động vô
cùng. Chúng tôi quấn lấy nhau hôn nhau rất lâu. Hơi rượu thoang thoảng chầm
chậm lưu chuyển trong hai khoang miệng, chuốc say thần trí phiêu diêu như đang
rơi vào chốn mộng cảnh, khiến tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh thật huyền ảo.
Đột nhiên, người tôi cứng đờ! Bàn tay Ninh Hiên đang
lần vào áo tôi, dừng lại trên ngực tôi.
Theo bản năng, tôi né tránh và đẩy hắn ra: “Đừng! Đừng
chạm vào đấy!” Khắp người thẹn thùng vô cùng!
Ninh Hiên tì vào trán tôi, sâu lắng thì thầm trong
chất giọng gợi cảm: “Nhã Nhã, đừng lẩn tránh anh được không! Anh chỉ muốn cảm
nhận được em thôi!”
Khi kích động, hắn gọi tôi là Nhã Nhã. Chỉ cần hắn gọi
hai tiếng Nhã Nhã thôi, là tôi không kiềm chế nổi, bị hắn kích thích ngay lập tức.
Vì thế mới nói, cái tên của tôi, kỳ thực chính là một
câu thần chú để kích thích một bộ phận nhân loại đấy...
Tôi thấy mặt mình nóng ran, tim đập cực nhanh, nghe
những lời lẽ như chuốc say người ta của hắn lại càng dễ dàng bị mê hoặc. Thế là
tôi bắt đầu không tránh và cũng không đẩy hắn ra nữa, lặng lẽ đứng trong bóng
tối với nỗi sượng sùng chấp nhận sự thâm nhập của hắn.
Bàn tay hắn vụng về chui vào trong lớp áo ngực của
tôi. Tôi run run hỏi hắn: “Có phải là... có phải là... ờ... là hơi nhỏ không...”
Ninh Hiên khẽ bật cười trong bóng tối, khuôn mặt đẹp
đến chết người: “Anh thích chúng!” Tôi cảm thấy bàn tay hắn bắt đầu hơi vân vê.
Đột nhiên một cảm giác tê dại, bứt rứt như kim châm chạy tán loạn từ dưới lòng
bàn tay hắn lên tận da đầu tôi!
Tôi không nén được những tiếng rên rỉ, không làm thế
nào để chân cẳng không mềm nhũn ra, không thể ngăn được nhịp thở càng lúc càng
hổn hển.
Tôi dựa vào người hắn, hắn ôm chặt tôi, ghé sát miệng
vào tai tôi nói: “Tin anh đi, nhất định anh sẽ làm chúng lớn hơn!”
Vừa nói hắn vừa thay đổi cường độ lực tác động của bàn
tay. Tôi lại bất lực chịu đựng sự kích thích tình dục lạ lẫm này, trở thành một
đống mềm nhũn trong lòng hắn. Trong bóng tối, tôi rên rỉ như đang khóc theo mỗi
cử động của bàn tay hắn.
Ninh Hiên cúi đầu xuống, tìm đến môi tôi, hôn quyết
liệt như muốn nuốt chửng tôi vậy.
Tôi cảm thấy mình tan dần tan dần. Tan dưới lòng bàn
tay hắn, tan trên đầu lưỡi hắn, tan trong tình cảm nồng cháy của hắn.
Tôi của lúc này, không đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong được
ở bên con người này không chia không tách, trọn đời mãi bên nhau.
Chỉ một mong muốn thế thôi.
Ngày hôm sau, lúc gặp riêng Ninh Hiên, nghĩ lại chuyện
động trời tối qua, tôi không kiềm chế nổi lại trách hắn: “Cậu đúng là đồ háo
sắc! Có phải cậu mới mười tám tuổi không đấy? Sao thuộc chuyện đêm khuya của
người lớn thế? Sao cậu lại biết... ờ... biết đi sờ... ờ... ngực con gái hả?
Thật là không trong sáng chút nào!”
Ninh Hiên nhướn mày nói: “Em cũng biết chuyện đêm
khuya của người lớn cơ à? Sau này không được lên mạng xem linh tinh nữa!” Hắn
hằm hè mấy câu rồi lại nói: “Em biết bây giờ có bao nhiêu thằng nhóc mới mười
lăm tuổi đầu đã cho bạn gái lên chức mẹ còn mình lên chức bố rồi không? Anh mới
chỉ sờ vào chỗ đấy của bạn gái một lát thôi đã là cổ hủ lắm rồi đấy!”
Tôi tuyệt đối không thể tán đồng thái độ cưỡng từ đoạt
lý, nói bậy xằng xiên này của hắn được, “Này, sao cậu không so với các cụ thời
xưa luôn đi! Các cụ mười hai tuổi đã có thể kết hôn sinh con đẻ cái rồi! Lại đi
so sánh với mấy đứa thiếu niên lầm lỡ thì nhục lắm!”
Trông bộ mặt khinh khỉnh và tranh đấu quyết liệt của
tôi, Ninh Hiên bỗng ôm tôi lại: “Nhã Nhã, em biết không, ở bên người mình yêu
việc khó kiểm soát nhất chính là muốn... muốn làm chuyện đó đấy!” Thoắt cái,
mặt mũi tôi dường như biến thành cái nồi hấp!
Hắn tiếp tục đầu độc tôi: “Anh làm thế, chẳng lẽ em
không thấy thích à?”
Tôi cảm thấy khói đen bốc nghi ngút trên đầu mình! Đẩy
hắn ra, vứt lại cho hắn hai tiếng rồi lúng túng bỏ chạy cấp tốc.
Tôi đã gầm lên với hắn: Chết đi!
Bố mẹ tôi đợt này bận bịu hơn trước, nhất là bố. Ông
không những bận rộn mà hình như còn đang phiền muộn điều gì. Mấy hôm nay ông
hút thuốc rất nhiều. Chuyện công việc của bố mẹ tôi không hiểu, chỉ có thể giúp
hai người bằng cách sưởi ấm tinh thần được thôi. Tôi nói với bố: “Bố ơi, con
muốn nói ba câu. Thứ nhất, hút thuốc có hại cho sức khỏe. Thứ hai, người ta vẫn
bảo dẫu trời có sập xuống thì cũng sẽ có kẻ to xác đỡ cho. Thứ ba, bố của con
đã có một cô con gái như hoa như ngọc lớn tướng rồi mà sao vẫn trẻ trung phong
độ ngời ngời thế này!”
Màn pha trò của tôi cuối cùng cũng làm bố phải bật
cười.
Quan tâm đến phụ huynh rồi, tôi nghĩ cũng nên quan tâm
đến con bạn độc địa Tiêu Tiêu một chút. Dạo này bận chuyện yêu đương với Ninh
Hiên, hình như đã lâu lắm rồi tôi không ngồi tán chuyện với nó.
Tôi gọi cho Tiêu Tiêu. Nó bắt máy trong tình trạng
ngái ngủ, ấm ức vì bị làm phiền: “A lô, ai đấy?” Cô nàng này rõ ràng còn không
thèm mở mắt nhìn cái điện thoại. Tôi nổi lòng tà ác, liền bịt mũi nói: “Chào
chị, cho hỏi chị có cần mua bằng không? Cấp bốn sáu trăm tệ, cấp sáu tám trăm,
học vị một ngàn, nếu làm cả ba chúng tôi tặng miễn phí một chứng chỉ máy tí