The Soda Pop
Uyên Ương Lệ

Uyên Ương Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323252

Bình chọn: 9.00/10/325 lượt.

đã lui ra xa từ trước, chỉ

còn một người đờ đẫn không biết chuyện gì nên giờ ướt như chuột.

“Ta khi nãy muốn nói chính là điều này.” Thu Nhược Trần thở dài, chỉ kịp vô cùng cảm thông nhìn nàng.

Đường Linh Nhi quả thực không dám tin, đại khái bị sốc quá mạnh, sau đó há hốc miệng nhìn hắn ta.

Thu Nhược Trần không đành lòng nhìn nàng đáng thương như vậy bèn cởi áo khoác ngoài, phong độ khoác lên bờ vai mỏng manh.

“Ngươi, ngươi, ngươi …” Nàng cuối cùng cũng phản ứng kịp, chỉ tay vào mũi hắn,

tức điên. Thì – ra – hắn – ta – biết – mà – không – báo!

Chút lương tâm khi nãy nàng giữ lại đã tan thành khói hết, hắn ta xong đời rồi!

“Này! Ngươi là cái đồ không biết thương hoa tiếc ngọc! Phí phạm dáng vẻ hơn

người của ngươi, thì ra …” Ngón tay ngọc mảnh mai lại chọc chọc hỏi thăm ngực hắn, vô tình làm lộ ra một vật màu xanh nhạt.

Ở dưới nơi khi

nãy nàng chọc vào thoắt ẩn thoắt hiện một vật trang sức trong áo, nàng

cầm lấy thứ trang sức trước ngực hắn ta giơ lên.

Nàng đờ đẫn nhìn chằm chằm.

Ngọc Uyên Ương?

Sao có thể chứ? Hắn ta cũng có ngọc Uyên Ương? Chẳng lẽ là… Nàng kinh ngạc

ngẩng đầu, chỉ thấy Thu Nhược Trần giật lại miếng ngọc, đồng thời bước

lui lại, “Cô làm gì vậy?”

Đường Linh Nhi không để ý sự thay đổi giọng nói của hắn ta, nàng cười tinh quái.

Thật trời giúp ta, nếu không hành hắn ta chết đi sống lại nàng không phải Đường Linh Nhi.

“Này …” Nàng cười nguy hiểm bước tới, hắn cảnh giác lùi về đằng sau.

Sao lại thế nhỉ? Sao nàng ta tự nhiên lại cười ngọt ngào như thế? Rất khả nghi.

“Đừng như vậy, rất lạnh mà! Đều ngươi hại ta không một xu dính túi, lại hại

ta toàn thân ướt nhẹp thế này, ngươi phải chịu trách nhiệm!”

“Ta…” Thu Nhược Trần day day vùng ngực bị đau do va chạm khi nãy. “Cô muốn ta đền bù thế nào?”

“Ít nhất cũng phải đưa ta về nhà ngươi rồi đổi cho một bộ xiêm y sạch sẽ.”

“Việc này …” Thu Nhược Trần chần chừ nghi ngờ.

Đôi mắt to của Đường Linh Nhi ngân ngấn nước, giọng nói thút thít đáng

thương: “Có chút lương tâm được không? Ta từ xa đến, chẳng có nơi trú

chân, giờ lại thành thế này… hu hu hu… Đều là ngươi hại, để xem ngươi bù đắp cho ta thế nào đây!”

Không hiểu sao nhìn cảnh này Thu Nhược Trần mang máng có cảm giác như đã thấy qua, dường như từ rất, rất lâu rồi…

Hắn còn đang lục lọi trí nhớ mình thì đối phương đã chủ động cầm tay,

quyết định thay hắn. “Được rồi, được rồi, cứ quyết định vậy đi, mau nói

cho ta biết nhà ngươi đi hướng nào?”

Hắn chẳng ngờ da mặt vị cô nương này lại dày tới vậy, dày tới chẳng thèm biết hai chữ tự trọng luôn.

Nhưng không rõ vì sao hắn chẳng thấy phản cảm. Nụ cười xinh đẹp ngọt ngào như ánh nắng ban mai đã xóa tan luôn một ý nghĩ chần chừ cuối cùng trong

lòng. Lúc ngón tay mềm mại nhỏ nhắn kia nắm lấy tay hắn, dường như một

sự rung động khó nói thành lời đã thức tỉnh. Lúc dẫn nàng vào phòng khách, Thu Nhược Trần cố giữ một khoảng cách nhất định theo đúng phép tắc

“Cô nương chờ một chút, tại hạ đi rồi quay lại ngay.”

Sau đó, lúc Linh nhi chờ dài cổ sắp ngủ gật, hắn mới xuất hiện với một bộ phục trang khô ráo của nữ nhân trong tay.

Linh Nhi chậm chạp nhận lấy, thấy hắn ta xoay người định rời đi, nàng cuống quít hỏi: “Này, ngươi đi đâu đó?”

“Cô nương thay y phục, tại hạ tất nhiên phải tránh đi rồi.”

“Ai da, vội gì chứ!” Linh Nhi trơ mặt kéo hắn tới ngồi cạnh mình, nghiêng đầu đánh giá gương mặt đang rất mất tự nhiên.

Giờ mới có cơ hội thẩm định hắn ta, nàng khoái trá phát hiện vị hôn phu của mình quả là một “cực phẩm nhân gian”. Đúng thật mẹ không hề lừa nàng.

Khuôn mặt tuấn tú nho nhã, không hề có chút giang hồ lỗ mãng nào cả, song

cũng chẳng có dáng vẻ trói gà không chặt ẻo lả của các thư sinh chỉ biết học hành. Nói thế nào nhỉ? Hắn ta có khí chất của riêng mình, ưu nhã,

trầm tư ít người sánh kịp.

Điều thú vị hơn là, nàng phát hiện hắn

hình như rất ít khi gặp nữ nhân! Nên mới có cái thái độ e dè thế kia,

chẳng lẽ…… Hắn ta thực sự vì nàng mà thân thủ như ngọc?!

Oa! Nếu thật sự như vậy, nàng đã lừa được một người tốt rồi sao?

Nam nhân giữ mình trong sạch thật khó tìm, vậy mà còn tưởng người cha chung tình son sắt của nàng là độc nhất vô nhị trên đời này chứ! Làm nàng lần nào cũng mất công ghen tị với mẹ.

Một ý tưởng cực vui vẻ vụt lóe lên trong đầu, nàng nhếch miệng, cố giấu một nụ cười trộm.

“Cô nhìn gì?” hắn mất tự nhiên thoát khỏi tầm quan sát của nàng, không thể chịu nổi sự soi mói không chút e dè như vậy.

“Này, ta thấy ngươi rất đẹp trai!” Nàng vui vẻ phát biểu ý kiến.

“Hả?” Hắn ngây người. Cô gái thẳng thắn như vậy mới gặp lần đầu tiên trong đời.

Một cô nương bình thường trước mặt hắn thường tỏ ra hết lòng ái mộ, nếu

không thì cũng e lệ giữ kẽ đâu dám nhìn thẳng. Chỉ trừ một lần lạc vào

Câu Lan Viện hắn mới biết thế nào là đầu mày đuôi mắt của các kỹ nữ,

khiến hắn choáng váng phải đạp tung cửa chạy ra ngoài.

Nhưng cô nương trước mặt lại có khí chất rất đỗi thanh bạch, rõ ràng chưa hiểu chuyện

đời, tuyệt đối không phải loại người hắn vừa nghĩ tới. Vậy thì tại sao…. Chẳng biết tại sao mỗi lần nhìn vào đôi mắt