Trình Viễn Thiên là phó chủ tịch của
tỉnh, sáu năm sau, ông ta đã là chủ tịch tỉnh từ lâu rồi. Ông ta là bố của Ninh
Hiên, vì thế Ninh Hiên còn có một tên nữa là Trình Hải. Thực ra đây mới là tên
thật của hắn.
Ninh Hiên hỏi tôi những bức ảnh đó chụp gì?
Tôi nói cho hắn biết, những bức ảnh đó được chụp ở khu
rừng nhỏ trong công viên gần trường, chụp lại cảnh hôn nhau nóng bỏng của chúng
tôi và toàn bộ quá trình tôi dùng tay giúp hắn “phóng máy bay”.
Ninh Hiên lặng nhìn tôi một lúc lâu, rồi kéo mạnh tôi
vào lòng, ôm thật chặt, giọng hắn khàn khàn thì thầm: “Nhã Nhã, em
ngốc quá! Tại sao phải một mình chịu đựng như vậy!”
Tôi tựa vào ngực hắn, khóe miệng nhếch lên. Đến tôi
cũng không biết rốt cuộc mình đang cười hay đang khóc nữa.
Tại sao lại ngốc nghếch như thế! Tại vì tình yêu.
Nam nữ trên đời một khi đã yêu thì có mấy ai không trở nên ngốc nghếch đâu.
Chúng tôi cùng suy nghĩ xem ai là người chụp những bức
ảnh đó, phán đoán xem rốt cuộc có những ai là người ái mộ Ninh Hiên.
Tôi nói: “Em vẫn luôn cảm giác người này chính là Điền
Uyển Nhi. Nếu không có em xuất hiện thì có khi cô ta đã được ở bên anh rồi. Em
nghĩ chắc chắn năm đó cô ta đã rất ghen tị và căm hận em.”
Ninh Hiên trầm ngâm một lát rồi nói: “Thảo nào
lần đầu tiên chúng ta gặp nhau khi anh vừa về nước, em đã hỏi anh Điền Uyển Nhi
thế nào rồi, hóa ra là liên quan đến chuyện này!” Hắn dừng lại một lát, đôi
lông mày biểu lộ sự hoài nghi, nói tiếp: “Sau khi ra nước ngoài, chỉ có hai năm
đầu tiên là Điền Uyển Nhi thường hay tìm đến anh nhưng anh cũng chẳng quan tâm
đến cô ta. Sau đó có thể cô ta tự thấy chán nên không thấy đến tìm anh nữa. Về
sau cô ta chuyển đến thành phố nào anh cũng không biết. Anh chưa bao giờ cho cô
ta bất kỳ hy vọng mập mờ nào nhưng cũng không ngờ cô ta lại có những suy nghĩ
và hành động cực đoan như vậy. Phụ nữ mà đã cố chấp thì quả là đáng sợ.”
Ninh Hiên nói phụ nữ mà đã cố chấp thì đúng là đáng
sợ, đáng sợ ở tinh thần kiên cường bất khuất không thể lay chuyển được. Hắn nói
tôi và Điền Uyển Nhi đều là những người phụ nữ cố chấp. Nhưng hai chúng tôi
hoàn toàn không giống nhau. Hắn nói Điền Uyển Nhi cố chấp theo kiểu khi đã yêu
một người thì chỉ muốn chiếm hữu người đó bằng được còn tôi cố chấp theo kiểu
khi đã yêu một người thì lại chỉ muốn người đó được hạnh phúc.
Những lời Ninh Hiên nói làm tôi cảm động không nói nên
lời. Thì ra, trong trái tim hắn, bất luận tôi có thế nào, có làm gì thì hắn
cũng tìm được những lý lẽ đẹp đẽ đánh bóng cho tôi.
Tôi xúc động nói: “Qua bao năm rồi. Điền Uyển Nhi cũng
không ở bên anh, nên em nghĩ hay em và anh vẫn có cơ hội làm lại từ đầu, hoặc
những suy nghĩ cố chấp trong lòng Điền Uyển Nhi đã tan biến rồi. Vì thế, Ninh
Hiên, anh biết không, thực ra vào một buổi sáng nào đó em đã hạ quyết tâm tìm
đến anh, cho dù anh có chỉ trích mắng mỏ cay độc, có xua đuổi, có châm chọc
cạnh khóe thế nào cũng được, lòng em đã hạ quyết tâm muốn được làm lại từ đầu
cùng anh. Nhưng đúng vào buổi sáng hôm đó, hy vọng vừa mới được thắp sáng thì
bố anh điện thoại đến.”
Sáng hôm đó tôi đã định lấy hết dũng khí đến tìm Ninh
Hiên.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần ứng phó với mọi khả năng sẽ
xảy ra, tốt thì được chấp nhận xấu thì bị cự tuyệt, tất cả đã sẵn sàng.
Tôi cảm thấy mình như được tái sinh một lần nữa, tràn
đầy sức sống.
Sau đó đột nhiên điện thoại của tôi đổ chuông. Tâm
trạng tôi đang vui nên cũng cảm thấy tiếng chuông điện thoại vui tai hơn thường
ngày.
Tôi nghe điện thoại, vui vẻ chào hỏi lịch sự với một
số điện thoại lạ: “Xin chào, tôi là Tô Nhã, xin hỏi ai đấy ạ?”
Người đó chỉ thản nhiên đáp lại hai tiếng: “Là
tôi.”
Chỉ hai tiếng này thôi cũng đủ để quăng tôi từ trên
đỉnh núi hạnh phúc xuống vực thẳm đau khổ và sợ hãi.
Tôi hỏi người đó: “Sao ông biết được số điện thoại của
tôi?”
Đáp lại vẫn là câu trả lời rất thân thiện: “Điều tra
qua một chút là được.”
Tôi chỉ biết cười khổ. Người ta chỉ cần điều tra “qua”
một chút thôi thì trăm phương ngàn kế tìm cách lẩn tránh của tôi đều bị phát
giác hết. Con người dễ dàng bị thâu tóm như tôi, sao có thể phản kháng lại họ
đây?
Người bên kia đáp lại còn lạnh lùng hơn tôi trăm triệu
lần.
Bố của Ninh Hiên, Chủ tịch tỉnh Trình Viễn Thiên nói
với tôi: “Tôi lại nhận được những bức ảnh của sáu năm trước, có điều lần này
không phải thư mà là bưu kiện. Tôi đã cho người điều tra và biết dịch vụ chuyển
phát bưu kiện này là ở nước ngoài. Nội dung bên trong bưu kiện đó rất đơn giản,
nếu cô và con trai tôi ở bên nhau, người này sẽ phát tán tất cả những bức ảnh
này ra khắp thế giới. Vì thế, Tô Nhã, mong cô hãy rời xa con trai tôi, hãy nghĩ
đến tiền đồ của nó, nghĩ đến cha cô!”
Tôi nói với Ninh Hiên: “Em đoán chắc Điền Uyển Nhi rất
hận em, nhưng đúng là không thể ngờ được cô ta lại hận đến mức này. Đã sáu năm
rồi, sáu năm trời vẫn chưa đủ để xóa hết sự ghen ghét phụ nữ dành cho nhau. Em
từng nghĩ chúng mình đã phải xa nhau ngần ấy năm, có lẽ đã đến lúc em cần nắm
lấy cơ hội được quay trở về bên anh. Thế nhưng em đã nhầ
