ời nên xuất hiện ở nơi này. Vì cái gì? Ta chợt nhớ tới tình hình Phong gia
hiện tại, gian tế?
“Người kia”, ta chỉ vào nàng rồi nhỏ giọng
nói với Phúc bá, “Phái xuống phòng bếp, để nàng ta làm việc cực nhọc”. Có phải
gian tế hay không, cứ cẩn thận quan sát sẽ biết. Nếu thật sự là… Hừ! Nói không
chừng còn có chút tác dụng…
…
Nàng không phải gian tế. Sau một tháng quan
sát, ta đã có thể khẳng định điều này. Nàng rất ít khi nói chuyện, gặp người
khác liền thản nhiên mỉm cười, không hiếu kỳ, không để tâm tò mò, trời chưa
sáng đã rời giường làm việc, mọi người đã lên giường ngủ nàng còn chưa ngủ,
thành thật chịu khó, thậm chí làm việc còn chăm chỉ hơn đám nha đầu hạ đẳng.
Trừ bỏ việc thích vụng trộm chôm chỉa bánh bao, trên người nàng cơ hồ không còn
tìm được thói xấu gì. Không nói nhiều, không biện giải, không nói to nói nhỏ,
mặc dù người khác nói chuyện phiếm trước mặt nàng cũng chỉ lặng lẽ lắng nghe,
nghe xong liền rời đi, tuyệt đối không có ý kiến. Nàng khó có được thời gian
rảnh, những khi ngẫu nhiên có được thời gian rảnh cũng chỉ ngồi ngây ngốc ở một
góc. Trừ bỏ phòng bếp cùng phòng ngủ, nàng căn bản không đi đến nơi nào khác.
Một nữ tử giống như mê cung. Ta rốt cuộc đã
biết ở nàng có chỗ nào không đúng, đó là nàng ở trước mặt người khác luôn tươi
cười, nhưng kỳ thật lại rất lạnh lùng. Không phải loại lạnh lùng của băng sơn
mỹ nhân mà là loại lạnh lùng rất có hương vị. Nàng thật sự lạnh lùng, đối với
bất cứ ai cũng không quan tâm. Trong nàng có một tấm bình phong đem nàng ly
khai với toàn bộ thế giới này. Nàng muốn tự phong bế chính mình, nhưng lại cố
gắng thích ứng với hoàn cảnh xung quanh. Nàng cẩn thận quan sát ngôn từ cử chỉ
của người khác, làm hết khả năng để bản thân mình thoạt nhìn không có gì phân
biệt so với người khác, vừa muốn cách ly lại có ý đồ dung hợp, nàng lấy màu xám
làm nền vây quanh mình, sau đó dần dần ẩn hình trước ánh mắt của mọi người.
Thông minh hay ngu ngốc? Quả thật rất thông
minh, từ chuyện của Thúy Nhi ta có thể nhìn ra được điều này. Khả năng giữ bình
tĩnh của nàng vượt qua giới hạn người bình thường, thậm chí nàng còn có thể
phân tích tình huống để đưa ra phản ứng chính xác, tâm tư cũng rất cẩn mật,
bằng một cây trâm đã có thể biết ta đang nghĩ gì. Ta nấp trên nóc nhà quan sát
nàng bối rối, đi đi lại trong phòng. Hắc hắc, có ý tứ. Nàng hoàn toàn không có
dục vọng sao? Được ta đặc biệt chiếu cố điều đến hầu hạ, nàng cư nhiên chưa bao
giờ chủ động xuất hiện trước mặt ta, nếu là người khác đã sớm thầm yêu trộm
nhớ. Nàng thậm chí còn cố gắng biến mình thành nô tỳ hạ đẳng. Nhìn bộ dáng vui
vẻ chịu đựng của nàng, ta bắt đầu hoài nghi đây chính là công việc thoải mái
nhẹ nhàng nhất của nàng.
Nàng ngốc sao? Hơn nữa, con rối gỗ trong
phòng là thế nào? Nàng đang làm cái gì? Thứ kia hiển nhiên không phải dùng để
luyện công, nhưng ta bỗng cảm giác được sự nguy hiểm. Bản lĩnh của nàng… lực
đạo vô cùng tinh chuẩn và đúng mực, nàng luyện thứ này để làm gì? Quan sát dấu
vết trên rối gỗ, ta phỏng đoán rằng đây chính là một loại kỹ xảo giết người.
Nàng muốn làm gì?
Nàng còn bao nhiêu kinh ngạc dành cho ta?
Rất can đảm, nàng ngang nhiên dám đặt điều kiện với ta. Thứ kia… thật sự là một
loại kỹ xảo giết người, thời điểm nhìn thấy nàng nhẹ nhàng phất tay đã có thể
cắt đứt toàn bộ cánh hoa, ta biết mình đã nhặt được báu vật. Một bảo vật phi
thường hữu dụng.
Ta cho nàng thân phận thị thiếp để ở lại
biệt viện. Suốt một tháng ta không để ý đến nàng. Ta đang chờ đợi, chờ đợi nàng
chủ động tới tìm ta. Lại nhớ tới thời điểm sau khi bôi thuốc cho ta, nàng cư
nhiên thoát y, một chút chần chừ cũng không có, đó hoàn toàn là thái độ khô
khan coi thường, mặc dù là ta, trong mắt nàng ta cũng không tồn tại sao? Chờ
nàng, ta nhất định phải chờ nàng đến tìm ta trước.
Không đến! Nàng cư nhiên vẫn không đến, nữ
nhân chết tiệt, thậm chí cả viện môn cũng chưa hề bước ra nửa bước. Trong mắt
nàng, ta không là thứ gì sao? Dù ta có da có thịt nhưng cũng giống như rối gỗ
sao? Nữ nhân hỗn đản! Nữ nhân đầu gỗ! Nữ nhân hạ lưu không biết hổ thẹn!
Đáng chết, nàng có cần ra sức như vậy
không? Còn cho rằng mình có thể mị nhân sao? Đây là nữ nhân lạnh lùng lãnh tâm
kia sao? Vô cùng phong tình, quấn quít si mê, vô tận quyến luyến cùng quỷ mị mê
ly, một thân thể mềm mại, bờ môi như mật ngọt, thanh âm thì thầm nỉ non như
tiếng đàn thánh thót,… Đáng chết! Nữ nhân chết tiệt! Ta không “thượng dược”,
hiện tại đối với ngươi… Tên kia, tên sắc quỷ chết tiệt, ánh mắt của ngươi đang
nhìn đi đâu? Đáng giận! Rất đáng giận! Không được nhìn nữa! Nữ nhân dâm đãng,
sắc quỷ chết tiệt! Tam Thiếu đã nói cần phải lưu lại một mình nàng! Giám thị,
chỉ để giám thị! Đúng, loại nữ nhân này không đủ tư cách!
Sao lại thế này? Tại sao còn chưa trở về?
Thất thủ sao? Không thể a, cho dù thất thủ bị bắt thì những sát thủ ta an bày
mai phục bên ngoài đâu? Nàng phải rất an toàn mới đúng a! Chẳng lẽ… nàng thật
sự coi trọng tên sắc quỷ kia? Có khả năng, vừa rồi mặc dù thân người của nàng
dán c