h ra đã có tố chất làm lãnh tụ rồi!”
Tôi nguýt: “Không biết xấu hổ! Khoe khoang khoác lác!”
Rồi lại thấy lo lo hỏi: “Chúng nó đứa nào cũng bầm dập như thế, cậu có sao
không đấy, có bị thương chỗ nào không?” Vừa nói tôi vừa kéo cánh tay hắn lên
xem sao, chỉ sợ sẽ tìm ra một vết xanh xanh hay tim tím nào trên đó.
Ninh Hiên trấn an tôi: “Võ công của anh cao cường lắm,
bọn chúng không đáng làm đối thủ đâu, yên tâm đi.”
Tôi ngẩng đầu, hiếu kỳ hỏi: “Võ công cao cường? Cậu là
con nhà võ giống người ta hay nói hả?”
Ninh Hiên gật đầu: “Từ nhỏ bố đã cho anh tập
Taekwondo.”
Tôi liền trở nên hào hứng hỏi han: “Thế cậu lên đai gì
rồi?”
Ninh Hiên thản nhiên nói: “Đen.”
Ngước mắt lên nhìn hắn, tôi chỉ còn nhìn thấy những
ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh!
Tôi cũng là đứa đã từng tập Taekwondo. Chỉ có điều sau
hai năm học, mấy nhóc bé tí tuổi đã đổi màu đai được hai lần rồi còn tôi vẫn ì
ạch giậm chân tại mức khởi đầu là màu vàng. Cuối cùng huấn luyện viên cũng phải
âu sầu, thành khẩn cầu xin tôi: “Tô Nhã, tôi xin em đấy, em đừng tập võ nữa, sự
có mặt của em không những hủy hoại danh tiếng võ đường của tôi mà còn phá hoại
cả không khí luyện tập của cả lớp - em đến đây chỉ để tìm người tán chuyện
thôi! Tôi rất hoan nghênh nếu em đến tán dóc với tôi nhưng xin em đừng làm đệ
tử của tôi nữa! Tôi xin lấy danh dự một võ sư ra nói với em một câu là cả đời
này em chỉ có thể đeo đai vàng được thôi!”
Tôi chính là nỗi nhục nhã của huấn luyện viên. Đệ tử
của thầy không ai giống tôi cả, luyện võ hai năm trời ròng rã, trình độ không
những không tiến được bước nào mà càng luyện lại càng ngu đi!
Niềm mơ ước bao năm qua của tôi chính là cái đai đen
Ninh Hiên đang sở hữu. Chỉ cần nghĩ đến thôi, tôi đã thấy hâm mộ sùng bái hắn
ta lắm rồi.
Trên đời thật hiếm có ai được như hắn, một tên yêu
nghiệt hảo hạng, tài sắc trí tuệ vẹn toàn!
Tôi bảo hắn: “Xòe hai tay ra! Xòe ra, xòe ra!”
Hắn lườm tôi: “Lại nhõng nhẽo rồi!”
Thật hết chịu nổi, dạo này hình như hắn càng lúc càng
quen coi mình là cô bé con rồi!
Ninh Hiên không chịu nổi thói õng ẹo của tôi, hỏi:
“Muốn xem cái gì?”
Tôi lon ton chạy đi nhặt về hai viên gạch, khua tay
múa chân nói với hắn: “Như thế này này, lấy hòn gạch đập vào đầu cho nó vỡ vụn
ra xem nào!”
Hắn không nhịn được cười: “Tô Nhã, em muốn xem biểu
diễn Taekwondo hay muốn xem mãi võ trên phố?”
Ặc... tôi quả không phát hiện ra, kỳ thực mãi võ trên
phố với biểu diễn Taekwondo lại có cùng nguồn gốc sâu xa cơ đấy!
Ninh Hiên nói: “Không làm cái này.”
Tôi không đồng ý: “Tại sao?!”
Hắn nói: “Sẽ làm hỏng kiểu tóc.”
Tôi: “.................”
Đúng là đồ... đỏm dáng!
Tôi hỏi hắn: “Thế biểu diễn cái gì?”
Ninh Hiên một tay cầm cục gạch, nâng lên, tay còn lại
chụm thành con dao bổ mạnh xuống, trong chớp mắt cục gạch đã bị chặt thành hai
phần!
Màn biểu diễn của hắn thật bàng hoàng, chấn động,
khiến tôi mắt chữ o mồm chữ a chạy vội đến tìm thương tích trên tay hắn nhưng
rốt cuộc chẳng thấy gì.
Tôi bắt đầu xun xoe nịnh nọt, tâng bốc hắn lên tận mây
xanh. Cuối cùng Ninh Hiên không chịu được tóm chặt tay tôi hỏi: “Ấm đầu à? Sao
tự nhiên quái dị thế?”
Mắt chớp chớp nhìn hắn, tôi cố làm ra vẻ một cô gái bé
nhỏ đáng thương, nói: “Nhã Nhã muốn ngoan ngoãn phục dịch để cậu được thoải mái
nhất cả về thể xác lẫn tinh thần, không thể cho cậu bất cứ cơ hội hay lý do gì
để gây ra nạn bạo hành gia đình được. Võ công của cậu phải nói là quá cao siêu,
tôi không dám làm đối thủ, lỡ đâu bạo hành nổ ra, tôi sợ mình sẽ tan tành xác
pháo mất!”
Tôi tưởng Ninh Hiên sẽ cười toáng lên, nhưng hóa ra
hắn không những không cười lấy một tiếng mà vẻ mặt lại trầm hẳn xuống. Hắn kéo
tôi vào lòng, khẽ nhíu mày nói: “Anh luyện Taekwondo là để tự vệ. Thân phận của
bố anh khá đặc biệt nên anh cần biết chút võ để có khả năng phòng vệ trước
những kẻ có ý đồ xấu. Tô Nhã, anh thề cả đời này không bao giờ ăn hiếp em! Đừng
có lo lắng chuyện này, được không?”
Tôi lại cảm động đến đờ đẫn rồi! Mắt hơi ngân ngấn
nước, tôi gật đầu. Sau đó tôi lại không kìm lòng nổi hỏi hắn: “Cậu không dám ra
tay tức là tôi vẫn có thể bạo hành cậu chứ gì?”
Ninh Hiên ngẩn người, khóe miệng giật giật: “Thực ra
em không cần bạo hành anh làm gì. Đang yên đang lành em cứ kiếm chuyện kiểu thế
này, còn lợi hại hơn động chân động tay nhiều.”
Khả năng hạ nhục bản lĩnh tôi của hắn ngày càng tiến
bộ, ngày càng quá lắm!
Chương 22: Tiếng hát
kinh dị
Gần đây cả bố lẫn mẹ tôi đều bận ngập đầu, hình như
sắp có cuộc bầu cử nhiệm kỳ lãnh đạo mới, nghe nói sẽ xảy ra những biến động
rất lớn. Bố mẹ tôi chẳng phải những nhân vật kinh thiên động địa gì, nhưng dẫu
sao vẫn được coi là phần tử thuộc giới chính trị. Mà đặc điểm nổi bật nhất của
giới chính trị Trung Quốc chính là rút một dây động cả rừng. Cho nên, dù hai
người không thuộc loại chức cao vọng trọng lắm nhưng những ngày này vẫn cứ lao
đao trong vòng xoáy tranh bầu ứng cử.
Phụ thân phụ mẫu bận bịu, đương nhiên chẳng có thời
gian nhòm ngó đến cô con gái, khác nào tạo điều kiện cho tôi và Ninh Hiê