, người đến dùng cơm
đều lái xe tới, lúc này trời lại tối, không có một người đi bộ trên đường. Chỉ
một mình cô giống như cái xác không hồn không tâm tư, cả quãng
đường đều hồn vía lên mây.
“Cô ấy mới là vị hôn thê của tôi, chúng tôi
đã đính hôn được hai năm rồi. Có điều, em không cần đau lòng, em không bị coi
là kẻ thứ ba vì... tôi chưa từng yêu em”.
“Tôi có từng nói với em ba chữ ‘Tôi yêu
em’ không? Là em cho rằng tôi đang yêu em. Đúng là một cô gái nhỏ, đàn ông đối
xử với em tốt một chút em liền tưởng thật".
“Tôi tốn nhiều thời gian, tiền bạc, tinh
thần và thể lực như vậy bên em, em cho rằng tôi muốn cái gì? Cơ thể em? Hay
tình cảm của em? Em cảm thấy em đáng không?”.
Vị Hi bịt chặt tai mình, chân mềm nhũn, cả người ngã
trên nền cỏ. Cô co tròn lại như một con chuột bạch bé nhỏ sống sót sau đại nạn.
“Không sao, nhất định không sao”. Nước mắt như mưa, cô
không ngừng nói với chính mình, “Mình ngủ dậy rồi sẽ không sao, trời sáng liền
không sao. Đêm dài hơn nữa cũng sẽ qua, chỉ cần mình mở mắt liền tới một ngày
mới. Như Phi còn đang đợi mình, chúng mình còn rất nhiều việc phải làm, mình
còn phải vẽ tranh, mình không thể ngã xuống, không thể ngã xuống…”.
Vị Hi vùng vẫy ngồi dậy, lúc này mới phát hiện tay và
chân mình đều bị thương. Muốn gọi điện cho Như Phi nhưng nhớ ra rằng khi rời
nhà hàng cô không mang theo túi xách, mà trời đã rất tối.
Một người đàn ông qua đường thấy cô thảm hại như vậy
liền bước tới hỏi: “Cô à, có cần giúp không?”.
“Anh có thể cho tôi mượn điện thoại không?”. Vị Hi
ngẩng đầu lên thấy người đàn ông này đeo kính đen và đội mũ lưỡi trai, khẩu
trang bịt kín hơn nửa khuôn mặt.
Người đàn ông rút di động ra hỏi: “Cô muốn gọi cho
ai?”.
“Bạn tôi, tôi muốn kêu cô ấy đến đón tôi”. Vị Hi đột
nhiên cảm thấy hình như mình từng gặp người này ở đâu đó.
Người đàn ông cười cười, “Vậy đừng gọi nữa, vì…”. Anh
ta bỏ kính xuống, “Cô không về nổi đâu”.
Ý trời như vậy, em đừng trách tôi. Em
từng nói, không cách nào chỉ sống vì tôi nhưng nguyện chết vì tôi. Vậy thì
em đi chết đi...
Khi Lục Nhâm Hi gọi điện đến, Nguyễn Thiệu Nam đang
ngồi trong văn phòng cao nhất của tòa nhà Dịch Thiên thưởng thức chai Chateau
Lafite hai mươi tám năm vừa khui.
“Anh lại gọi điện cho tôi, thật khiến tôi ngạc
nhiên".
Người bên đầu kia điện thoại có chút hổn hển, “Nguyễn
Thiệu Nam, ít chơi trò này với tao thôi. Đồ khốn qua cầu rút ván, mày nên biết
sớm muộn tao cũng sẽ tìm mày tính sổ”.
Nguyễn Thiệu Nam lắc lắc li rượu, thong thả nói: “Nói
thế nào anh cũng là con nhà thế gia, xin hãy chú ý thái độ đúng mực của anh.
Hơn nữa, anh đồng ý gì với tôi? Giữa chúng ta đã từng kí hợp đồng gì? Từng thỏa
thuận thế nào? Cho dù tôi qua cầu rút ván cũng còn thấy dễ chịu hơn vài người
ăn cắp tài sản của công mà mình quản lí, lại có ý nghĩ hão huyền tưởng rằng bán
rẻ cha mình là có thể đổi lấy bình an và vinh hoa phú quý cho bản thân. Khi còn
nhỏ chắc anh học dốt lắm, chưa từng nghe câu nói ‘Tổ rơi trứng chẳng còn’ à?”.
Lục Nhâm Hi giận dữ cười: “Tao thừa nhận, luận về độc
ác tao không bằng mày, lần này tao ngã ngựa, nhưng...”. Anh ta hung hăng nghiến
răng, “Mày cũng đừng đắc ý! Nguyễn Thiệu Nam, con đàn bà của mày bây giờ đang
trong tay tao”.
Nguyễn Thiệu Nam rất ngạc nhiên, “Mày đã bắt cô ấy?”.
Lục Nhâm Hi cười lạnh, “Vì thế tốt nhất mày thông minh
hơn một chút, nếu không tao sẽ băm từng ngón tay nó”.
“Mày muốn thế nào?”.
“Hai chục triệu, tao cần tiền mặt, sáng mai một mình
mày mang đến, không được giở trò!”.
Bên kia đầu tiên là một khoảng im lặng, một lúc lâu
sau Nguyễn Thiệu Nam cười nói: “Hai chục triệu? Lục thiếu gia, tôi không nghe
lầm chứ? Anh kêu kẻ thù của nhà họ Lục mang hai chục triệu đến chuộc em gái
ruột của anh?”.
Khẩu khí Lục Nhâm Hi có phần bất ổn, “Ý mày là gì?”
“Tôi nghĩ đây là chuyện nhà của các người, người ngoài
như tôi không tiện hỏi nhiều, càng không có lí do phí
tiền ra để chuộc em gái anh, muốn giữ muốn thả, muốn giết muốn xử tự anh định
đoạt đi”.
Nghe anh ta nói như vậy, Lục Nhâm Hi cười lạnh lùng
nói: “Nguyễn Thiệu Nam, mày tưởng nói như vậy tao sẽ tin ư? Tao theo chúng mày
không chỉ một hai ngày, mày đối với nó thế nào, tao thấy rất rõ. Tao nói cho
mày biết, không thấy tiền... tao sẽ róc sống nó!”.
Nguyễn Thiệu Nam suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Sao tôi
biết người thực sự trong tay anh, anh để cô ấy nói với tôi vài câu".
Đầu bên kia điện thoại vọng ra tiếng nặng nề va nhau
của xác thịt, tiếp theo là một trận ho, một người thở không ra hơi, hơi thở
mong manh.
Ngnyễn Thiệu Nam khẽ hỏi: “Vị Hi, là em à?”.
“Vâng...”. Vị Hi cầm điện thoại, bỗng chốc rơi nước
mắt, hòa cùng máu và bùn đất trên mặt.
Nguyễn Thiệu Nam thở dài, “Đã bảo em ra khỏi cửa thì
cẩn thận một chút, chúng ta vừa lừa sạch tiền nhà họ Lục, lại hại chết hai đứa
trẻ, Lục Nhâm Hi sao có thể buông tha cho em đây?”.
Vị Hi nghe mà tan nát con tim, run rẩy nói: “Anh nói
gì?”.
Lục Nhâm Hi giật lấy điện thoại, gào lên như quỷ: “Hóa
ra chúng mày là đôi cẩu
