Old school Swatch Watches
Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327432

Bình chọn: 9.5.00/10/743 lượt.


khả năng tự chăm sóc mình khá tốt, nhưng anh yêu cầu quá cao, cô lại quen thói

tùy tiện, chỗ nào cũng vấp váp trước mặt anh, gần như khiến cô hoàn toàn mất tự

tin. Nhưng anh lại thực sự rất cưng chiều cô. Cô thích cái gì, không thích cái

gì, bình thường kiêng cữ cái gì, anh đều thầm để ý.

Tết sắp đến, Nguyễn Thiệu Nam hiếm

lắm mới được nghỉ vài ngày, buổi sáng dậy rất sớm. Vị Hi đã quen chạy hai bên,

tối qua ở lại muộn liền ngủ lại đây.

Cô có thói quen dậy sớm, khi Nguyễn Thiệu Nam tìm thấy

cô thì cô đang ở trong phòng tranh tu sửa tranh, anh ôm cô từ phía sau, hôn một

cái, người cô đầy mùi màu vẽ.

Vị Hi quay mặt về phía anh, không nhịn được bật cười.

Do vừa tỉnh ngủ, tóc anh rối bù, dáng vẻ ngái ngủ, trông hơi ngốc nghếch. Bình

thường anh quá hoàn mĩ, quá cẩn thận, tỉ mỉ, hiếm khi thấy anh lôi thôi lếch

thếch như vậy, nhưng lại có cảm

giác đáng yêu thân thiết khó tả.

“Hôm nay anh nghỉ, chúng ta ra ngoài đi?”. Anh thổi

vào tai cô.

Vị Hi cười tránh anh, “Đợi em một lát, bức tranh này

còn một chút”.

“Công việc có bao giờ làm xong, không làm lúc này cũng

chẳng sao, đừng làm nữa”. Anh nói xong liền giành bút vẽ của cô.

Người đi trên đường rất ít, gần Tết, mọi người đều

đang mua hàng Tết, khắp nơi đều là không khí ngày lễ náo nhiệt Nguyễn Thiệu Nam

dừng xe trước một cửa hàng thời trang, Vị Hi cảm thấy quen quen, đột nhiên nhớ

ra, đây chẳng phải chính là cửa hàng lần trước anh đưa cô đến ư?

“Sắp Tết rồi, em phải mua sắm thêm quần áo mới thôi.

Quần áo cửa hàng này rất phù hợp với phụ nữ trẻ, chúng ta vào xem”. Anh thân

mật ôm eo cô.

Nhân viên cửa hàng vẫn nhiệt tình chu đáo như xưa,

Nguyễn Thiệu Nam ngồi

trên ghế sofa tùy tiện lật tờ tạp chí. Khi Vị Hi bước ra khỏi phòng thử đồ, chỉ

cảm thấy cảnh này vô cùng quen thuộc. Trong bối cảnh nguy nga lộng lẫy này, cho

tới hôm nay, cô vẫn nhớ, bản thân mình lúc ấy thấp thỏm như thế nào khi đứng ở

nơi đây. Đương nhiên còn có cả uất ức.

“Rất đẹp…” Nguyễn Thiệu Nam ôm vai

cô từ phía sau, cưng chiều hôn lên má cô, ca ngợi từ đáy lòng.

Nữ nhân viên cười niềm nở nói: “Con mắt của anh Nguyễn

thật chuẩn, chiếc váy lông cừu, mẫu mới nhất của Valentino mùa này vô cùng hợp

với khí chất tao nhã của cô đây”.

Nguyễn Thiệu Nam chỉnh

lại cổ áo cho Vị Hi, “Nhớ lấy số đo của cô Lục, cô ấy sợ nhất là phiền phức,

sau này có mẫu mới nào trực tiếp mang qua để cô ấy chọn”.

Nhân viên cửa hàng lập tức nói: “Chúng tôi có thể trực

tiếp mang quần áo tới tận chỗ anh để cô Lục

mặc thử. Nếu cô Lục không hài lòng, chúng tôi có thể liên hệ với xưởng bên châu

Âu cho anh, chuyên gia bên đó sẽ làm theo số đo của cô Lục”.

Lúc này khuôn mặt khôi ngô của anh mới bớt giận, cười

hài lòng, “Như vậy là tốt nhất. Rồi lại quay sang nói với người trong vòng tay,

“Để mình em ra ngoài mua sắm một lần còn khó hơn lên trời. Anh lại không thể

thường xuyên đưa em đi, như vậy tiện biết bao".

Vị Hi có phần bất đắc dĩ, “Anh à, em vẫn là sinh viên,

hàng ngày mặc hàng hiệu nổi tiếng quốc tế đi lại trong trường, anh không cảm

thấy quá khoe khoang ư?” Nguyễn Thiệu Namcầm

áo khoác lông cừu màu trắng nhỏ ướm lên người cô, buột miệng trả lời, “Em nói

là hàng fake tìm trên mạng, là được rồi”.

Vị Hi dở khóc dở cười, vậy mà anh cũng nghĩ ra được.

Nguyễn Thiệu Nam dường

như rất hưng phấn, nhân viên cửa hàng cũng bận kinh khủng. Vị Hi cảm thấy bản

thân trở thành một manơcanh sống, giống con quay bị người ta kéo qua kéo lại.

Anh xem ra rất vui, cô thử thật vất vả, nhanh chóng mệt đến mức mày chau mặt ủ

lại không dám nói ra, sợ anh mắng cô không có lương tâm.

Nhân viên cửa hàng rất hiểu ý người khác, “Cô Lục nhất

định rất mệt rồi, mời cô cùng anh Nguyễn ngồi xuống sofa uống trà nghỉ ngơi một

lát, tôi đi xem có khăn quàng cổ nào thích hợp với cô Lục không”.

Vị Hi ngồi trên ghế sofa, lơ đãng nhìn quanh, đột

nhiên phát hiện ra một bộ váy da trễ cổ, bó sát người, mẫu váy nóng bỏng, gợi

cảm. Cô bất giác nghĩ đến gương mặt cá tính của Như Phi, cô ấy thích hợp mặc bộ

váy như vậy nhất, vừa xinh đẹp vừa tự nhiên.

Thấy cô cứ nhìn chằm chằm bộ váy da đó, Nguyễn

ThiệuNam đột nhiên

hiểu ra, thế là hỏi cô, “Nhân tiện mua cho Như Phi vài bộ nhé, để cô ấy mặc

cùng em, có phải em sẽ thoải mái hơn không?”.

“Điều này…” Vị Hi do dự một lát, “Không hay lắm”.

“Ngốc ạ, còn khách sáo với anh cái gì chứ, chẳng phải

món đồ gì to tát”. Anh ghé sát tai cô, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe

thấy, “Toàn bộ con người em đều là của anh rồi, anh tặng em vài bộ quần áo thì

có gì. Nếu em cảm thấy ngại thì tối nay đền bù anh nhiều một chút”.

Mặt Vị Hi thoáng chốc ửng đỏ, tuy cả hai đã thân mật

đến mức này, nhưng anh chưa bao giờ

đùa như vậy, đặc biệt còn ở chỗ công cộng.

Nhìn thấy vẻ lúng túng của cô, Nguyễn Thiệu Nam bật

cười lớn, búng lên đôi má quả táo của cô, “Anh nói là em nấu cơm cho anh ăn, em

nghĩ gì vậy?”.

Anh lại đùa cô! Vị Hi tức giận nhìn anh, lên án anh

bằng ánh mắt.

“Đừng trợn mắt lên nữa, giống con cún con ôm oán hận

trong lòng, chẳng đáng sợ chút nào”. Anh hôn lên mắt cô