nền nhà, chân Vị Hi, và cả trên tay Lăng Lạc Xuyên, toàn bộ đều là
máu!
“Vị Hi, Vị Hi... Như Phi điên cuồng gọi cô, lay lay
cô, “Cậu sao vậy? Rốt cuộc cậu sao vậy?”.
Nhưng người đang không ngừng chảy máu lại coi như mắt
không nhìn thấy, tai không nghe thấy mọi thứ đang xảy ra, giống như con búp bê
không hề có sức sống, được người đàn ông đôi mắt hằn tia máu om chặt trong
lòng.
Chất lỏng sánh dính ấy đã nhuộm đỏ cả vạt áo trước của
anh, từng giọt từng giọt rơi xuống thảm, nhưng vẫn đang chảy. Lăng Lạc Xuyên sợ
hãi đến mức hít thở khó khăn, đầu óc choáng váng bởi hình ảnh trước mắt. Anh ôm
Vị Hi đang thần trí không tỉnh táo bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Nguyễn
Thiệu Nam đang ngồi trong phòng khách, mắt gần như phụt ra lửa.
Như Phi thấy anh đứng bất động, khóc thét lên: “Anh
còn muốn làm gì hả? Đừng có quan tâm đến anh ta nữa, đưa Vị Hi đến viện trước
đi".
Sau khi lên xe, đột nhiên Vị Hi sợ đến toàn thân run
rẩy, bật khóc, tay giơ lên không khí, vừa nhanh vừa loạn ra dấu.
Như Phi chết lặng người, Lăng Lạc Xuyên lo lắng vội
hỏi: “Cô ấy nói gì?”.
Như Phi nhìn Lăng Lạc Xuyên, không tin nổi mà nói với
anh: "Cô ấy nói, cô ấy không thể đi".
“Vì sao không thể đi?”.
"Cô ấy nói... anh ta đã ghi lại hết".
Rầm một tiếng, nắm đấm của Lăng Lạc Xuyên giáng mạnh
xuống vô lăng, tiếng còi xe chói tai làn rạn vỡ màn đêm nặng nề nhưng không thể
xé nát cơn phẫn nộ
hủy trời diệt đất và sự bi thương vô tận của
người đàn ông.
Đôi mắt anh hằn tia máu, hít sâu một hai, "Đưa cô
ấy đến viện trước, những việc khác để tôi xử lí".
Lăng Lạc Xuyên bế cô chạy vào phòng cấp cứu, y tá và
bác sĩ nhìn góc chăn nhuộm đỏ máu cũng giật mình, vội vàng đặt cô lên giường
cấp cửu, kéo rèm xẹt một cái.
Bác sĩ trong đó dặn dò y tá: “Máu chảy nhiều, trước
tiên tiêm mũi cầm máu, sau đó đưa cô ấy đi chụp X quang”.
Mười mấy phút sau, bác sĩ nhìn tấm phim X quang, nói
với họ: “Vòm âm đạo bị rách, phía dưới cổ tử cung có một vết rách sâu khoảng
hai centimét, dài bảy đến tám centimét, cần lập tức làm phẫu thuật khâu vào,
nếu không máu không cầm được sẽ rất nguy hiểm. Các anh ai là người nhà? Phẫu
thuật cần chữ kí của người nhà.”
Lăng Lạc Xuyên nói: “Để tôi”.
Sau khi Lăng Lạc Xuyên kí xong, bác sĩ nhìn anh lắc
đầu, thở dài: “Thanh niên sao mà thô lỗ như vậy? Vết
rách dài vậy, cô gái này phải chịu đau biết nhường nào".
Bên ngoài phòng phẫu thuật, Như Phi ngồi trên ghế ánh
mắt đờ đẫn, không biết làm thế nào.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu dựa vào tường, mái tóc đen che
đi đôi mắt. Anh từ từ buông lỏng nắm đấm, nhìn Như Phi muốn khóc mà không ra
nước mắt, cổ họng co rút lại, một lúc lâu sau mới khẽ nói hai từ "Xin
lỗi".
Như Phi dường như tỉnh dậy trong cơn mơ, xông lên tát
anh một bạt tai, túm lấy vạt áo nhuộm máu đỏ vừa khóc vừa gào, "Tôi sớm đã
nói với anh, cô ấy sẽ chết, cô ấy sẽ chết mà! Vì sao anh không nghe? Vì sao
không nghe chứ! Lũ khốn, lũ súc sinh không có nhân tính các người! Các người
hại cô ấy còn chưa đủ sao? Vì sao còn không buông tha cho cô ấy? Vì sao?!".
Như Phi khóc rồi quỳ xuống đất, Lăng Lạc Xuyên bị cô
túm hai chân mềm nhũn cũng ngã theo.
Một y tá chạy ra thấy hai người ngã ngồi dưới đất bèn
giáo huấn: “Đây là phòng phẫu thuật, không được lớn tiếng làm ồn. Các người
muốn khóc, muốn ầm ĩ, thì xin mời ra ngoài".
Như Phi bịt miệng, đứng lên ngồi trên ghế khóc tu tu.
Lăng Lạc Xuyên ngồi cạnh cô, nhìn cánh tay đẫm máu của
mình, nói năng lộn xộn, “Tôi tưởng rằng cô ấy lừa tôi, tưởng rằng cô ấy lợi
dụng tôi, tôi sắp điên rồi, tôi uống say, hồ đồ, tôi không nghe rõ, tôi không
ngờ lại nghiêm trọng như vậy".
Như Phi khóc lóc hỏi: “Đến nói cô ấy còn không nói
nổi, cô ấy có thể lừa anh cái gì?”.
"Cô ấy quỳ xuống xin tôi vì anh ta...". Lăng
Lạc Xuyên quay mặt sang, gương mặt dính một một vệt máu, đôi mắt hằn máu rối
loạn, mịt mù nhìn cô, “Chẳng phải cô ấy thích anh ta ư? Vậy vì sao còn nói với
tôi những lời đó? Vì sao còn cho tôi hi vọng? Tôi không hiểu, thực sự không
hiểu?”.
“Chỉ vì điều này?”. Như Phi gần như ngửa cổ cười 1ớn,
cầm di động của mình, chỉ bức ảnh trên màn hình.
"Trì Mạch là
người đàn ông của tôi, nửa năm trước chúng tôi đã ở bên nhau rồi. Trước đây anh
ấy từng thích Vị Hi, nhưng bây giờ người anh ấy yêu là tôi. Vị Hi chỉ coi anh
ấy như anh trai, cô ấy chưa từng yêu anh ấy".
Lăng Lạc Xuyên kinh ngạc nhìn cô, nhìn bức ảnh trên di
động.
“Vì sao cô ấy...”.
Lăng Lạc Xuyên muốn nói vì sao Vị Hi không nói cho anh
biết?
Nhưng cô ấy thực sự chưa từng nói ư? Cô ấy đã nói, cô
ấy nói không chỉ một lần, giữa cô ấy và Trì Mạch
không phải thứ quan hệ đó. Là anh không muốn tin cô, là anh bị "sự
thật" trước mắt che mờ đôi mắt, là đầu anh chỉ toàn âm mưu và tính toán.
Như Phi bất đắc dĩ nhìn người đàn ông hối hận tột đỉnh
trước mặt, “Rốt cuộc là chúng tôi điên hay các người điên? Cô ấy cầu xin cho
anh ấy, anh ấy đấu võ vì cô ấy, giữa bọn họ nhất định phải có gì ư? Giữa con
người với con người động tí là trao đổi lợi ích, không có chút chân tình nào,
đây chính là logic của