à! Cậu định không cho
đại ca ít thời gian tình tứ quý báu đấy hả?”
Thôi Dương làm bộ oan ức, giả vờ cắn gấu tay áo và bải
lải những câu buồn nôn: “Đại quan nhân quả là đãng trí! Hôm nay vừa hay ngày
sinh nhật tiện thiếp nên tiện thiếp đã đủ mười tám tuổi rồi. Kể từ giờ phút
này, thiếp đã có đủ tư cách và năng lực chiêm ngưỡng chuyện người lớn rồi ạ!”
Tôi đang giả bộ uống nước để che dấu khuôn mặt đỏ ửng,
kết quả lại bị mấy câu tê tái xương tủy này của Thôi Dương ám hại làm sặc phun
hết nước ra ngoài! Mắt mũi miệng, tổng cộng có năm cái hốc trên mặt, hốc nào
cũng tuôn ra đầy chất lỏng: nước lọc, nước mũi rồi nước mắt, không lãng phí
hiệu suất hoạt động của bất kỳ cơ quan nào.
Tôi bắt đầu ho sặc sụa. Ninh Hiên vội vàng vỗ lưng cho
tôi. Khốn khổ lắm mới xuôi được, tôi sụt sịt: “Chuyện này nhất định là cậu ta
cố ý, cậu ta vẫn chưa hết hận tôi vụ lần trước, chắc chắn thế rồi, nếu không
tại sao lại nhằm đúng lúc tôi đang uống nước mà phun ra những lời buồn nôn như
thế!” rồi kéo tay Ninh Hiên rủ rỉ: “Ninh Hiên, đấm cậu ta đi, đấm cậu ta đi!”
Nghe xong câu cuối cùng của tôi, Thôi Dương vội núp
sau một cậu bạn, có vẻ run như cầy sấy. Cậu ta cường điệu sụp xuống bên tôi,
mặt mày thảm thương nhìn tôi nói: “Cô Tô ơi, em và cô bắt tay xóa hết thù hận
nhé! Xin cô đấy! Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật em, cô để đại ca đánh em,
khác nào đánh vào mặt gấu trúc bảo vật quốc gia, cô bảo làm sao em có thể chịu
đựng được nỗi nhục này!”
Tôi thấy cậu ta cả thanh lẫn hình đều diễn rất đạt,
cũng không dễ dàng gì, nên quyết định cho cậu ta một cơ hội. Tôi hỏi Ninh Hiên:
“Tôi quyết định sẽ nghe theo lời cậu. Cậu bảo có đáng ăn đòn không?”
Ninh Hiên nhếch mép cười nham hiểm nói: “Dù sao hôm
nay cũng là sinh nhật Thôi Dương, không nên dùng bạo lực. Chi bằng em hát tặng
cậu ta một bài đi!”
Tôi nhìn Ninh Hiên, cũng nham hiểm nhếch mép cười.
Hắn thật nham hiểm, nham hiểm, nham hiểm quá! Lại có
thể nghĩ ra chiêu lấy tiếng hát của tôi để trừng trị Thôi Dương!
Đám yêu tinh thấy tôi chuẩn bị lên hát tỏ ra rất hào
hứng chờ đợi. Thôi Dương đang có vẻ không được tỉnh táo lắm, lúc tiếng hát của tôi
cất lên, cậu ta lập tức hết u mê luôn!
Thôi Dương ôm đầu gào lên thảm thiết: “Dừng lại, dừng
lại đi! Bà cô ơi đừng hát nữa! Đại ca ơi, cầu xin anh đấy, hay anh cứ đánh em
đi!”
Có đứa muốn trốn ra ngoài liền bị tôi tóm lại, nhân
lúc nhạc dạo tôi hỏi: “Ra ngoài làm gì? Tôi chưa hát xong không được đi đâu
hết! Ai bỏ ra ngoài đến cuối kỳ trượt đừng trách tôi!”
Tên tiểu quỷ bị tôi tóm lại gần như quỳ sụp xuống,
nước mắt giàn giụa phân trần: “Cô Tô ơi, em ra ngoài không nhằm mục đích nào
khác ngoài muốn chứng minh với thiên hạ là không phải em đang đánh đập người
đang hát trong này đâu!”
...
Ý gì đây? Định ví tiếng hát của tôi ngang với tiếng
gào thét ầm ĩ của kẻ bị đánh?
Ô hay, cách diễn đạt này rất mới mẻ, lại thêm một kiểu
ví von mới mẻ về giọng hát của tôi! Sau này có thể áp dụng để hạ nhục Tiêu
Tiêu, hay lắm, hay lắm!
Tôi kiên quyết hát hết trọn bài cho có đầu có đũa. Lũ
tiểu tử ngồi đưới đều dính nội thương ngã rạp cả xuống. Tôi quay trở về ngồi
bên cạnh Ninh Hiên, hắn đang sảng khoái cười tít mắt.
Đột nhiên có một kẻ kiên cường vùng đứng lên, nói chắc
như đinh đóng cột: “Nhất định đây không phải lần đầu tiên bọn mình bị nghe
tiếng hát này! Chắc chắn trước đây đã nghe rồi! Chắc chắn thế!”
Tôi không thể không khen nó một câu: “Rất có tai âm
nhạc đấy!”
Thôi Dương phụ họa theo: “A, hình như đúng thế! Hình
như lần trước bọn mình đến Golden Melody cũng đã nghe thấy tiếng gào thét từ
phòng bên cạnh vọng sang! Mẹ ơi, chẳng lẽ chúng ta lại có duyên nợ với cô Tô
thế, lần đó chỉ cách nhau có một bức tường thôi! Thật kỳ diệu! Không ngờ chúng
ta vẫn còn cơ hội được nghe lại tiếng hát hôm đó trong những năm tháng còn lại
của đời mình thế này. Cô Tô ơi, em muốn nói, giờ em có chết cũng không hối tiếc
gì nữa! Em biến thành ma cũng sẽ không thể quên được cô! Nửa đêm nhất định em
sẽ đến ngồi trên đầu giường tán chuyện với cô!”
Cái gì mà tiếng gào thét! Rõ ràng bà đây hát rất nhập
tâm mà! Cái gì mà làm ma cũng không tha cho tôi! Xem ra tên tiểu tử này lại
muốn ăn đòn rồi!
Một tên ngồi cạnh tiếp lời: “Đúng, đúng! Tớ cũng nhớ
ra rồi! Lần đấy còn có cả Điền Uyển Nhi đi cùng!”
Tên nhóc vừa dứt lời đã lập tức bị bầy đàn bổ đến vùi
dập.
Tôi nhìn chúng mà khoái trá vô cùng. Bọn chúng không
biết chuyện Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi chỉ là đóng kịch, còn tưởng nhỡ lời nhất
định sẽ khiến tôi phật lòng nữa.
Tôi đứng lên nói: “Tôi vào phòng vệ sinh một lát!”
Ninh Hiên cũng đi ra cùng tôi.
Tôi nói: “Cậu ra đây với tôi làm gì? Cậu bị ám ảnh quá
mức với nhà vệ sinh nữ thật đấy à!”
Ninh Hiên nhướn mày nói: “Em có tiền án rồi nên anh
phải đi coi chừng, không khéo em lại chui vào phòng vệ sinh nam giở thủ đoạn
lưu manh nữa thì sao!”
Tôi nhào đến cấu hắn một cái: “Cậu mới giở thủ đoạn
lưu manh! Rõ ràng tôi bị cậu lừa mà!”
Ninh Hiên vừa né vừa cười: “Tô Nhã, anh muốn hỏi em
một chuyện. Em nói đi, sao tiếng há