cảm thấy nơi này rất lạnh, tựa như tiết trời lúc tuyết tan.
Ta lui một bước ra phía sau, khom lưng hành
lễ, “Nô tỳ là Thanh Nhi xin bái kiến Triệu công tử, công tử vạn phúc”. Chiếu
theo lý, hắn phải ở trong phòng ho khan một tiếng rồi mới ra lệnh cho ta tiến
vào, tại sao lại vội vã đích thân ra mở cửa?
“Thanh cô nương không cần đa lễ”, hắn ngây
người đáp lễ, khi hắn nói chuyện, ta chú ý vẻ mặt của hắn tựa như dân đổ bác
đang đặt cược một ván lớn. Lúc trước ta từng thấy bọn hạ nhân tụ tập đánh bạc,
chính là bộ dáng này đây. Ha ha ha, vận khí của ta không tệ nha, xuất hành liền
gặp chuyện không ổn rồi.
Hắn không có khả năng biết ta đang suy nghĩ
điều gì, vậy nên trong khi hắn nói chuyện thì ta âm thầm cân nhắc, “Công tử nhà
ngươi sai ngươi đến trao đồ vật, đúng không?”, hắn vừa nói vừa thuận tay chìa
ra nhận đồ. Vội vàng nhỉ?
“Dạ”, ta gật đầu đáp lời đồng thời hướng
mắt nhìn vào bên trong phòng. Vì cửa mở nên ta có thể thấy bên trong phòng có
một cái bàn, trên bàn vô cùng sạch sẽ và trống rỗng. Ta cúi đầu kính cẩn nói
với nam nhân trung niên, “Công tử, nô tỳ được chủ nhân phân phó đến trao hàng,
chỉ là sự thể trọng đại, xin công tử cho phép nô tỳ được vào phòng trình bày”.
“Được, được, tất nhiên rồi”, hắn vội vàng
ứng lời, nép người để ta bước vào.
“Đa tạ công tử”, ta cân nhắc bước qua cửa,
nhưng chỉ ngừng lại sau ngạch cửa không tiến sâu vào, “Nô tỳ đứng đây là được
rồi”.
Ta động thủ, dùng chỉ đao lướt nhanh qua cổ
nam nhân. Trong nháy mắt, ánh mắt hắn chớp động, thi thể còn mang theo nụ cười.
Hiển nhiên, hắn chết không thống khổ chút nào.
Loại sự tình giết người như thế này chỉ cần
vượt qua lần đầu tiên, những lần sau liền dễ dàng hơn rất nhiều. Lúc này, ta
không hề có chút cảm giác nào.
Giết người thật dễ dàng, vấn đề khó khăn là
nên xử lý thi thể này thế nào đây. Làm không tốt sẽ gặp phiền toái. Hiện tại là
ban ngày, ta không đủ can đảm vác xác người ra ngoài. Trước tiên nên giấu ở đâu
đó, đợi trời tối sẽ xử lý nó sau. Ta đánh giá xung quanh căn phòng một lượt,
ánh mắt tập trung xuống dưới gầm giường. Ta thừa dịp miệng vết thương vẫn còn
chưa đổ máu liền đem chăn cuộn thi thể lại, sau đó đạp nó lăn vào trong gầm giường.
Ngoài ý muốn, dưới gầm giường còn có một người bị trói gô đang đóng chiếm.
Ta không nói gì, một mặt lôi người bị trói
ra, một mặt đẩy mạnh thi thể vào. Đợi đến khi hết thảy mọi việc đều sắp đặt thỏa
đáng ta mới rút mảnh vải trong miệng người nọ ra. Khi nhìn rõ mặt hắn, ta phát
hiện mình biết người này. Chính là Hoàng công tử trên thuyền hôm nọ.
Kỳ quái, tại sao hắn lại ở chỗ này? Ám hiệu
là dùng để liên lạc giữa hai người không quen biết, nhưng Hoàng công tử này ta
đã gặp qua mà! Ta không vội cởi trói cho hắn mà đem hắn tựa vào chân giường, ta
khách khí hỏi, “Nô tỳ bái kiến công tử, đã khiến công tử sợ hãi. Ngài tại sao
lại ở nơi này?”. Lúc ta nói chuyện, chỉ đao đã sẵn sàng trên tay. Chỉ cần hắn
nói một câu không đúng, dưới giường sẽ có không chỉ một thi thể. Dù sao cũng đã
giấu giếm, giấu một cái hay hai cái cũng không thành vấn đề.
Dường như hắn không để ý bản thân mình đang
bị trói, cũng không lập tức đưa ra yêu cầu cởi trói. Hắn cẩn thận cao thấp đánh
giá ta một phen, cứ vậy thật lâu, xem ra hắn đã tin tưởng ta không dễ dàng cởi
trói, vậy nên hắn mới bất đắc dĩ mở miệng nói, “Ám hiệu gõ cửa là hai nhanh một
chậm, chờ ta ho khan một tiếng ngươi mới tự mình mở cửa bước vào”, hắn đã nhìn
thấu nghi ngờ của ta nên không trả lời, cư nhiên đem ám hiệu lặp lại một lần,
sau đó mới cười khổ nói, “Vốn dĩ ta sẽ không tự mình đến, chẳng qua đột nhiên
có việc nên mới tiện đường ghé qua. Không ngờ chính mình lại bị ám toán. Sao
rồi? Hiện tại có thể cởi trói cho ta chưa? Thanh Nhi.” Thanh âm hai chữ cuối
cùng rất nặng.
Ám hiệu đúng rồi, xem ra hắn chính là người
ta muốn tìm. Ta lặng lẽ thu hồi chỉ đao, tiến lên cởi trói cho hắn. Thừa dịp
hắn đứng lên tự mình tháo nốt dây trói, ta nhanh chóng quỳ xuống nói, “Do tình
thế bắt buộc, thỉnh công tử tha thứ cho tội bất kính của nô tỳ”.
“Được rồi, đứng lên đi. Sự tình trọng đại,
ngươi cẩn thận như vậy rất tốt. Cũng may hôm nay ngươi cẩn thận, nếu không hậu
quả sẽ rất nghiêm trọng”, hắn hàm ý bảo ta đứng lên, hậu quả sẽ không truy cứu
nữa. Hắn tự mình chỉnh trang lại y phục, sau nó mới ngồi xuống giường hỏi,
“Người vừa rồi tuy rằng võ công không cao, nhưng lại là cao thủ dụng độc, ngay
cả ta cũng bị trúng bẫy, suýt chút nữa đã bị giết. Ta nhìn ngươi không giống bộ
dáng của người có võ công, ngươi làm sao giết được hắn?”
“Bẩm công tử, nô tỳ chỉ thừa dịp hắn không
chuẩn bị mà đắc thủ thôi”, kể lể nhiều cũng vô ích.
Hắn nhìn ra ta không muốn nói nhiều nên đổi
đề tài, “Thanh Nhi, ngươi làm sao phát hiện người này có vấn đề?”
“Vì ám hiệu của hắn không đúng”, Kỳ thật
người này sơ hở chồng chất. Trước nói hắn sai ám hiệu, sau phải nói hắn không
giỏi ngụy trang thần sắc. Lại thêm vấn đề hắn không phủ nhận mình họ Triệu, đấy
là tên họ ta bịa đặt hoàn toàn. Mà cho dù hắn quả thật là họ Triệu th