rong lòng.
Nhớ tới tình cảnh vừa nãy, Vị Hi vô thức sờ môi mình.
Cô biết anh đã nhận ra điều gì đó, thỉnh thoảng anh là như vậy, sắc bén đến mức
khiến người ta sợ hãi. Anh từng nói anh hận nhất người nào lừa dối anh. Cô lại
làm việc anh ghét nhất, cũng khó trách anh tức giận.
Nhưng kêu cô mở miệng thế nào đây? Cô chẳng phải không
hiểu rõ tính khí có thù tất báo của anh, cho nên cô khổng dám nói. Nhưng dáng
vẻ ngập ngừng ấp úng, che che giấu giấu của cổ lại giống như kẻ phản bội.
Vị Hi thở dài, quấn chăn không muốn nghĩ tiếp nữa,
nhưng ngẫu nhiên lại nhớ đến gương mặt trầm mặc như đêm dưới ánh tà dương màu
vàng ấy.
Nhớ đến chuyện ban chiều, Vị Hi có phần hoảng hốt. Cái
ôm của Trì Mạch mang hơi thở trong trẻo, giống như Nguyễn Thiệu Nam thời thiếu
niên, cũng ấm áp như vậy, cùng nhịp đập của trái tim vững vàng mà mạnh mẽ như
vậy, được anh ôm trong vòng tay khiến cô có ảo giác thời gian quay ngược lại.
Nhưng nụ hôn chấn động lòng người ấy lại khiến cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Bao nhiêu năm như vậy đã qua đi, anh chưa từng đối xử
với cô như thế. Thỉnh thoảng anh cũng trêu cô, song trước nay đều kiềm chế. Anh
vẫn luôn đối xử với cô rất tốt, cô luôn cho rằng anh chẳng qua nể tình
Như Phi, hay có thể, chỉ là kẻ mạnh thương xót và thông cảm với kẻ yếu.
Lẽ nào cô đã nghĩ sai?
Giải thích? Vậy em phải suy nghĩ từng từ
từng câu cho kĩ, em biết đấy, anh hận nhất người nào lừa
anh. Chẳng phải em từng nói anh có thể khiến kẻ địch của mình chết không
có chỗ chôn thây ư?
Mấy ngày liền Vị Hi đều không ngủ ngon, quầng mắt thâm
đen, người cũng ủ rũ, ỉu xìu.
Buổi sáng khi Như Phi tỉnh dậy, nhìn thấy cô đang một
mình bận rộn, không nhịn được hỏi cô: “Hai hôm nay cậu đều ở đây? Nguyễn Thiệu
Nam đồng ý à?”.
Vị Hi đang học làm món sushi, “Gần đây anh ấy rất bận,
mình trở về cũng không nhìn thấy anh ấy. Một mình mình đối diện với căn nhà
toàn người làm, giống như con ngốc vậy.”
Như Phi nhón một miếng jambon cho vào miệng, “Sao vậy?
Cãi nhau à?”.
Vị Hi thở dài, "Nếu mà cãi nhau đã tốt, bây giờ
mình sống như phi tần bị vứt trong lãnh cung, căn bản không thấy mặt hoàng đế.”
Như Phi lại nhón một miếng nữa vào miệng, “Được
rồi, nếu cậu là phi tần, đã sớm bị hoàng đế xử chết một trăm tám mươi lần rồi”.
Vị Hi đập một cái vào tay cô, vừa tức vừa cười, “Không
có lương tâm gì cả, cậu nói cứ như mình tự làm tự chịu. Mình phát hiện cậu thật
không công bằng, luôn đứng về phía anh ấy”.
Như Phi liếc cô một cái, “Mình toàn đứng về phía cậu
thì có. Mình không phải không biết tính cậu, dăm ba câu có thể khiến người ta
tức chết. Nguyễn Thiệu Nam đối xử tốt với cậu, còn cái gì không chiều theo ý
cậu? Cậu đừng có gây sự với anh ta, chọc anh ta giận rồi, cuối cùng người bị
thiệt chẳng phải chính là bản thân cậu ư?".
Vị Hi bật cười khanh khách, “Bị cậu nói như vậy, mình
giống như bước vào nơi ao rồng hang hổ, chuẩn bị chết không chỗ chôn bất cứ lúc
nào vậy”.
“Ao rồng hang hổ thực sự chính là lòng cậu, cậu tự hỏi
bản thân đi, có thể rời xa anh ta không? Nếu không rời được thì ít khiến bản
thân ấm ức đi”.
Như Phi rót cho mình một cốc sữa coi như bữa
sáng, “Trở lại chuyện cũ, các cậu thế nào rồi?”.
Vị Hi sững lại một chút, thở dài, “Một lời khó nói
hết... Đúng rồi, Trì Mạch sắp đi, cậu biết
không?”.
Người uống sữa xong nằm trên giường, vừa lật tạp chí
vừa trả lời: “Mình biết rồi, nghe anh ấy nói từ lâu".
Đột nhiên cô liên tưởng đến
điều gì đó, ngẩng đầu hỏi: “Anh ấy tìm cậu à?”.
“Hai hôm trước bọn mình vô tình gặp nhau trên đường,
mình nghe anh ấy nói". Vị Hi xắt mảnh jambon, cà rốt, dưa chuột, rồi đặt
từng thứ lên rong biển.
Như Phi quan sát nét mặt của Vị Hi, “Anh ấy... chẳng
ra làm sao nhỉ?”.
Cách hỏi này rất kì lạ, Vị Hi ngạc nhiên nhìn Như Phi,
nhìn chăm chú một lúc mới hỏi: “Có phải cậu đã biết điều gì đó từ lâu rồi
không?”.
“Mình...”. Như Phi nhất thời nghẹn giọng, đối với ánh
mắt thăm dò của Vị Hi, trong lòng biết không thể giấu được mà cũng không muốn
giấu nữa, dứt khoát nói thật tất cả, “Ừ, mình biết. Từ ngày đầu tiên bọn mình
quen nhau, mình đã biết... anh ấy thích cậu”.
Vị Hi gần như hoài nghi mình bị ảo giác, cô kinh ngạc
nhìn nét mặt bình tĩnh của Như Phi. Không nhịn được bèn hỏi, “Như Phi, cậu nghĩ
thế nào vậy?”.
Như Phi cúi đầu cười, sao mọi người đều hỏi cô nghĩ
thế nào?
“Điểu này chẳng phải rất đơn giản ư? Mình thích anh
ấy, anh ấy thích cậu. Buổi tối ba năm trước, người anh ấy muốn đưa đi thực ra
là cậu. Nhưng cậu sẽ không đi cùng anh ấy, trong lòng anh ấy cũng biết rõ. Có
điều mình sẽ đi, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh ấy, mình đã thích anh ấy.
Mình muốn ở cùng anh ấy, điều này rất kì lạ sao?”.
Vị Hi đặt con dao xuống bàn, nhìn cô, “Trì Mạch biết
không?”.
Như Phi châm điếu thuốc, hít một hai mái nói: “Mình
thích anh ấy nhưng đây là việc của riêng mình. Giống như anh ấy thích cậu, anh
ấy cũng chưa từng nghĩ đến sẽ cho cậu biết những năm qua, anh ấy luôn lặng lẽ
giúp đỡ chúng ta... Chính xác mà nói là giúp
cậu ngăn chặn không ít việc. Lần
