g, còn nó lại
khiêm tốn không chịu nổi. Tôi khen: “Cậu lợi hại thật, vơ vét được khéo hết
chuyện thị phi trong cả tòa nhà này rồi ấy chứ”. Nó nói: “Cậu đừng nói thế làm
mình ngại, thực sự mình không dám nhận cái bản lĩnh lợi hại đó đâu, mấy đứa bạn
học mình mà ở đây, chúng nó còn bới được nhiều chuyện hơn mình nhiều, thậm chí
còn có thể nghe ngóng được con chuột nào ở trong hang nào sinh con vào ngày nào
nữa kìa.”
Tôi không khỏi tò mò hỏi: “Các bạn của cậu làm gì
thế?” Nó nói: “Làm gì cũng có, chẳng hạn như mình xin việc trái ngành làm thư
kí nè, ngoài ra còn có đứa vì sở thích mà ra chợ bán rau, làm nhân viên cọ lưng
ở nhà tắm công cộng, nói chung tất cả những nơi có người, những nơi đông người
đều có thể xuất hiện chúng nó.”
Nó càng kể tôi càng thấy mịt mù, càng trố mắt líu lưỡi
nhìn nó trân trân. An Tỷ nói: “Nhìn là biết cậu không hiểu rồi. Nói cho mà
biết, trước kia mình học tình báo, bọn bạn cùng lớp đều mắc bệnh nghề nghiệp,
cứ ở đâu đâu người là mò đến, có thế mới moi được nhiều tin.”
Nghe nó nói. Toàn thân tôi đẫm mồ hôi lạnh.
An Tỷ cho tôi biết, theo như nó biết thì việc thiết kế
của Ninh Hiên đã hòm hòm được bảy tám phần rồi, chỉ còn thiếu bản thiết kế một
chiếc nhẫn cuối cùng nữa là xong. Sau khi chiếc nhẫn này hoàn thành, triển lãm
có thể khai mạc.
Tôi không khỏi hiếu kì gặng hỏi nó: “Sao cậu biết
được? Cả ngày mình ngồi ở trong đó mà có biết gì đâu?”
An Tỷ động viên tôi: “Tô Nhã, cậu đừng cuống, dù sao
mình cũng xuất thân từ trường đào tạo tình báo mà, biết nhiều hơn cậu một chút
đâu có gì là lạ.” Nó chỉ nói vậy, còn chủ yếu là làm sao nó biết được tin ấy
thì vẫn không hé răng nửa lời.
Sau đó, tôi gọi điện buôn chuyện với Đào Tử, kể cho nó
chuyện kì lạ này. Đào Tử mắng tôi: “Tô Nhã, cậu đúng là đồ ngốc! An Tỷ là nhân
viên của công ty đó, lại còn là thư kí hành chính nữa, chuyện này nó không rõ
hơn ai hết thì làm sao có thể sắp xếp lo liệu công việc cho sếp Trình Hải của
nó được chứ!”
Được Đào Tử giác ngộ tôi mới sực nhớ, lúc trả lời tôi,
cơ mặt An Tỷ cứ co co giật giật, bộ dạng rõ ràng là muốn phì cười nhưng cố
nhịn. Thì ra nó đang lừa tôi!
Hôm sau, tôi lấy danh nghĩa tình bạn cao cả, không nên
để sự dối lừa hạ nhục dấy binh hỏi tội An Tỷ. Tôi làm ra vẻ rất buồn nói với An
Tỷ: “An Tỷ, tối qua cuối cùng mình đã phát hiện ra là cậu lừa gạt mình, điều
này làm mình đau lòng lắm!” An Tỷ ngẩn người, thớ thịt trên mặt hình như lại
rung rung, sau đó mới nhìn tôi nói rất chân thành: “Được rồi, Tô Nhã, mình sai
rồi. Hôm nay để chuộc lỗi, mình xin trả lời vô điều kiện mọi thắc mắc của cậu,
cậu cứ hỏi thoải mái đi, biết gì mình xin nói ra hết!”
Tôi nghĩ ngợi rồi hỏi nó một câu: “Ngài Trình của các
cậu rốt cuộc là đã có bạn gái hay chưa? Cô Ngải Phi đó rốt cuộc là có gì mờ ám
với anh ta không?”
An Tỷ kéo tôi lại gần, thì thầm vào tai tôi: “Chuyện
này, nói cho cậu biết, ngoài mình ra không có người thứ hai biết được chân
tướng đâu!”
Tôi không nghĩ thế. Tình báo viên nào chắc cũng có
chung một tật: mở miệng ra nói là phải bắt đầu bằng câu “chuyện này chỉ có một
mình tôi rõ chân tướng”, gây lỗi một cái là giờ thủ đoạn đòi chuộc tội bằng
cách “cứ hỏi bất cứ điều gì cũng được, biết gì tôi xin nói ra hết”.
Tôi nói: “An Tỷ, vào chủ đề chính đi, đừng để tôi đây
xem thường”.
An Tỷ nói: “Tô Nhã, trước khi trả lời câu hỏi này, cậu
có thể làm theo một yêu cầu của mình được không?”
Tôi hỏi yêu cầu gì. Nó nói: “Cậu có thể buộc tóc lên
được không? Buộc tóc đuôi gà ấy, mình muốn xem cậu buộc tóc đuôi gà trông như
thế nào.”
Tôi vừa nhanh tay buộc tóc lên cao vừa càu nhàu: “Mấy
người học tình báo các cậu thật quái gở!”
Đợi đến lúc tôi buộc tóc xong rồi, An Tỷ nhìn tôi chăm
chú, một tay giơ lên sờ cằm suy xét.
Sau đó nó nói: “Tô Nhã, bây giờ mình xin nghiêm túc
nói với cậu, mình dám khẳng định, ngài Trình của bọn mình vẫn chưa có bạn gái.
Còn như cô Ngải Phi kia mình cũng dám khẳng định rằng cô ta chỉ là một bông hoa
rụng. Còn ngài Trình của bọn mình, mình có thể khẳng định cực kì chắc chắn rằng
thực ra anh ấy chính là dòng nước vô tình của bông hoa rụng kia”.
Không buồn ca ngợi tinh thần “dám khẳng định” của nó,
tôi vội vàng hỏi: “Sao cậu biết được?” Nhưng An Tỷ còn chưa kịp trả lời thì đã
nghe ầm một tiếng, cửa phòng làm việc của Ninh Hiên bật mở, hắn đứng trước cửa
với ánh mắt đầy căm hờn như đi biểu tình đấu tranh giai cấp, hầm hầm chỉ tay về
phía tôi hung tợn nói: “Tô Nhã, cô đi vệ sinh như thế này hả? Hơi tí là đi vệ
sinh! Cô vào đây cho tôi!”
Ngọn lửa phẫn nộ lập tức bốc ngùn ngụt trong lông ngực
tôi!
Khốn kiếp thật, đúng là thế sự vô thường, sao lại có
ngày tôi phải rơi vào tình cảnh như thế này, bị chính tên học sinh của mình năm
xưa chỉ thẳng vào mặt quát tháo!
Việc thiết kế của Ninh Hiên đã đến giai đoạn chót. Các
tác phẩm khác đều đã hoàn thành, chỉ còn chiếc nhẫn Trái tim Trừng Hải của hắn
vẫn đang phải sửa lên sửa xuống. Vì đầu óc không sao phác ra nổi bản vẽ hoàn
hảo, mấy hôm nay hắn vô cùng cáu kỉnh, gắt gỏng. Sợ hắn điên lên