a nhìn thấy anh, anh ta nhìn thấy liền nổi giận, tới lúc đó chỉ sợ càng
không thể giúp".
Trì Mạch hiểu ngay, gật đầu
rồi rời đi.
Như Phi nhân lúc không có người liền mò vào phòng thay
đồ, vừa đi đi lại lại vừa tự nói: “Vị Hi, cậu nhất định phải đợi mình. Mình sẽ
tới cứu cậu, cậu nhất định không thể có chuyện, nhất định không thể!”.
Vị Hi ngồi trên ghế, cách một bàn đầy thức ăn ngon,
tuyệt vọng nhìn người đàn ông đối diện, có cảm giác tai vạ khó tránh.
Cô thực không hiểu, anh đã đảo lộn cuộc sống của cô,
vì sao không chịu buông tha cho cô? Vì sao còn nói những lời như bù đắp, yêu
đương, không có cô không được?
Những đau khổ, cảnh ngộ sống không bằng chết nửa năm
trước cô từng trải qua, có phải anh không biết không?
Cứ cho là anh không biết nhưng anh biết rõ ràng những
đau khổ anh gây ra cho cô. Sao anh còn có thể làm như không có chuyện gì xảy ra
mà ngồi trước mặt cô, hẹn thề son sắt như vậy với cô?
Không thể tưởng tượng nổi...
Nguyễn Thiệu Nam vẫn cười thanh tao mà lịch lãm, anh
chính là người như vậy, cho dù khi cắn xé, nuốt sạch con mồi vào bụng cũng sẽ
không để miệng mình dính máu.
Nghĩ tới đây, Vị Hi cảm thấy lạnh buốt từ trong tim,
cúi đầu viết lên giấy: “Anh Nguyễn, tôi nghĩ tôi đã nói đủ rõ ràng rồi, mong
anh để tôi đi".
Nguyễn Thiệu Nam dùng khăn ăn lau miệng, nhìn bát đũa
trước mặt Vị Hi, dịu dàng nói: “Em còn chưa ăn gì! Đây đều là mấy món trước kia
em thích ăn nhất, anh đặc biệt mời thím Vương về làm cho em, không thử một chút
à?”.
Người đàn ông trước mặt dịu dàng như nước, dường như
biến thành người khác với cái đêm mưa đáng sợ ấy, nhưng vẫn khiến cô kinh hồn
bạt vía.
Vị Hi trấn tĩnh lại, viết lên giấy: “Những thứ trước
kia thích, bây giờ chưa hẳn đã thích. Anh Nguyễn, sau khi bị thương nửa năm
trước, khẩu vị của tôi đã thay đổi rất nhiều, những món này không còn phù họp
với khẩu vị của tôi nữa. Nếu những điều anh muốn nói đều đã nói xong, vậy mong
anh để tôi đi".
Nguyễn Thiệu Nam cười, trong mắt có một thứ gì đó lóe
lên, tựa như sao băng lướt qua màn đêm tối om, chỉ trong chóp mắt đã biến mất.
Anh không biết cả đời này mình thực sự khóc mấy lần, nhưng lần này anh biết:
Nếu anh khóc, nước mắt này nhất định là thật.
Nhưng cô có tin không?
Cô không tin, nhìn ánh mắt cô là biết.
Hồi nhỏ nghe kể chuyện, trong thần thoại nói vảy băng
của người cá có thể kết thành tơ sống, nước mắt rơi xuống thành ngọc trai. Anh
không phải người cá, không thể biến nước mắt của mình
thành trân châu, khiến cô tin đó là thật.
Anh chỉ là đứa trẻ kêu “Sói đến" trong truyện ngụ
ngôn, đứa trẻ mất đi tính mệnh, người nói dối luôn gặp báo ứng, báo ứng của anh
đã đến rồi.
Anh mất đi thứ còn quan trọng hơn cả tính mệnh, anh đã
làm mất cô, không bao giờ có thể tìm lại được.
Khi đạt được, không biết quý trọng; khi quý trọng, đã
không thể có lại được nữa.
Đây chính là báo ứng của anh.
Hai tay anh đan chéo trên bàn ăn, nhìn cô, thử làm
cuộc đấu tranh cuối cùng, “Vị Hi, có thể cho anh một cơ hội nữa được không, chỉ
một lần".
Nhìn biểu hiện có vẻ như chân thành của người đàn ông,
Vị Hi lắc đầu, viết lên giấy: “Cho anh một cơ hội nữa? Anh Nguyễn, vậy tôi phải
làm thế nào? Anh đã báo thù xong mối thù anh cần báo, hại chết những người anh
muốn hại, xem đủ vở kịch anh muốn xem, đạt được tất cả những thứ anh muốn, anh
đã hài lòng thỏa ý. Nhưng tôi làm thế nào? Ai trả lại cho tôi công bằng? Ai trả
công bằng cho hai đứa trẻ nhà họ Lục? Anh Nguyễn, anh nợ tôi một cái cổ họng,
hai mạng người. Anh còn chưa trả, anh bảo tôi làm thế nào để cho anh cơ hội?”.
Người đàn ông trầm mặc trong giây lát, nhìn cô chăm
chú, "Anh có thề đền bù, đền bù em bằng cả đời anh. Chỉ cần em tin, Vị Hi,
tin anh một lần nữa, chỉ một lần này, có được không?”
Vị Hi nhìn anh, viết tiếp: “Xin lỗi, tôi thực sự không
làm được. Anh quá thông minh, quá sâu hiểm khó dò, khi nào anh thật, khi nào
anh giả, tôi không phân biệt nổi. Anh Nguyễn, tôi thực sự rất sợ anh. Tôi không
muốn nửa sau cuộc đời mình sống một cách sợ hãi, hàng ngày sống trong những lời
nói dối thật giả khó phân, càng không muốn sống một ngày dài bằng một năm. Nếu
anh thực sự còn nghĩ đến tình cảm trước kia của chúng ta, mong anh tha cho tôi,
để tôi sống cuộc sống của mình.”
Nguyễn Thiệu Nam nhìn xong nhíu máy cười, cúi đầu do
dự hồi lâu mới lạnh lùng nói: “Vậy còn Lăng Lạc Xuyên, cậu ta có gì khác anh?
Vì sao em có thể chấp nhận cậu ta nhưng không thể chấp nhận anh một lần nữa?”.
Họ có gì khác nhau? Đây là một câu hỏi hay.
“Kì thực các anh rất giống nhau, đều quyền thế bá đạo,
thậm chí coi mạng người như cỏ rác. Khác nhau ở chỗ, anh ấy biết áy náy, biết
không nhẫn tâm, biết nhận sai, biết tự vấn bản thân. Cho dù sau khi đã gây ra
tổn thương, những điều này chẳng qua chỉ là mất bò mới lo làm chuồng. Nếu thực
sự phải nói ra có điều gì khác nhau, có lẽ là anh ấy đã nói câu “xin lỗi” với
tôi".
Nguyễn Thiệu Nam đặt khăn ăn xuống rồi đứng lên, bước
tới bên cạnh Vị Hi, bằng góc độ bình đẳng, khom người nhìn cô, “Nếu chỉ như
vậy, anh