ánh đổ một nửa số năm dương thọ của mình
để có thêm một đêm nữa, dẫu cho từng giây từng phút tôi đều quý trọng, không
dám chợp mắt, tôi vẫn chẳng thể nào ngăn cản được ngày thứ tư tàn nhẫn trôi
đến.
Cắn răng kìm nén nỗi buồn trong lòng, tôi khẽ nhấc
cánh tay Ninh Hiên đang để hờ trên eo mình ra, không dám nhìn hắn lâu hơn, sợ
nếu nhìn sẽ lại phải bổ nhào vào lòng hắn, không thể ra đi được nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, tưởng chừng làm như vậy sẽ
có đủ sức mạnh để ra đi.
Khi chân tôi vừa lê đến mép giường, cánh tay của Ninh
Hiên bỗng từ phía sau vắt mạnh lên người tôi.
Tôi sợ chết khiếp nhưng không dám thốt ra tiếng, sợ mở
miệng sẽ bại lộ ý định lẳng lặng muốn ra đi.
Hắn ôm tôi từ phía sau, nặng nề nói: “Nhã Nhã, em lại
định bỏ đi à? Em lại muốn rời xa anh đúng không?”
Toàn thân tôi bắt đầu run dữ dội không sao kiểm soát
nổi. Tôi vội quay người lại, ôm đầu Ninh Hiên vào trước ngực, nhè nhẹ vuốt ve
hắn: “Nói luyên thuyên gì thế?”
Ninh Hiên ôm eo tôi, cánh tay siết chặt, hắn nói: “Anh
không luyên thuyên. Sáu năm trước trên bờ biển em cũng như thế này, ngọt ngào,
dịu dàng khiến anh hạnh phúc như được lên thiên đường. Nhưng hôm sau, vừa về
đến thành phố A em đã trở mặt ngay. Sau đó thì biến mất không một lời báo trước
cũng không một lý do, không cần biết anh có chịu đựng nổi hay không, đột nhiên
em biến mất, làm anh từ thiên đường bỗng rơi xuống địa ngục!” Nỗi đau đớn nặng
sâu chất chứa trong giọng hắn, “Nhã Nhã, em không thể lại rời bỏ anh, thật đấy,
em mà bỏ anh lần nữa, anh sẽ chết! Anh thực sự sẽ chết đấy!”
Chữ “chết” đó, hắn nói ra rất từ từ, rất khẽ khàng,
nhưng lại rất dứt khoát và kiên quyết.
Trái tim tôi rối bời như bị quấn chằng chịt bởi vô số
muộn phiền, nước mắt nối tiếp trào ra khỏi khóe mi không sao ngăn được, từng
giọt từng giọt lăn từ trên mặt tôi xuống mặt hắn, nóng bỏng đốt cháy trái tim
tôi, cũng thiêu đốt cả trái tim hắn.
Nên làm sao đây? Trái tim tôi hoàn toàn loạn rồi.
Ninh Hiên truy hỏi tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi chỉ biết khóc, không nói nổi lời nào.
Hắn nhìn tôi, hơi thở dốc gấp gáp, hai bàn tay siết
chặt thành nắm đấm, các khớp xương nổi lên xanh xanh trắng trắng.
Bỗng nhiên điện thoại của tôi đổ chuông ầm ĩ, tôi
hoảng hốt bật dậy khỏi giường, chạy ra nghe điện thoại. Ninh Hiên cũng dậy
theo, nhanh chân đứng chặn trước mặt tôi. Tôi vội vàng đẩy hắn ra. Thấy bộ dạng
hoảng loạn của tôi, vẻ mặt hắn lại càng trở nên u ám nặng nề.
Một tay Ninh Hiên giữ chặt hai cổ tay tôi, khống chế
cử động của tôi. Cánh tay còn lại của hắn với lấy chiếc điện thoại đang đổ
chuông điên cuồng ở trên bàn.
Hắn nhìn số gọi đến, sắc mặt lập tức biến đổi, giọng
nói lộ rõ nỗi kinh ngạc vì không thể tin vào mắt mình.
Hắn ngoảnh đầu lại nhìn tôi, đôi lông mày nhíu sâu,
mặt tái mét, lên giọng hỏi: “Bố anh?!”
Ninh Hiên nhìn tôi, nét mặt đầy ngạc nhiên nghi hoặc,
bật loa ngoài rồi ấn phím nhận cuộc gọi. Từ điện thoại phát ra lời cảnh báo:
“Tô Nhã, hôm nay là ngày cuối cùng, mong cô nhanh chóng rời khỏi con trai tôi,
nếu không chắc chắn bố cô sẽ phải vào tù, về chuyện này, cô không cần phải nghi
ngờ gì đâu.”
Ninh Hiên nhíu chặt hai hàng lông mày, khẽ thở gấp,
giơ điện thoại lên trong nỗi hoài nghi và phẫn nộ, ánh mắt không rời khỏi tôi
lấy một giây. Bàn tay hắn đang giữ tôi càng siết chặt hơn. Tôi cúi mặt, không
dám đối diện với ánh mắt dò hỏi đầy thương tích của hắn.
Trong điện thoại vang lên mấy tiếng “A lô”, “A lô”.
Tôi hơi ngẩng đầu lên, thấy Ninh Hiên cho điện thoại đến trước miệng hắn, khuôn
mặt lạnh băng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, giọng điệu tuy đều đều nhưng
lại khiến người ta có cảm giác vô cùng hung dữ.
Hắn nói rành rọt vào điện thoại: “Bố, nếu bố khiến bố
cô ấy phải ngồi tù, nếu bố lợi dụng điều này để uy hiếp bắt cô ấy rời bỏ con,
vậy bố và con, chúng ta sẽ không còn quan hệ gì nữa!”
Ninh Hiên nói xong liền ngắt máy, cũng tắt luôn nguồn,
sau đó vẫn giữ chặt tay tôi, kéo tôi đến ngồi xuống giường. Hắn nhìn tôi không
chớp mắt, hai hàng lông mày nhíu chặt, ánh mắt chứa đựng một nỗi đau không thể nói
thành lời. Nỗi đau này lại xuất phát từ hai người hắn thương yêu nhất, một
người ép buộc người kia rời bỏ hắn, người kia yếu đuối chịu thỏa hiệp, hơn nữa
không một ai nói gì với hắn về chuyện này. Cả hai người đều tưởng như thế là
tốt cho hắn mà không hề nghĩ tới một ngày, khi biết được chân tướng sự việc thì
hắn mới chính là người đau khổ hơn hết.
Không một ai nói với hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chúng tôi đã tước bỏ toàn bộ quyền quyết định của hắn. Hắn bị bịt mắt trong
bóng tối, chỉ có thể tiếp nhận kết quả mà chúng tôi mang lại chứ hoàn toàn
không biết được nguyên do của tất cả những gì hắn phải đón nhận.
Ninh Hiên nhìn tôi, hỏi: “Tô Nhã, tại sao? Tất cả
những chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Giọng nói của hắn mang nỗi đau khôn tả.
Tôi nhìn hắn cười, cười mà giàn giụa nước mắt.
Tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Sáu năm trước, thư ký Đường trong văn phòng hiệu
trưởng, người đàn ông xa lạ tôi thấy qu
