ghét lây đã như
vậy. Vậy với Vị Hi sẽ thế nào?
Cô không dám nghĩ tiếp.
Nhưng hôm đó ở bệnh viện, nhìn thấy họ đi lướt qua
nhau như người xa lạ, cô lại cảm thấy tiếc cho Vị Hi. Thực ra tận đáy lòng cô,
cô vẫn luôn cho rằng Nguyễn Thiệu Nam yêu Vị Hi.
“Cậu từng nghĩ đến chưa? Nếu anh ta hoàn toàn không
yêu cậu, thực ra cậu làm gì cũng vô dụng. Nếu anh ta thật sự yêu cậu, cậu đối
với anh ta như thế, đòn tấn công vậy đủ chí mạng
rồi. Cậu không nhìn ánh mắt hôm đó của anh ta ở bệnh viện, tuyệt vọng như đã
mất cả thế giới. Cậu cắt đứt quan hệ như vậy, một chút cơ hội cũng không cho
anh ta, cũng không cho chính mình? Cậu nghĩ thế nào?”.
Tay Vị Hi run run, lại sai rồi, xem ra hôm nay không
vẽ tiếp được nữa. Cô dứt khoát đặt giá vẽ xuống, nhìn chút ánh sáng giữa những
tòa nhà cao tầng phía xa xa, “Vậy cậu cho rằng mình nên thế nào? Nói cho anh ấy
biết mình yêu anh ấy nhường nào? Sau đó để anh ấy mang theo đứa con gái của kẻ
thù là mình ở bên, ngày ngày đối mặt, đêm đêm ôm ấp ư? Anh ấy không thể quên
nổi mình là ai, không quên nổi dòng máu đang chảy trong cơ thể mình là của ai.
Điều này hoàn toàn không liên quan gì đến việc mình có vô tội hay không, có
quan hệ thế nào với nhà họ Lục. Mà khi anh ấy nhìn thấy mình liền sẽ nghĩ đến
quá khứ không muốn nhớ lại đó. Anh ấy sẽ mâu thuẫn, sẽ mất kiềm chế, mình đã
thử không chỉ một lần”.
Cô cúi đầu, nhìn tay trái quấn băng, cười thê lương,
“Anh ấy đối với mình rốt cuộc là yêu nhiều hơn một chút hay hận nhiều hơn một
chút, có thể đến bản thân anh ấy cũng không rõ”.
Như Phi thở dài, kẹp điếu thuốc, dụi dụi thái dương,
“Vậy hai người cứ như vậy à?”.
“Nếu không còn có thể thế nào?”. Vị Hi ôm đầu gối,
cuộn tròn trên ghế, “Mình biết, cậu nhất định cảm thấy mình đã sai. Cậu có thể
nói mình ích kỉ, nói mình khác người, nói mình tự cho mình thanh cao. Mình không
quan tâm, vì mình cũng thấy bản thân mình như vậy. Nhưng Như Phi, cậu nghĩ một
chút đi, người như chúng ta, ngoài bản thân mình trên thế giới này, chúng ta
còn lại cái gì? Chúng ta thực sự đền không nổi. Mình cũng không cách nào chịu
đựng sự uy hiếp hết lần này đến lần khác, ý thích nông nổi, đột ngột, gọi lúc
nào đến lúc đó của anh ấy nữa, hàng ngày bị người mình yêu gọi đến bảo đi, cảm
giác này... còn khó chịu hơn cả bị bạt tai”.
Vị Hi vùi sâu mặt vào trong đầu gối, Như Phi chỉ lặng
lẽ hút thuốc, tựa như đang suy nghĩ điều
gì. Một lúc lâu sau, cô mới thở dài, “Vị Hi, mình không học nhiều bằng cậu. Cậu
và anh ta đều là những người có năng lực, mình không thông minh hiểu đời như
hai người, cũng không nghĩ nhiều, nhìn xa như hai người. Nhưng mình cảm thấy,
tình yêu chẳng phải giá trị thặng dư, hà tất phải tính toán nhiều vậy? Anh ta
thích cậu, cậu cũng yêu anh ta, lẽ nào điều này còn chưa đủ để hai người bên
nhau ư? Huống hồ... Như Phi dùng lại một chút, “Thứ anh ta có thể cho cậu nhiều
hơn bất cứ người nào. Cậu thực sự một chút cũng không muốn ư?”.
Vị Hi ngước mặt lên nhìn thành phố phồn hoa dưới ánh
tà dương, lẩm bẩm khẽ thở dài, “Thành phố này thực sự rất đẹp, có người đứng
trên đỉnh, nhận sự ngưỡng mộ của nhiều người, có thứ họ muốn dễ như trở bàn tay.
Có người chỉ là con kiến đi lại trong thành phố, mệt mỏi bôn ba vì ăn no mặc
ấm. Đúng thế, quyền lực, tiền bạc, địa vị, ai không muốn đứng trong quầng sáng
hoa lệ đó chứ? Mình cũng muốn. Khi mình cảm thấy có lẽ anh ấy thay mình báo
thù, thậm chí mình có phần dương dương tự đắc. Nhưng Như Phi à, thành phố này
đã lấy đi rất nhiều thứ của chúng ta, nếu đi trên con đưòng này, đến tôn nghiêm
cũng không còn. Để sinh tồn, hàng ngày chúng
ta đều phải tươi cười nghênh tiếp, đưa tiễn, phục vụ những người gọi là quý ông
nổi tiếng. Bị người khác ức hiếp, đến khóc chúng ta cũng không dám khóc to.
Không ai hiểu rõ hơn chúng ta, trong thành phố này, người nghèo là vật hi sinh
bị sỉ nhục, chà đạp như thế nào. Nhưng...”.
Vị Hi dùng lại, đột nhiên có phần nghẹn ngào, “Như vậy
không có nghĩa là mình phải ở dưới mắt một người đàn ông, mang dòng họ bị người
ta chán ghét, hàng ngày phỏng đoán tâm tư anh ta, nhìn sắc mặt anh ta mà nơm
nớp lo sợ. Chính vì mình yêu anh ấy, mình càng không thể làm như vậy. Mình
không thể để tình cảm này mang theo mảy may chút bóng tối nào. Mình phải để bản
thân khi nhớ đến anh ấy, vĩnh viễn mang theo cảm động và nhung nhớ, mang theo
tình yêu chứ không phải đau khổ và nghi ngờ. Vi vậy bây giờ kiên quyết buông
tay là mình để lại tôn nghiêm cuối cùng... cho chính mình”.
Như Phi mong nhìn thấy mắt Vị Hi đỏ lên, cô cho rằng
cô ấy sẽ khóc, ai ngờ thứ cô nhìn thấy chỉ là gương mặt bình thản, không chút
dậy sóng. Như Phi cảm thấy đau lòng thay cô ấy, cô ấy càng như vậy, cô càng đau
lòng.
Trời đột nhiên nổi gió, Như Phi dập tắt điếu thuốc, ôm
vai Vị Hi, “Bây giờ anh ta đã coi cậu như móng tay của người qua đường rồi, cậu
nên vừa lòng thỏa ý nhỉ?” Vị Hi cười thê lương, “Như Phi, cậu tin không? Trong
bảy năm qua, mỗi sáng khi mở mắt mình đều phải nói với bản thân rằng nhất định
phải thích anh ấy ít đi một c