này! Cuối cùng người đó cũng biết tôi và Ninh
Hiên lại đang ở bên nhau!
Tinh thần tôi bỗng chốc rệu rã, tôi biết hạnh phúc của
mình chỉ đến đây mà thôi.
Con người ta vồn dĩ không thể hạnh phúc quá được, lúc
trước hạnh phúc có thể lên đến đỉnh, nhưng sau đó, bất luận thế nào, cũng phải
trượt từ đỉnh xuống đáy vực.
Cả buổi sáng hôm đó tôi không làm được việc gì, không
có sức để làm bất cứ việc gì. Tôi chỉ đờ đẫn ngồi một chỗ chờ đợi, chờ đợi, chờ
điện thoại của người đó, chờ đợi người đó đưa ra phán quyết trừng trị hạnh phúc
của tôi và Ninh Hiên.
Cuối cùng, khi tôi chuẩn bị hóa đá, điện thoại cũng đổ
chuông. Tôi chạy ra một góc hành lang vắng người nghe điện thoại, người đó lạnh
lùng chất vấn tôi: “Tại sao không giữ lời hứa!”
Tôi dõng dạc đáp lại: “Bởi vì tôi yêu anh ấy.”
Tiếng người đó vẫn lạnh lẽo như băng tuyết Bắc Cực:
“Nếu như cô yêu nó thì nên biết giữ gìn danh tiếng cho nó, để nó đến với người
phù hợp!”
Tôi điềm tĩnh từ tốn đáp lại: “Nhưng nếu tôi bỏ đi,
anh ấy sẽ không thể vui vẻ được, anh ấy sẽ rất đau buồn. Người phù hợp với anh
ấy chẳng qua chỉ là môn đăng hộ đối chứ anh ấy không hề yêu!”
Người đó im lặng, khi giọng nói lạnh lẽo tiếp tục cất
lên, còn kèm theo cả sự bất lực và mệt mỏi: “Tô Nhã, cô có biết ngày hôm nay
tôi đã nhận được ba lá thư nặc danh không? Tôi đã chịu để người ta đứng trong
bóng tối uy hiếp hết lần này đến lần khác đủ rồi!” Giọng người đó đột nhiên trở
nên dữ dằn: “Tôi cho cô thời gian ba ngày để rời khỏi nó! Nếu không cô cứ đợi
Ủy ban Kiểm tra kỷ luật nhận được tài liệu rồi tiễn bố mẹ cô vào tù đi!”
Điện thoại vang lên tiếng tút tút nhức tai. Tôi nhắm
mắt, toàn thân không còn chút sức lực, trượt theo tường rồi ngồi khuỵu xuống
đất.
Bất kể tôi đã cầu khẩn thế nào, tự lừa dối bản thân ra
sao thì chuyện gì phải đến cũng đã đến, có muốn trốn cũng chẳng được.
Có tiếng Đào Tử kêu chí chóe bên tai: “Ối giời ơi Tô
Nhã, sao cậu lại ngồi dưới đất thế? Không thấy khỏe ở đâu à? Sao mặt mày tái
nhợt thế kia?” Nó đỡ tôi đứng dậy, rồi lại tiếp tục lải nhải: “Em gái ơi, chị
nói em nghe, tuy hai người đang điên cuồng trong tình yêu rồi thì rất dễ củi
khô bén lửa, một lần không đủ mà nhất định sẽ tác chiến liên miên, thế nhưng
chị em chúng ta vẫn phải biết có chừng mực, một khi đã quá đam mê nhục dục thì
sẽ làm tổn hại đến sức khỏe chính bản thân mình đấy!”
Tôi chẳng còn sức ngẩng mặt lên nữa, cắt ngang mấy lời
luyên thuyên của nó: “Đào Tử, xin quản lý cho mình nghỉ phép mấy ngày được
không? Mình không được khỏe, phải đến bệnh viện kiểm tra tổng thể xem thế nào.”
Tôi bịa bừa một lý do.
Đào Tử đồng ý ngay. Còn tôi như kẻ vô hồn bắt taxi đến
khu nhà của Ninh Hiên.
Trước khi lên nhà, tôi đứng suy nghĩ một lát rồi rẽ
qua khu chợ gần đó mua ít thức ăn Ninh Hiên thích. Quay về nhà, thay đồ, tôi
bắt tay nấu nướng. Tôi muốn tự tay nấu cho Ninh Hiên mấy món sở trường của
mình. Tôi muốn thấy hắn vừa ngồi ăn vừa cười thỏa mãn. Tôi muốn được hắn khen
mình: Nhã Nhã, các món em nấu là những món ngon nhất anh được ăn trong đời!
Tôi bất giác tủm tỉm cười khi nghĩ đến đoạn này. Thế
nhưng càng cười thì cảnh tượng trước mắt lại càng trở nên mờ mịt. Cả thế giới
như đang chao đảo dưới chân. Tôi vịn vào thành bếp, nước mắt trào dâng, tuông
xuống xối xả, nỗi tuyệt vọng dần xâm chiếm tâm hồn, khổ đau không sao nén được.
Tim tôi đau như bị đâm nát thành trăm nghìn mảnh. Nhớ
lại thời đại học, khi ngồi xem phim “Đợi em đến 35 tuổi” cùng Tiêu Tiêu, khi đó
tôi đã nói: “Nếu không phải là người đã từng thất tình thật sự thì chắc chắn
không thể hiểu hết nỗi lòng của Nam Khang, đó là nỗi cô đơn đến tuyệt vọng,
tuyệt vọng đến đau đớn vô cùng.” Đó là lúc Nam Khang nhảy xuống sông tự vẫn.
Tiêu Tiêu nói: “Nhưng cũng không nên vì thế mà nghĩ quẩn chứ. Anh ta chết đi,
có nghĩ đến bố mẹ, anh em bạn bè không? Họ sẽ đau buồn nhường nào!”
Tôi nói: “Mình lại nghĩ thế này, con người ta một khi
đã phải chịu nỗi đau buồn đến thế, tất cả âu cũng chỉ là lý thuyết mà thôi, dù
biết rõ làm thế này là không nên, làm thế kia mới phải, nhưng vẫn không sao
thực hiện nổi. Với tình cảnh của Nam Khang thì số mệnh đã an bài không tránh
khỏi hai chữ bi thương rồi.”
Tôi chỉ thuận miệng nói ra như vậy, vốn dĩ khi đó tôi
chưa từng nếm trải qua bất kỳ trắc trở nào của cuộc đời, ấy thế mà có thể chiêm
nghiệm ra quy luật này sâu sắc đến vậy, bây giờ ngẫm lại không thể không nói đó
là cái số đen tối trời định cho tôi. Cuối cùng cũng có một ngày tôi phải tự
mình kiểm chứng tất cả những lời mình đã nói.
Số mệnh không thoát được hai chữ bi thương.
Từ bỏ Ninh Hiên, tơi thực sự cảm thấy cuộc đời vô vị.
Thế nhưng Tiêu Tiêu nói cũng rất đúng, vẫn còn gia
đình. Cho dù thế nào đi nữa tôi cũng không thể để bố mẹ đã vất vả nửa đời người
đến khi có tuổi lại phải chịu đựng thêm nỗi đau đớn vốn dĩ hai người không thể
chịu đựng nổi nữa.
Con người có khả năng định đoạt được cái chết của
chính mình, kỳ thực đó chính là một sự giải thoát.
Có nhiều người thực sự cầu mong được giải thoát, mà
cuối cùng
