n nói: “Thế tưởng bây giờ không phải
là em đang làm nũng với anh đấy hả?” Mặt hắn lộ rõ vẻ khinh miệt: “Thôi thì dù
sao cũng đã biết nũng nịu thế rồi, chi bằng cứ phát huy hết ra đi, kiềm chế làm
gì!”
Tôi bĩu môi: “Cậu nói cái gì được là phải được ngay
chắc! Dễ cứ như nói đi tiểu tiện thế!”
Ninh Hiên lại nhướn mày ra sức chọc tôi tiếp: “Xem bộ
dạng em kìa, thế này mà bảo không nhõng nhẽo à, còn bĩu môi nữa chứ!”
Sặc... Tức quá!
Sao lúc nào tôi cũng để thằng nhóc này ăn tươi nuốt
sống vậy!
Tôi chợt nhớ ra một chuyện nữa, muốn hỏi Ninh Hiên làm
sao hắn lại thần thông quảng đại đến nỗi biết được cả chuyện tôi và Trác Hạo
chia tay.
Ninh Hiên nói: “Chuyện này nói với em sau. Đói rồi,
mình đi ăn gì đã.”
Tôi đứng lên khỏi chân hắn. Trên đường hai đứa ra khỏi
công viên thấy hắn có vẻ loạng choạng, tôi thương xót, hỏi: “Tôi ngồi lâu quá
làm chân cậu tê lắm à?”
Ninh Hiên nắm chặt tay tôi nói: “Không sao.” Tôi
trách: “Tê chân thì nói ra một tiếng cho người ta còn biết đường đứng lên!” Hắn
bóp chặt tay tôi rõ đau, nói: “Nhưng anh cứ muốn ôm em thế cơ. Tê mấy cũng mặc
kệ.”
Nước mắt tuôn trào!
Tôi ôm cánh tay Ninh Hiên làm như đang xúc động muốn
khóc, nói: “Ninh lão gia! Thử hỏi trên đời còn ai đa tình đáng yêu như cậu
không, có cô gái nào mà không yêu cậu cơ chứ!”
Ninh Hiên đốp lại: “Nói linh tinh. Anh không đa tình,
mà là nặng tình và chung tình!”
Rõ ràng hắn quá hiểu chuyện phong tình thì có!
Trừ phi hắn không muốn, chứ một khi hắn đã nghĩ đến
chuyện phong lưu thì xem ra chẳng có cô nào chống đỡ nổi vẻ đào hoa của hắn.
Nhà hàng Ninh Hiên đưa tôi đến cũng có chút ý nghĩa kỷ
niệm với tôi. Tôi nói với hắn: “Chỗ này tôi đã đến rồi.” Hắn bâng quơ đáp: “Ừ.”
Thái độ thờ ơ thế này...
Tôi quyết định sẽ giội một quả bom xuống, khiến hắn
phải kích động!
Ngồi xuống chỗ của mình, tôi chỉ vào cái bàn đằng sau
bị chắn bởi một bồn cây bên trên trổ đầy lá xanh nói: “Cậu thấy cái bàn phía
sau chậu cây này không? Tôi đã ngồi đấy lúc nói chia tay Trác Hạo đấy!”
Chuyện liên quan đến tình địch đấy, lần này còn hờ
hững được nữa không! Ha ha ha!
Kết quả Ninh Hiên vẫn ung dung thản nhiên, bình tĩnh
như không, chẳng có phản ứng gì, mất hết cảm giác rồi à?
Hắn còn không thèm chớp mắt lấy một cái, chỉ đáp lại
bằng một tiếng “ừm”.
Tức quá!
Thái độ này của hắn, thật không thể chấp nhận được!
Bão đang chuẩn bị nổi lên, bất chợt Ninh Hiên ngẩng
đầu lên nhìn tôi nói: “Có một hôm, ông bố bận rộn của anh dành được chút thời
gian đưa con trai đi ăn. Hai bố con đang ăn ngon lành thì nghe tiếng một cô gái
nói với bạn trai: Chúng ta chia tay đi, em yêu người khác rồi. Lúc đấy bố anh
còn bảo con gái thời nay thay lòng đổi dạ khôn lường như thời tiết vậy, nhưng
anh thì lại thấy vui khôn xiết. Vui đến nỗi suýt nữa lao ngay ra giữa phố gào
ầm lên đấy!” Hắn dừng lại một lát nhìn sắc mặt đang tái đi vì kinh ngạc của tôi
rồi nói tiếp: “Hôm đó, anh đã ngồi đúng tại chỗ em đang ngồi đấy.”
Tôi đã hoàn toàn hóa đá!
Chức năng và nhiệm vụ chính của Ninh Hiên trên cõi đời
này chính là phải làm thế nào để hết lần này đến lần khác khiến Tô Nhã kinh
hoàng như bị sét đánh!
Không thể tin nổi, tôi lầm bầm: “Không phải chứ! Sao
lại trùng hợp đến thế được?!”
Ninh Hiên hết sức bình tĩnh, thản nhiên gật đầu khẳng
định: “Ừ! Trùng hợp thế đấy!”
Chẳng trách khi tôi hỏi hắn sao biết tôi chia tay Trác
Hạo rồi, chẳng những hắn không thèm trả lời mà còn đòi đưa tôi đến đây ăn trưa
nữa! Đói cái gì mà đói, nói láo! Hắn muốn tôi đến đây hứng sét đây mà!
Tôi nhướn mày, đập bàn quát hỏi: “Vì thế mấy hôm sau
cậu dám ăn gan hùm mật báo chạy đến khu hiệu bộ, giữa thanh thiên bạch nhật hỏi
tôi có gì để nói với cậu không, phải không?”
Thấy tôi hùng hùng hổ hổ đập bàn, Ninh Hiên ai oán
lườm tôi một cái. Tôi bàng hoàng không kiểm soát được mình mà run lên cầm cập.
Hắn nhìn tôi nói: “Ngày nào anh cũng chờ em nói với
anh là em đã chia tay ai đấy rồi nhưng chẳng thấy em nói gì. Lúc nhìn anh và
Điền Uyển Nhi ở bên nhau, mặt em nhăn nhó như vừa uống nhầm giấm đặc chế, thế
nhưng vẫn không thèm nói với anh một tiếng! Đợi em sốt ruột chết đi được nên
lần đấy anh quyết định chạy đi tìm em!” Nói xong hắn trợn mắt nhìn tôi như muốn
giết người, ánh mắt lạnh lùng, âm u như đang tàng trữ một con dao nhỏ: “Ấy thế
mà vẫn tiếp tục giấu được nữa!”
Tôi cười đắc ý: “Ừ! Tôi vốn là người khôn ngoan, sắc
sảo mà!”
Ninh Hiên vừa nhấp được một ngụm trà nóng, nghe tôi
nói xong lập tức bị sặc, ho sặc sụa như muốn tắt thở. Thấy hắn sặc chết đến
nơi, tôi vừa thương vừa giận, tâm trạng vô cùng phức tạp, bèn tới ngồi cạnh
hắn, vỗ lưng cho hắn xuôi cơn ho.
“Được rồi, được rồi!” Ninh Hiên giữ cánh tay tôi lại
bảo: “Không phải vỗ nữa, vỗ nữa lại làm anh nội thương thổ huyết ra đấy!”
Bực quá! Rõ ràng hắn không coi lòng tốt của tôi ra gì!
Ninh Hiên thấy tôi nổi giận, vội kéo tay tôi nói
chuyện tiếp: “Tô Nhã, sao em không chịu nói cho anh biết chuyện chia tay?”
Lòng tôi dậy lên nỗi tủi thân xót xa vô hạn, “Tôi là
cô giáo của cậu mà! Tôi sợ...” Ng