ược báo cáo khám nghiệm vết
thương của bệnh viện và bệnh án của Vị Hi.
Cả buổi chiều, anh xem những thứ đó, không hề bước ra
khỏi cửa nửa bước. Vô số lần anh đứng lên rồi vô số lần lại ngồi xuống. Miệng
lẩm bẩm, tay nắm chặt thành nắm đấm rồi lại buông ra.
Bệnh án, báo cáo khám nghiệm vết thương, khẩu cung của
Lục Nhâm Hi, anh xem hết lần này đến lần khác như ngược đãi chính mình, tựa như
muốn tự vấn, muốn đánh vào nơi sâu thẳm linh hồn mình. Tuy chỉ có vài bức ảnh
nhưng quả thực quá bi thảm, dù là anh, nhìn qua một lần cũng không thể chịu
đựng nổi nhìn tiếp lần nữa.
Cho tới khi lên đèn, anh đứng trong “vương triều"
của mình, cúi xnống nhìn chúng sinh phía dưới, trong lòng vẫn cuộn sóng.
Tất cả mọi thứ xảy ra trước kia giống như cảnh phim
quay chậm, từng màn, từng màn chiếu lên những biến động chỉ thuộc về riêng mình
cô.
Trước mắt anh, lúc là gương mặt xinh đẹp như tiên nữ
khi lần đầu họ gặp nhau tại “Tuyệt sắc khuynh thành”; lúc là vẻ khổ sở đáng yêu
khi anh quở trách cô ở trường học; lúc lại là hình ảnh cô hạnh phúc, bình yên
mỉm cười đứng bên Nguyễn Thiệu Nam; cuối cùng tất cả cảnh quay đều dừng lại
trên mấy tấm ảnh thảm thương không nỡ nhìn đó.
Từng cho rằng bản thân mình chẳng qua chỉ là kẻ đưa
đẩy, phụ trách việc bàng quan, lửa cháy thêm dầu trong trò chơi tàn nhẫn chênh
lệch lớn về lực lượng này. Mỗi người bọn họ đều có vận mệnh của mình, cô tới
bước đường này chẳng trách nổi ai, cũng chẳng oán nổi ai.
Nhưng giây phút này đây, trái tim anh không cách nào
bình lặng được. Một thứ gì đó làm chấn động anh một cách sâu sắc, thầm lặng lên
án anh.
Đột nhiên anh ý thức được mình và Nguyễn Thiệu Nam đã
dùng cách thức gần như tàn bạo, tàn nhẫn cướp đi tất cả mọi thứ của một cô gái
vô tội, khinh thường hủy hoại cuộc đời cô. Anh không cách nào tưởng tượng nổi
ban đầu sao mình có thể để mặc chuyện ấy xảy ra, họ đã từng bước đẩy cô tới
hoàn cảnh này.
Anh càng không cách nào tưởng tượng nổi Vị Hi yếu đuối
như vậy, năm đó đã thoát thân khỏi chỗ chết từ chỗ Lục Nhâm Hi như thế nào?
Địa ngục chẳng qua cũng chỉ như vậy...
Buổi tối, khi ăn cơm cùng Nguyễn Thiệu Nam, Lăng Lạc
Xuyên vẫn nghĩ đến chuyện ban chiều, nên uể oải, không tập trung.
Sau khi ăn cơm xong, họ ngồi thưởng trà trong phòng
khách.
“Sao rồi? Mĩ nhân và cảnh đẹp Hawaii không phục vụ cậu
chu đáo à? Cả buổi tối mặt mày sao ủ rũ vậy?”. Nguyễn Thiệu Nam xem tình hình
thị trường cổ phiếu châu Âu trên máy tính.
“Không có gì...”. Lăng Lạc Xuyên cầm con dao Ca Trác[1'>trên
bàn lên nghịch, nhìn Cốc Vịnh Lăng vừa ra khỏi bể bơi, bikini màu đen dưới ánh
trăng càng tôn thêm dáng vẻ yêu kiều của cô, buột miệng hỏi: “Anh định khi nào
kết hôn?”.
[1'>
Dao Ca Trác: Do gia tộc Ca Trác chế tác bằng tay.
“Một thời gian nữa, gần đây khủng hoảng tài chính rất
gay go, chúng tôi đều bận”. Nguyễn Thiệu Nam ngẩng đầu nhìn, cười nói: “Công tử
đào hoa như cậu, từ khi nào lại quan tâm đến chuyện hôn nhân đại sự của tôi
vậy? Thật hiếm có đấy".
Lăng Lạc Xuyên chỉ cười, rút con dao được làm theo
phong cách cổ xưa ra, lưỡi dao sắc bén ánh lên màu xanh u ám lạnh lẽo dưới ánh
đèn. Anh vốn là người yêu dao, không nén được khẽ thở dài, lại đặt xuống, bỗng
nhiên hỏi: “Gần đây có từng gặp Lục Vị Hi không?”.
Nguyễn Thiệu Nam lắc đầu, gương mặt bình lặng không
chút gợn sóng, buông cốc trà nói: “Vẫn chưa gặp, Mạc Như Phi tới náo loạn Dịch
Thiên vài lần đều bị bảo vệ đuổi đi”.
“Vậy cô ấy có nói gì không?”
“Tôi không gặp cô ta, không rõ lắm'’.
Thấy bộ dạng lãnh đạm, thờ ơ của Nguyễn Thiệu Nam,
Lăng Lạc Xuyên nghi hoặc nói: “Khi Lục Nhâm Hi bị bắt, tin tức không hề nhắc
đến cô ấy, do anh khống chế giới truyền thông không được lộ ra hả? Lúc đó rốt
cuộc tình trạng cô ấy thế nào anh không thể không biết chút gì đấy chứ?”.
Nguyễn Thiệu Nam cười cười, “Tôi khống chế giới truyền
thông vì sợ bên cạnh cô ta có người nói lung tung, ảnh hưởng tới hình tượng của
Dịch Thiên. Tôi chỉ biết cô ta không chết, còn những thứ khác, cậu cảm thấy tôi
có cần quan tâm không?”
Lăng Lạc Xuyên nhếch môi cười, không thể hiện thái độ,
“Buổi chiều tôi nhờ người tìm được tài liệu khi ấy, nghe nói lúc đó Lục Nhâm Hi
tưởng rằng cô ấy đã chết, chính cô ấy trèo ra khỏi xưởng thủy tinh bị bỏ hoang
đỏ. Cô ấy có thể sống tiếp thực là một kì tích”.
“Hả?”. Nguyễn Thiệu Nam hơi nhướng mày, “Vậy khi đó cô
ta thế nào?”.
Lăng Lạc Xuyên nhớ tới bức ảnh nhìn thấy lúc chiều,
ngực lại thoắt lạnh, nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Thiệu Nam, anh nói: “Anh sẽ
không muốn biết đâu”.
Lăng Lạc Xuyên cố tình nói lấp lửng, nhưng Nguyễn
Thiệu Nam không hỏi thêm, đặt cốc trà sang một bên, đổi chủ đề, “Sao đột nhiên
cậu lại có hứng đối với chuyện này như vậy?”.
Lăng Lạc Xuyên vứt con dao trong tay, dựa vào ghế
sofa, “Không có gì, gặp cô ấy trên đường lúc chiều, cô ấy thay đổi rất nhiều,
tôi gần như không nhận ra. Nhất thời tò mò liền đi tìm hiểu'’.
“Hóa ra như vậy”. Nguyễn Thiệu Nam gật đầu, “Thế nào,
đây coi như đã có mục tiêu mới à? Cô người mẫu cậu quen ở Hawaii tháng trướ