hiếc
gối lụa mềm mại, mịt mù nhìn trần nhà méo mó, giống như đang nhìn một thế giới
khác.
Giày vò? Vị Hi giờ đây mới thực sự lĩnh hội được ý
nghĩa của từ này. Hóa ra đây chính là thuyết tương đối, một phút của người ta
bằng một ngày của bạn; một ngày của người ta bằng một năm của bạn; một năm của
người ta bằng một thế kỉ của bạn.
Cơ thể cô căng như một cây cung,
cả quá trình không hề có cảm giác gì, chỉ đau... đau một cách rõ ràng như thế,
khắc cốt ghi tâm như thế, tan nát cõi lòng như thế.
Cô có khóc lóc cầu xin anh buông tha cho cô không?
Không nhớ nữa.
Chỉ mơ hồ biết rằng bản thân đã có quãng thời gian
xuất hiện khoảng trống về ý thức, chắc bệnh cũ tái phát. Cả người chìm trong
đám mây mềm mại, rất nhanh sau đó liền hôn mê.
Khi cô tỉnh dậy đã thấy mình giống như đứa trẻ bị
bệnh, rên rỉ một cách bất lực trong vòng tay anh. Tấm kính cửa sổ phản chiếu
bóng dáng cơ thể trần trụi của họ quấn lấy
nhau.
Đầu anh vùi xuống bộ ngực tròn đầy của cô, hai tay đè
lên đầu gối cô, thắt lưng cường tráng cử động, không ngừng nghỉ, vô cùng hung
hãn. Nhịp điệu đã từng ngọt ngào trở nên càng lúc càng không chịu nổi. Cô không
cách nào nhìn tiếp, nghiêng mặt đi, đã đau đến mức không thể thốt lên lời,
miệng anh in dấu lên chiếc cổ trắng ngần của cô, để lại
chuỗi dấu vết tím hồng trên làn da mỏng manh.
Quả thật đau đến cực điểm, cô dùng toàn bộ sức lực của
cơ thể, cắn lên vai anh. Cơn đau đột ngột trên vai khiến người đàn ông khẽ run
rẩy, anh cúi đầu nhìn cô, cười một cách mịt mù chếnh choáng, giữ cằm cô rồi hôn
lên môi cô, miệng nói những lời âu yếm dịu dàng, coi toàn bộ sự liều mình vùng
vẫy, cố gắng dốc sức của cô là một điều thú vị.
Cô đau đớn lắc đầu, cánh tay trắng nõn bất lực chống
vào ngực anh, lòng bàn tay đầy mồ hôi, khao khát có thể kéo dài khoảng cách của
hai bên. Điều này đáng sợ giống như cướp bóc hung bạo, đã khiến cô sắp không thể chịu
đựng nổi.
Cảm nhận được sự chống cự của cô, anh có phần bực bội
giữ lấy cổ tay trắng bóc như ngó sen
của cô, dường như ghét phiền phức liền thuận tay kéo cà vạt của mình ra, mơ mơ
hồ hồ trói cổ tay mảnh khảnh đó vào đầu
giường, hai tay kéo mạnh tạo thành nút thắt, vừa đau vừa chặt.
Không! Vị Hi giống như đứa trẻ, đau lòng khóc nức nở.
Cô biết anh đã say, nhưng anh say rồi thì có thể đối xử với cô như vậy ư? Chỉ
vì một câu nói dối của cô mà những điều tốt đẹp anh dành cho cô trước kia, toàn
bộ đều bỏ đi, không giữ lời nữa?
Vị Hi nước mắt lưng tròng nhìn anh, cô chưa từng yếu
ớt như vậy, nhỏ giọng ngập ngừng, tiếng khóc nức nở chói tai cho thấy lúc này
cô đau lòng biết nhường nào. Vốn tưởng rằng anh sẽ chú ý đến cơ thể cô
nhưng người phía trên cô lại hôn lên giọt nước mắt của cô, gặm nhấm nỗi đau khổ
của cô, vẫn điên cuồng hưng phấn vui sướng, không chút quan tâm.
Cô nghe thấy mình rít lên phía dưới anh, kêu đến mức
vụn vỡ, rát cổ bỏng họng. Nhưng mặc kệ
cô đau đớn đến nghiền nát môi, vì sao anh không nghe thấy?
Anh đang nói gì bên tai cô? Ngoài hơi thở gấp gáp và
đau đớn của chính mình cô không nghe rõ điều gì nữa.
Chỉ có thể lờ mờ phân biệt được vài câu, anh lặp lại mấy lần cô mới nghe thấy.
Anh nói, “Cho anh, cho anh...".
Trong bóng tối, cô nghe một cách mơ hồ, bất giác, giọt
nước mắt lạnh lẽo trượt khỏi khóe mắt. Buổi đêm của thành phố luôn dài như vậy,
nửa đêm tỉnh giấc phải đối diện với nỗi tuyệt vọng còn lạnh lẽo hơn cả nước
mắt.
Tâm trạng thê lương này đã cách đây bao lâu rồi? Cách
xa quá lâu, không cách nào nhớ lại. Duy chỉ có trăng lưỡi liềm trên trời vẫn
treo dưới áng mây kí ức xanh biếc, lưỡi liềm ấy mang theo màu vàng nhạt lạnh
lẽo, gợi ra biết bao bí mật đau đớn?
Đột nhiên nhớ đến một bộ phim cũ đã chiếu trước đây,
nhớ mang máng là bi kịch. Nữ chính cuối cùng đã khóc và nói với người yêu cũ:
“Xin lỗi, em đã không thể cho anh cái gì nữa rồi,
tình yêu của em đã khô cạn”.
Anh cuối cùng cũng kiệt sức ngã trên người cô, ổn định
lại hơi thở, mượn ánh trăng mờ ảo nhìn gương mặt cứng lại như ngọc của cô, khẽ
thở dài, hôn cô một cách tinh tế, triền miên, dường như ngầm cho thấy người đàn
ông vẫn lưu luyến.
Tay Vị Hi vẫn bị anh trói, run lẩy bẩy dưới thân anh,
cô không biết anh còn muốn gì? Nhưng cô không thể cho anh cái gì nữa rồi.
Cô không khô cạn, chỉ là đã bị
anh khoét rỗng...
Sáng sớm hôm sau, lần đầu tiên Nguyễn Thiệu Nam ngủ
đến khi mặt trời lên ba cây sào mới dậy. Anh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng,
mạch máu trên Thái Dương đập thình thịch, nhìn xung quanh, anh vốn vững vàng
như bàn thạch cũng lập tức ngẩn ra.
Ghế đổ, đèn bàn vỡ, một góc màn lụa bị kéo xuống, màn
che buông thõng trên thảm, dưới nền đầy mảnh thủy tinh vỡ, phòng ngủ rộng lớn
giống như gặp một con gió lốc, lộn xộn đổ vỡ.
Trên giường cũng bừa bãi, ga giường bằng lụa bị vặn
rách bươm, chăn cũng nhăn thành một đống, váy của Vị Hi bị xé thành hai mảnh...
Anh nhíu mày, túm điện thoại đầu giường gọi vào di
động của Vị Hi, bản nhạc “Doraemon" lại vang lên trong phòng, chính anh
thay cho cô bản nhạc này. Anh tìm hồi lâu, cuối cùng