hế giới, một thế giới chỉ thuộc về anh.
Anh đi trên con đường nhân gian vẩn đục này, lấy bùn
lắng làm thức ăn, lấy dã thú làm bạn, tưởng rằng bản thân sớm đã tôi luyện mình
đồng da sắt, mỗi một vảy trên cơ thể đều hóa thành lưỡi dao, sẽ không nhân từ,
chùn tay, dao động quyến luyến bởi bất kì ai.
Nhưng tới hôm nay anh mới biết: Trên thế giới này, sẽ
có một người là bạn đã phản bội cô ấy, bạn phụ bạc tình yêu sâu sắc của cô ấy,
bạn nợ cô ấy tất cả, nhưng những điều này đều không sánh bằng việc bạn đã không
còn là duy nhất của cô ấy.
Khẽ hôn lên món quà có ý nghĩa phi thường ấy, anh áp
vào ngực mình, ngây ngô nói: “Vị Hi, người có thể khiến anh đau lòng trên thế
giới này chỉ có em. Vì vậy em nhất định phải trở về.”
Bây giờ anh có thể giết em, thần không
biết quỷ không hay, em tin không?
Hôm sau là ngày nghỉ, Như Phi và Vị Hi đem theo hành
lí đơn giản chuyển tới căn nhà mái bằng cũ nát vùng ngoại ô sát chân núi. Căn
nhà này do Trì Mạch mượn của một người
bạn, do bà anh ta để lại, cũng coi như sản nghiệp tổ tiên. Dân cư xung quanh
khá ít, một nấm mộ gồ lên trên núi, ẩn trong bụi cây, chỉ có thể nhìn thấy lờ
mờ.
“Trì Mạch có nói vì sao chúng
ta phải chuyển nhà không?”. Vị Hi đặt đồ xuống dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi Như
Phi.
Như Phi vừa phủi giường vừa nói: “Phụ nữ khu đèn đỏ
nên biết khi nào hỏi, khi nào im miệng. Mình nghĩ, bây giờ nên là lúc chúng ta
ngậm miệng, lặng lẽ ủng hộ anh ấy. Cậu nói đúng không?”
Vị Hi cười cười, không hỏi thêm nữa. Hai người thu dọn
đồ đạc xong cũng mệt vã mồ hôi.
Như Phi nói: “Cậu đói không? Mình đi mua chút đồ ăn,
chắc phải một lát nữa anh ấy mới về”.
“Anh ấy sẽ không có chuyện gì chứ?”.
“Chỉ tìm bạn mượn chút tiền, sẽ không có chuyện đâu,
cậu yên tâm đi ’.
Khi Như Phi sắp đi, lại kiểm tra khóa cửa một lần nữa
mới rời khỏi đó. Cô đi rất nhanh, luôn cảm thấy có người theo sau. Dừng lại
quay đầu nhìn, không thấy một người nào khả nghi.
Đúng là thần hồn nát thần tính.
Nơi này hoang liêu bí mật như vậy, Nguyễn Thiệu Nam
không thể tìm thấy nhanh chóng thế. Nhưng Như Phi không thề không nghi ngờ, nếu
Nguyễn Thiệu Nam thực sự thần thông quảng đại vậy, họ giấu Vị Hi như thế có thể
giấu được bao lâu?
Bây giờ Vị Hi còn chưa biết gì, nhưng sau khi kì nghỉ
kết thúc, cô ấy phải đi học, tới lúc đó, họ nên bảo vệ cô ấy thế nào đây?
Như Phi dường như muốn ngửa mặt lên trời thở dài, một
lễ Trung thu tốt đẹp đã lãng phí trong việc chuyển nhà như chạy thoát thân. Đây
là cuộc đọ sức với thực lực kém xa nhau, còn chưa chính thức bắt đầu, họ đã
kiệt sức rã rời rồi.
Như Phi mua nước khoáng, mì ăn liền jambon ở cửa hàng
bán lẻ trong thôn, xách túi trở về. Một chiếc xe hai màu đen đi tới, bụi đất
cuốn lên mù mịt trên con đường đất.
Như Phi nhường sang một bên, chiếc xe lướt qua.
Không biết vì sao đột nhiên cô cảm thấy sợ hãi. Vô
thức quay đầu nhìn, ngoài bụi đất cuộn tung và gưong chiếu hậu đen, cô không nhìn
thấy gì khác.
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trong biệt thự của mình, tự rót
rượu uống một mình trước một bàn đầy cao lương mĩ vị. Mấy món ăn Dương Châu
tinh tế trên bàn đều là món Vị Hi thích. Còn có rượu Nữ Nhi Hồng lâu năm, anh
vẫn nhớ, Vị Hi rất thích rượu Thiệu Hưng. Lần trước uống một cốc nhỏ, mặt liền
đỏ ửng như trẻ con, nhưng ánh mắt sáng long lanh, càng tôn thêm gương mặt trắng
hồng và đôi môi đỏ mọng, càng thêm tội nghiệp, đáng yêu hơn bình thường.
Ánh trăng đêm nay thật đẹp, tựa như voan mỏng mềm mại,
lại tựa như rượu mạnh trong cốc, cảm giác chếnh choáng khiến người ta thấy thỏa
mãn, mê muội như say.
Người đàn ông nâng chén rượu, nhìn người ngủ say như
con mèo con trên ghế sofa, cười vui vẻ. Anh đứng lên, bước tới, bế người trên
ghế lên ôm vào lòng, kề gương mặt trắng nõn của cô sát vào ngực mình, khẽ giọng
nói: “Vị Hi bé nhỏ của anh, cuối cùng em cũng trở về rồi”.
Như Phi theo sau Trì Mạch,
lén vào “Tuyệt sắc khuynh thành” từ cửa
sau. Sau khi vào, cô nóng lòng chạy vào phòng VIP.
Trì Mạch kéo cô lại nói: “Em
như vậy không được, bên ngoài phòng đều có người bảo vệ, chỉ sợ em còn chưa đến
gần anh ta đã bị người ta đuổi ra rồi".
Như Phi lo đến mức sắp rơi nước mắt, kéo tay Trì Mạch
nói: “Vậy làm thế nào? Đều tại em, ra ngoài mua mấy thứ. Nếu cô ấy có mệnh hệ
nào, không bằng để em chết cho xong”.
Tri Mạch hít sâu một hơi, nói với bản thân, không được
nôn nóng, không được nôn nóng, có thể nghĩ ra cách.
“Chi bằng như thế này, rượu trong phòng Lăng Lạc Xuyên
trước nay đều do Du Du phụ trách, hồi trước quan hệ giữa nha đầu đó và chúng ta
khá tốt, chúng ta nhờ cô ấy giúp. Bây giờ anh qua, tìm cách gọi cô ấy ra. Em
đến phòng thay quần áo chờ trước đi, đợi anh đưa cô ấy đến, bọn em đổi y phục,
em vào thay cô ấy. Gặp được anh ta đừng nóng vội, tìm cơ hội nói rõ sự việc.
Cho dù anh ta không giúp, tốt xấu gì cũng nói cho chúng ta biết Nguyễn Thiệu
Nam có thể đưa Vị Hi đến chỗ nào”.
Như Phi vội vàng gật đầu, lại nghĩ ra điều gì đó, vội
kéo tay anh nói: “Anh đừng đi gọi cô ấy, nhờ người khác qua. Nhất định đừng để
anh t
