, tiểu lão đầu này hôm nay
bị sao vậy? Ta không muốn nghe nữa liền quay trở lại thư án ngồi đọc sách,
“Không có gì thì nên nghỉ ngơi đi”. Mặt đen có gì không tốt, không thích nhìn
thì cứ rời đi.
Vẫn là vô dụng, tiểu lão đầu thậm chí còn
không chịu lùi một bước, hôm nay lão muốn bức chết ta mới vừa lòng sao? Lão
đứng trước thư án nhìn ta, cũng chỉ đứng đó mà chớp mắt, chớp mắt rồi… khóc!
Lão ngoan đồng cư nhiên đứng đó mà khóc!
“Thiếu gia”, lão vừa nói vừa nâng ống tay
áo chùi mắt, căn bản là không có nước mắt a! Nếu không phải ta đã từng bị mưu
kế này lừa vài lần thì chỉ cần nghe thấy thanh âm này nhất định sẽ bị mắc câu,
“Tính tình này của ngài khi nào mới có thể sửa a! Lão nô già rồi, sống không
còn bao lâu nữa, ta muốn trước khi chết nhìn thấy ngài yên bề gia thất,… ”
Aiz! Lại dùng đòn sát thủ, ta thua, ta thua
được chưa? Ta bất đắc dĩ buông tha cho quyển sách căn bản vẫn chưa nhìn tới,
ngay cả thở dài cũng không còn sức, “Đủ rồi, chờ đến năm mươi tuổi hãy lải nhải
chuyện này, hiện tại vẫn còn sớm a!”. Ta đành phải mở miệng an ủi một chút,
bằng không lão nhân này sẽ đứng đấy thì thầm suốt một năm. Ta đứng lên tiên đến
trước mặt lão, lại khoác tay lên vai lão một lần nữa, “Đi thôi”.
Quả nhiên ngừng khóc! Không đúng, quả nhiên
không giả vờ khóc nữa. Tinh thần tiểu lão đầu bừng bừng trỗi dậy, ánh mắt chớp
chớp, bộ dáng hoan hỉ vì gian kế đại thành a!
“Thật sự? Thiếu gia, ngài nguyện ý đi xem?
Đừng lừa gạt lão nô, đây chính là ngài nói”
“Đúng, đúng, là ta nói”, ta đối với tiểu
lão đầu này thật không có biện pháp a!, “Còn không đi? Muốn ta đổi ý sao?”
“A, đi, đi”. Sợ ta đổi ý, lão nhanh chóng
lôi kéo ta bước ra ngoài, đã vậy còn thừa thắng mà tiếp tục truy kích, “Từ đây
về sau mỗi lần cần “thượng dược” ngài cứ ở nhà “thượng”, không nên đến những
nơi bát nháo đó, cũng không nên tìm nữ tử phong trần, Câu Lan kỹ viện long xà
hỗn tạp, quả thật không an toàn”, chỉ cần là thời điểm giáo huấn ta, tinh thần
Phúc bá liền đặc biệt tốt, xem ra vẫn còn rất khỏe mạnh a!
“Được rồi, trong đám nha đầu mới mua này,
nếu ngài thích người nào thì cứ chọn đại một người để ta cưới làm thê tử. Quyết
định vậy đi!”, ta vừa đi theo Phúc bá đến Bắc viện vừa nói cho có lệ. Phúc bá
thật sự lớn tuổi, có thể làm vui lòng lão thì cứ làm đi, miễn lão cao hứng là
được.
Ta còn chưa nói xong thì tiểu lão đầu đã
dừng bước, mi mắt cư nhiên lại trừng lớn, thậm chí có thể thấy trọn vẹn tròng
mắt, phỏng chừng rất giận dữ, “Thiếu gia, ngài muốn tức chết lão nô mới cam tâm
phải không? Bọn nha đầu này đều là nữ nhân đã phá thân, mua về là để ngài
“thượng dược”! Bao nhiêu cô nương trong sạch ngài không cần, còn muốn cưới một
nữ nhân không còn trinh tiết?”, lão vung tay áo, cũng không lôi kéo ta nữa, bất
quá miệng lão vẫn không rảnh rỗi, “Được rồi, ngài cứ cưới đi, lão nô vô dụng,
lão nô không còn mặt mũi sống, không bằng lão nô đập đầu chết cho rồi, chết
sạch sẽ!”
“Phúc bá”, nếu không phải quen biết lão đã
lâu, ta thật sự hoài nghi rốt cuộc lão là nam nhân hay nữ nhân, tại sao cả đời
mỗi lần tức giận đều dùng tới biện pháp đòi sống đòi chết như nữ nhân, lại còn
nháo loạn diễn trò thắt cổ, đập đầu? Lão thiên a, ngài ở đâu a, còn không mau
cứu ta! Đương nhiên, ta chỉ có thể phun ra một câu, “Ngài không thích ta sẽ
không cưới”. Rất hữu dụng, vừa nhác thấy Phúc bá há mồm định nói gì, ta vội
vàng mở lời, “Còn không mau mang ta đến đó xem? Bằng không ta đi kỹ viện… ”
“Đi, đi bây giờ”, Lão biến sắc mặt so với
biến thiên còn nhanh hơn a, đôi mắt cười híp lại, “Thiếu gia, không phải ta
nhiều chuyện a, vài năm trước ngài luyện công bị thương cần phải “thượng dược”
để điều trị, hiệu quả cũng rất tốt. Chỉ là thương thế không thể hóa giải một
lần, chỉ mỗi khi cùng nữ nhân quan hệ mới có thể hóa giải được một chút. Ta cầu
ngài đón dâu ngài cũng không cho, mua thiếp lại không cần. Ta nói ngài nên
đường đường chính chính rước về một thiếu phu nhân thì tốt biết bao, còn có thể
mua thêm một hai tiểu thiếp để thông phòng. Những nha đầu lão nô mua về thật
không đáng a, chỉ có thể dùng tạm thời, không tốt liền bán đi, ngài nói đi,
ngài là độc đinh duy nhất của Phong gia a, này tội bất hiếu… ”
Ta có thể biến thành kẻ điếc thì tốt rồi,
cùng với hàng loạt những vấn đề liên quan đến “dòng độc đinh, bất hiếu, không
nối dõi, khai chi tán diệp”, ta và Phúc bá rốt cuộc đã đến được Bắc viện. Cửa
mở ra, ta liếc mắt một lần đã trông thấy toàn bộ đám nha đầu mới đến. Trong số
đó, ta chú ý đến nàng. Lúc đó, nàng tuy có chút chật vật nhưng thân ảnh thanh
lệ, so với bọn họ thật bất đồng.
Nàng nhìn xung quanh, nhưng chỉ đơn giản là
nhìn, ánh mắt kia một chút tò mò cũng không có. Nàng đang học tập bộ dáng của
người khác, nhìn cách họ đi đứng cúi đầu mà thôi. Nàng không phải loại người
làm cho người ta cảm thấy kinh diễm, cũng không phải bộ dáng thanh tú, ta không
thể nói rõ cảm giác của mình, ở nàng có gì đó rất đặc biệt, về phần đặc biệt
thế nào thì nhất thời ta không hiểu rõ. Dù sao nàng cũng không phải là loại
ngư