tài liệu, để lộ kế hoạch đó ra ngoài. Bây giờ
đối phương muốn kiện Dịch Thiên, anh đang nghĩ cách giải quyết”.
Vị Hi cũng cảm thấy nặng nề theo, “Hóa ra nghiêm trọng
như vậy, anh định giải quyết thế nào?”.
“Nếu kiện thì giới truyền thông sẽ nhảy vào, tới lúc
đó nhất đinh sẽ tổn hại đến hình ảnh của tập đoàn vì thế anh
định giải quyết riêng với bọn họ, đền tiền cho xong chuyện”.
“Phải đền rất nhiều à?”.
“Chẳng nhiều, khoảng ba bốn triệu”.
Vị Hi vâng một tiếng, hóa ra đền tiền là chuyện nhỏ,
Dịch Thiên bị mất thể diện mới là việc lớn. Cô liền hỏi: “Vậy còn Uông Đông
Dương? Anh xử lí thế nào?”.
“Anh phái người đi điều tra anh ta rồi, không phải anh
ta cố ý phản bội Dịch Thiên. Có điều người sơ ý như vậy, sao anh có thể yên tâm
tiếp tục giữ bên cạnh chứ? Đương nhiên là để anh ta đi”.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn gương mặt suy tư của Vị Hi, nâng
cằm cô lên, “Sao vậy? Em không đồng ý anh làm như vậy à?”.
“Anh ta không giống người sơ ý đến thế, có lẽ gần đây
đã xảy ra chuyện gì. Anh sa thải anh ta như vậy, tin tức truyền ra trong nội bộ
giới kinh doanh, công ty khác cũng sẽ không tuyển. Không bằng cho anh ta một cơ
hội nữa, anh ta sẽ biết ơn anh”.
Nguyễn Thiệu Nam cười, “Trái tim em quá yếu mềm, anh
chính là muốn anh ta biết có những sai lầm không thể phạm phải”.
“Anh có thể quở trách, người thông minh như anh ta
nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ. Anh ta là cấp dưới của anh, không phải
kẻ địch. Anh có thể tuyệt tình với kẻ địch nhưng thuộc hạ là người giúp anh đấu
tranh giành thiên hạ, anh khoan dung một chút với bọn họ, họ mới có thể nhớ đến
điều tốt của anh. Lòng người là một thứ rất thần kì, có lúc đến tiền bạc cũng
không thể đối chọi được. Đối với anh mà nói, đây chẳng qua là việc dễ như trở
bàn tay nhưng đối với họ mà nói, có lẽ là vận may cả đời. Dù sao công ty cũng
phải đền tiền, bây giờ anh mở ra một con đường sống cho người ta, sau này nói
không chừng còn gặt hái được nhiều hơn”.
Nguyễn Thiệu Nam nhìn đánh giá cô một lượt từ trên
xuống dưới, nhìn đến mức Vị Hi cảm thấy toàn thân không thoải mái.
“Vị Hi, anh có chút không dám tin. Nếu em không rời bỏ
nhà họ Lục, nói không chừng hôm nay em chính là đối thủ đáng sợ nhất của anh”.
Vị Hi chỉ coi như anh nói đùa, “Làm kẻ địch của anh?
Vậy chẳng phải em sẽ chết không có chỗ chôn ư? Em chẳng muốn”. Nói xong cô liền
đứng lên, Nguyễn Thiệu Nam kéo cô lại, “Nếu em là kẻ địch của anh, anh không nỡ
khiến em chết”.
“Vậy anh sẽ thế nào?”. Vị Hi thoải mái dựa vào lòng
anh, nghiêng đầu nhìn anh.
“Anh sẽ... Anh ghé sát tai cô, hơi thở lạnh lẽo, ngữ
khí làm ra vẻ thần bí lại có vẻ kì dị khó nói, “Khiến em muốn sống không được,
muốn chết không xong...”
Đột nhiên anh xấu xa cù vào chỗ dưới xương sườn cô,
vừa cù vừa hỏi: “Em sợ hay không, sợ hay không?”.
“Ối, sợ, sợ...” Vị Hi
thế nào cũng không ngờ anh sẽ dùng chiêu này, cô sợ nhất bị cù, lập tức cười
lớn không ngừng, nước mắt sắp chảy cả ra.
Hai người cười vui vè, suýt chút ngã lăn xuống đất. Vị
Hi ôm cổ anh, hai má ửng hồng, đôi mắt cong lên vì cười, mơ màng, giống như hồ
nước dưới đêm trăng, phản chiếu ánh trăng sắc mây, có gió thổi qua, ánh trăng
tan ra, vẻ đẹp đó khiến lòng người rung động.
Nguyễn Thiệu Nam không kìm nổi bèn hôn cô, nhưng không
quá một giây anh liền cứng người lại.
“Sao vậy?”. Vị Hi nghiêng mặt, nhìn anh có phần kì lạ.
Anh dùng ngón cái vẽ theo viền môi cô, phía trên có
một vết cắn rất nhỏ, nhỏ đến mức bản thân người trong cuộc cũng không phát hiện
ra. Anh nhìn kĩ cô trong giây lát, giọng nói trầm xuống, “Chiều nay em đã đi
đâu?”.
Vị Hi hóa đá trong phút chốc, tim gần như rụng rời,
ngớ người hồi lâu mới trả lời: “Buổi chiều ... em đi thăm Như Phi, sao vậy?”.
“Thế à?”. Nụ cười của anh rất nhạt, chỉ hơi nhếch mép.
Hai từ này kéo dài, giống như cố tình dài giọng.
“Vậy gần đây cô ấy thế nào?”.
“Vẫn như vậy...” Giọng
nói của cô nhỏ dần.
Sắc mặt anh thay đổi, Vị Hi vô cùng hoảng sợ. Cô trời
sinh vốn không biết nói dối, còn nói dối trước mặt anh, điều này đối với cô mà
nói là một việc quá khó. Dưới ánh mắt dồn ép của anh, tim cô càng
đập nhanh, lại không dám tránh né, chỉ cảm thấy mặt vô cùng nóng, toàn thân như
có lửa đốt.
“Vậy thì không có việc gì”. Anh dường như hồi phục lại
trạng thái bình thường, trở lại dáng vẻ tình cảm nồng nàn trước đó.
“Cháo nguội rồi, em mang cho anh bát nữa”. Cô quay
người đứng lên, khi bưng bát cháo mới cảm thấy toàn thân không có sức lực, ngón
tay hơi lạnh.
“Không cần, anh không muốn ăn. Hôm nay anh sẽ bận đến
khuya, em cứ ngủ trước đi”. Anh nói xong rồi quay trở lại với công việc, dáng
vẻ kiêu ngạo, cự tuyệt người khác.
Khi Vị Hi bước ra đến cửa, quay đầu nhìn một lần nữa.
Gương mặt anh chìm trong bóng của chiếc đèn bàn, đường nét vẫn rõ ràng. Có lẽ
do bối cảnh càng tôn thêm gương mặt sáng sủa, khôi ngô nhưng quá lạnh lùng.
Cô lặng lẽ lùi ra ngoài, trở về phòng ngủ rồi đóng
cửa. Nằm trên chiếc giường lớn của Nguyễn Thiệu Nam, cô ngửa mặt lên nhìn trần
nhà, có một cảm giác phức tạp rối loạn khó nói t