n thả tôi ra nhưng
vẫn hung hăng cố chấp hỏi: “Nói! Em thích gì ở anh?”
Tôi hèn nhát lập tức khuất phục trước uy quyền của
hắn: “Thích cậu... vì cậu rất đẹp trai...”
Câu trả lời này không nghi ngờ gì đã lại chọc giận đại
thiếu gia Ninh Hiên, kẻ vô cùng mong đợi một câu trả lời theo kiểu lãng mạn
trong các tiểu thuyết tình yêu như: “Chỉ cần một giây để rung động, tình yêu
không cần lý do.” Không dài dòng văn tự nữa, sau câu trả lời qua quýt lần thứ
hai của tôi, hắn lại không do dự cúi xuống hôn tôi điên cuồng.
Lần này nụ hôn của hắn chẳng nhẹ nhàng dịu dàng chút
nào, dường như hắn đang gặm nhấm, cắn xé khiến môi tôi vừa tê vừa đau.
Đến lúc hắn nhả ra, tôi nghĩ trông mình chắc cực kỳ
giống ông anh họ Âu Dương đo Lương Triều Vỹ đóng trong Đông
thành Tây tựu, trên miệng treo hai miếng lạp xưởng to tướng.
Ninh Hiên nhìn xoáy vào mắt tôi, hung tợn nói: “Tô
Nhã, em không được thích người nào khác, cả đời này chỉ được yêu mình anh
thôi!”
AAAAA!
Sự ngọt ngào của một kẻ độc tài chuyên chế! Uy hiếp
người ta đến hồn bay phách lạc! Lại một loại đạn bọc đường nữa! Ninh lão gia,
cậu định làm bại liệt hết các tế bào não của tôi phải không!
Tôi thẹn thùng vùi mặt vào ngực Ninh Hiên, ỏn ẻn bằng
thứ giọng đến gỗ đá cũng phải buồn nôn: “Ừ!”
Tôi và Ninh Hiên lại tay trong tay quay về phòng hát.
Bọn quỷ sứ mượn cớ chúng tôi ra ngoài lâu quá, nổi loạn nhất định đòi phạt
rượu. Thôi Dương lấy cớ “mừng thọ” ép người, buộc tôi và Ninh Hiên đành nâng
ly.
Nhưng hai chúng tôi còn chưa kịp uống chúng đã lại
nhao nhao: “Vòng tay giao bôi! Giao bôi đi!”
Tôi nhăn mày, tự cảm thấy lúc này mình thật thê thảm!
Ninh Hiên thì vô cùng điềm tĩnh cầm ly rượu vòng qua tay tôi, nói nhỏ: “Vừa hay
anh cũng muốn giao.” Tôi làm theo lời hắn, cùng uống cạn ly rượu.
Ninh Hiên đặt ly xuống, không ngại ngần vòng tay ra
sau lưng ôm tôi, kề sát đôi môi mềm mại ươn ướt của hắn lên tai tôi, làm tôi
bại liệt mất nửa người. Hắn thì thào: “Biết uống xong rượu giao bôi này thì
phải làm gì không? Tiếp theo, chính là vào động phòng!”
Tai tôi nổ đoàng một tiếng sét!
Nhóc con đáng chết, dám trắng trợn trêu chọc chị thế
à!
Một luồng hơi nóng lan nhanh từ má lên não rồi từ não
đến tai tôi. Ninh Hiên cảm nhận được tai tôi có biến đổi, khẽ cất tiếng cười
nham hiểm, ra vẻ khoái trá lắm!
Bỗng nghe Thôi Dương ngồi bên thốt lên mấy câu kỳ
quái: “Chậc chậc, hỏi thế gian sến súa là chi mà nhìn đôi lứa trước mắt, cả nhà
chỉ muốn nôn mửa!”
Tôi nhìn cậu ta, nói bốn chữ: “Ninh Hiên, đánh đi!”
Thôi Dương lập tức biến thành con cừu non: “Đừng cô Tô
ơi! Em xin rút lại lời vừa nói được không!” Cậu ta nức nở lắc đầu: “Chà chà,
xem ra lần này đại ca nghiêm túc thật rồi, còn bị cô Tô thao túng nữa!”
Nhân câu nói mập mờ này tôi liền tiến sâu thăm dò:
“Ninh Hiên đã vui vẻ với nhiều bạn gái lắm rồi phải không?”
Cả lũ nam sinh cười gian xảo nói: “Ôi! Nhiều lắm rồi
ạ!”
Tôi suýt chút nữa sa sầm mặt xuống, Ninh Hiên ngồi bên
gầm lên: “Câm miệng! Còn nói linh tinh nữa tôi cho cả đám một trận đấy!”
Bọn chúng vội vàng đổi giọng nịnh nọt tôi: “Không có
không có, đám ấy chỉ là mây khói thoảng qua thôi! Hơn nữa toàn là người ta tự tương
tư, đơn phương thích đại ca chúng em đấy chứ! Đại ca quá lắm chỉ chơi bời thôi,
không hề coi là thật, không hề coi là thật đâu ạ!”
...
Lời giải thích này, sao càng nghe càng tồi tệ vậy?
Thật khiến người ta không khỏi sôi máu!
Ninh Hiên thấy cả bọn đã say, ăn nói càng lúc càng bừa
bãi, bèn đùa đùa mắng chúng một câu rồi kéo tôi đi về trước.
Ra khỏi Golden Melody, Ninh Hiên kéo tôi đến một chỗ
khuất không có người, chẳng nói chẳng rằng, cúi xuống hôn tôi. Hôn một hồi thật
lâu xong hắn mới nói: “Đừng nghe chúng nói bừa.”
Tôi nói: “Nhưng nhìn cậu hình như cũng từng trải tình
trường lắm rồi, đúng là trăng hoa ong bướm.”
Ninh Hiên nghiêm mặt nhìn tôi: “Anh không trăng hoa.
Chỉ là khi đó chưa tìm được người anh yêu, lại thấy không nhất thiết phải ghét
bỏ những người yêu mình nên anh mới không cự tuyệt, chứ thực ra cũng không thật
lòng tiếp nhận họ. Nhưng bất kể nói thế nào, thì đó vẫn là chuyện lăng nhăng
mập mờ không minh bạch. Về chuyện này anh biết mình có lỗi. Nhưng em yên tâm,
về sau anh sẽ chỉ yêu mình em, nhất định không nhập nhằng với bất kỳ ai nữa!”
Sự chân thành của hắn khiến tôi thực sự cảm động. Tôi
nói: “Nhưng bây giờ cậu còn ít tuổi, vẫn chưa xác định rõ được tính chất vấn
đề. Sau này đến lúc cậu trưởng thành có khi nào thay lòng đổi dạ không? Đến lúc
tôi già rồi mà như vậy thì phải làm sao đây!”
Ninh Hiên cúi đầu cắn tôi một cái: “Lại nói lăng nhăng
rồi, xem anh xử lý em thế nào! Anh đã lớn rồi! Đã xác định rõ ràng mọi vấn đề!
Nhất định anh sẽ không thay lòng đổi dạ. Bất kể mười năm, hai mươi năm, bao
nhiêu năm về sau đi nữa, anh vẫn sẽ như bây giờ, chỉ yêu một mình em thôi, anh
đã xác định rõ ràng, là em, Tô Nhã!”
Tôi chẳng còn bình tĩnh nổi nữa, xúc động như vừa được
ai tưới đẫm sức xuân lên người, vòng tay ôm chặt lấy hắn.
Ninh Hiên thấy tôi xúc động, cũng trở nên kích