi như nhìn một
người xa lạ. Đối với mọi thứ xảy ra trước mắt, anh không quan tâm, không hỏi
han, buông trôi bỏ mặc.
Anh quan sát cô một cách nham hiểm, ánh mắt lạnh lẽo
lóe lên dưới ánh đèn mờ, nhớ tới mối quan hệ giữa Như Phi và Vị Hi, nhìn thấy
đôi mắt, biểu hiện giống nhau của họ, bất giác sôi gan, phẫn nộ.
“Sao vậy? Điều này khiến cô thấy uất ức à? Cầu xin
người ta thì nên có dáng vẻ cầu xin. Chẳng phải cô nói, cô thấy chúng tôi liền
cảm thấy chán ghét ư? Vậy hôm nay cô cho chúng tôi nhìn rõ từ trên xuống dưới.
Để chúng tôi xem, rốt cuộc cô cao quý ở chỗ nào".
Như Phi ngẳng đầu lên, nhìn một bàn đầy những kẻ quần
áo sang trọng, gật đầu nói: “Được, tôi cởi. Các anh chẳng phải muốn cười trên
nỗi đau của người khác sao? Tôi khiến các anh hài lòng là được chứ gì”.
Lại nhìn Lăng Lạc Xuyên, “Đừng quên những lời anh vừa
nói, tôi cởi sạch rồi, để anh nhìn rõ, anh liền đi cứu cô ấy. Có điều, cho dù
anh nuốt lời, tôi cũng sẽ chẳng cảm thấy kì lạ. Đợi tôi chết rồi, tôi sẽ xuống
dưới nói cho cô ấy biết, Lục Vị Hi, cậu có ngày hôm nay cũng đáng đời! Ai bảo
cậu mù mắt lại đi tin tưởng một kẻ súc sinh vô tình vô nghĩa”.
Lăng Lạc Xuyên giật mình, dường như bị kim châm đau
nhói.
Như Phi run rẩy đôi tay, cởi từng chiếc, từng chiếc
cúc áo, kéo áo ngoài xuống, lộ ra áo ngực màu đen, vòng eo mảnh khảnh, hình
dáng mềm mại xinh đẹp như ẩn như hiện dưới ánh đèn lờ mờ, nước mắt cô lã chã
rơi xuống, “Tôi sẽ nói cho cô ấy biết, anh ta căn bản không quan tâm đến cậu,
hận cậu không thể chết ngay lập tức. Cậu đau lòng rơi lệ vì anh ta, cậu chết
rồi, anh ta có thương tiếc cậu không?”
Lăng Lạc Xuyên có phần không chịu đựng nổi, “Được rồi,
đừng cởi nữa”.
Như Phi hất cằm, nước mắt và vải áo mỏng mềm đều rơi
trên tấm thảm đỏ tươi, “Tôi sẽ nói cho cô ấy biết, anh ta biết rõ cậu đang chịu
khổ, biết rõ lúc này cậu sống không bằng chết, nhưng anh ta không quan tâm đến
cậu, anh ta vẫn lấy mình ra làm trò vui...".
“Tôi nói đủ rồi!”.
Lăng Lạc Xuyên vô cùng phẫn nộ, đứng lên giữ chặt đôi
tay đang cởi áo của Như Phi. Cô căm hận nhìn anh, nước mắt rơi trên gan bàn tay
anh, “Tôi sẽ nói cho cô ấy biết, Lục Vị Hi, mình cảm thấy đáng thương thay cho
cậu. Cậu còn nhớ anh ta làm cái gì? Vì một người đàn ông như vậy, có đáng
không?”
Video đó chỉ cần lộ ra một giây, tôi sẽ
không giết anh, mà sẽ khiến anh chết từ từ.
Lăng Lạc Xuyên đưa Như Phi đang lòng như lửa đốt lao
đến biệt thự của Nguyễn Thiệu Nam, tất cả đều đã kết thúc.
Nguyễn Thiệu Nam ngồi ngay ngắn trên ghế sofa nhà
mình, cầm miếng ngọc kì lân tháo trên cổ Vị Hi
xuống ngắm một cách tỉ mỉ dưới ánh đèn.
Lăng Lạc Xuyên bước tới túm lấy anh ta hỏi: “Người
đâu?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười đầy ý vị sâu xa, "Người
đương nhiên trong phòng ngủ của tôi, tôi tưởng cậu sẽ đến sớm hơn, đáng tiếc...
quá muộn rồi".
Lăng Lạc Xuyên vung nắm đấm, giận dữ đến mức toàn thân
run rẩy, nghĩ đến Vị Hi lại ruột gan rối bời. Buông anh ta ra, đưa Như Phi chạy
vào phòng ngủ tầng hai, đẩy cửa.
Như Phi bịt miệng, lát sau liền bật khóc, "Vị
Hi...".
Nguyễn Thiệu Nam nói đúng, thực sự quá muộn rồi, tất
cả... đều đã không còn kịp nữa.
Người họ phải cứu đang bứt tóc, ôm chăn, ngơ ngẩn ngồi
trên giường Nguyễn Thiệu Nam, nửa thân trên trắng như tuyết lộ ra ngoài, góc
trán tím xanh vẫn chảy máu, đôi mắt nhìn thẳng phía trước, ánh mắt đờ đẫn, rã
rời, không có sinh khí, không có điểm nhìn, trong đó là một vùng hoang vu, cái
gì cũng đều không có.
Như Phi nhặt quần áo dưới đất lên, muốn khoác lên vai
cô, nhưng cô sợ đến mức rụt người sang một bên.
Ánh mắt yếu ớt đang nhìn nơi nào đó, miệng lẩm nhẩm
không lời: "Đừng đụng vào tôi, đừng đụng vào tôi...".
Như Phi khóc không thành tiếng, Lăng Lạc Xuyên cảm thấy
trước mắt tối om. Anh chống lên thành giường, kiên cường kìm nén bản thân, bước
tới kéo Vị Hi từ trong góc ra, quấn chăn bế cô lên.
Anh muốn đưa cô đi! Đưa cô rời xa tất cả mọi thứ khiến
người ta sởn tóc gáy này. Anh muốn giết chính mình! Anh muốn giết cả thế giới!
“Ôi trời ơi! Vị Hi, thế này là thế nào?”. Như Phi nhìn
chiếc chăn đang quấn Vị Hi, sợ hãi kêu lên. Cô quay đầu lại nhìn ga giường
trắng muốt gần như ngã liệt xuống đất.
Máu! Khắp nơi đều là máu, máu đỏ tươi. Trên chăn, ga
giường, thảm