muội.
Tôi cắn răng, dằn lòng buông ra những lời lạnh lùng:
“Chẳng vì sao cả, anh quá trẻ con, hai chúng ta không hợp”.
Con mắt hắn chất chứa đầy đau đớn, hắn nhìn tôi nói:
“Em nói dối!”
Tôi ngang tang ngẩng đầu nhìn hắn, “Em không nói dối!
Sự thật là như thế!”
Hắn khàn giọng, “Em nói dối! Em có dám nói là em không
yêu anh không! Nhìn thẳng vào mắt anh mà nói!”
Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, rành rọt từng chữ từng
chữ: “Em không nói dối, em không yêu anh!” Nói xong câu này, trái tim tôi chảy
máu!
Ninh Hiên gằn giọng: “Em nói dối!” Sau đó hắn lại cúi
xuống hôn tôi thật cuồng say.
Tôi muốn mình hệt như một xác chết, tê dại, thờ ơ,
không đáp lại hắn. Nhưng cơ thể tôi đang dần phản bội lại lí trí.
Trong cơn đau đớn tột độ này, nụ hôn của hắn lại mang
đến cảm giác hoan lạc thể xác quá đáng. Khi hắn hôn tôi, dường như mỗi dây thần
kinh trong cơ thể tôi đều không nén được nỗi khao khát hắn, điên cuồng gào thét
mong nhớ hắn.
Hắn không chấp nhận sự thờ ơ lãnh đạm của tôi, bàn tay
bắt dầu du ngoạn trên cơ thể tôi. Ngọn lửa dục vọng thầm lén trỗi dậy khắp tứ
chi xương cốt tôi. Ý chí của tôi bắt đầu lung lay, cơ thể dần tê dại, và tê
liệt trong đôi môi hắn, trong bàn tay hắn, trong nụ hôn dài và trong những âu
yếm vuốt ve của hắn.
Không biết từ lúc nào, một cách vô thức, tôi đã đáp
trả lại hắn.
Một bàn tay hắn lướt trên lưng tôi, chầm chậm di
chuyển xuống dưới thăm dò, lần vào trong váy của tôi rồi không dừng lại, tiếp
tục đi sâu hơn, sâu hơn nữa, đến sâu nhất mới dừng.
Hắn giơ tay đó lên trước mặt tôi, cười tàn nhẫn, giọng
nói như con dao sắc lạnh lăng trì tùng xẻo lòng tự trọng của tôi. Hắn cho tôi
nhìn những đầu ngón tay ướt đẫm của hắn, hung dữ nói: “Tô Nhã, em nhìn xem, em
ướt như vậy cơ mà! Rõ ràng là em có cảm giác, nhưng lại nói em không yêu anh!
Em nói dối!”
Tôi vô cùng nhục nhã vì sự thật thà và đói khát sinh
lý của cơ thể mình! Ý chí của tôi sụp đổ tan tành trong dục vọng mãnh liệt!
Nước mắt tôi trào ra, chan chứa ấm ức tủi nhục. Tôi
hận Ninh Hiên. Sao hắn có thể dùng cách vô sỉ đó để chứng minh tôi đang nói
dối!
Tôi đẩy hắn ra, dồn hết sức đẩy hắn ra, vừa khóc vừa
chạy khỏi căn phòng đó. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét điệp báo viên An
Tỷ ngoài cửa sẽ dùng ánh mắt sắc lẹm thế nào để săm soi tôi, cũng chẳng còn tâm
trí đâu giữ bộ mặt ung dung giả tạo mọi khi.
Tôi mặc kệ tất cả, cắm đầu cắm cổ chạy như điên như
khùng.
Ninh Hiên không đuổi theo tôi. Bởi trước khi đẩy hắn
ra tôi còn nói: “Anh thỏa mãn rồi chứ? Chắc anh không biết Trác Hạo cũng đang ở
thành phố này! Tôi và anh ấy mới là một đôi! Ninh Hiên, nói cho anh biết một
lần nữa, tôi không yêu anh! Không yêu!”
Nhìn vào mắt Ninh Hiên, tôi có thể thấy nỗi đau và tổn
thương của sáu năm trước một lần nữa, chỉ là giờ còn khắc sâu hơn nhiều!
Tại sao hai con người rõ ràng đều yêu nhau, lại phải
giày vò và làm tổn thương nhau như vậy?
Câu trả lời thực ra rất đơn giản, chỉ gồm bốn chữ.
Hoàn cảnh đưa đẩy.
Từ hôm đó tôi không có đến chỗ Ninh Hiên làm bình hoa
trang trí nữa mà quay về trung tâm triển lãm kiên thủ với chức vụ của mình.
Quản lý thấy tôi quay về, một mặt vẫn khen ngợi tôi là
nhân viên tốt, mặt khác lại không che đậy nỗi băn khoăn dò hỏi tôi xem có phải
tôi đã làm sai việc gì nên bị họ đuổi về không.
Tôi cũng xin vái cả nón với lối tư duy mâu thuẫn điển
hình của ông một lần nữa.
Tôi giữ thái độ im lặng, không thừa nhận cũng không
phủ nhận, dù gì việc này cũng đâu phải do tôi nói là xong. Chi bằng cứ ngồi yên
quan sát biến động.
Tối hôm đó, sau khi về đến nhà, kẻ phàm tục như tôi
lại chết sặc trong biển nước mắt cuồn cuộn. Tôi đã khóc rất nhiều, khóc lên
khóc xuống, khóc đến hụt cả hơi. Vừa nấc lên nức nở tôi vừa để mặc cho thứ cảm
xúc lẫn lộn không biết là đau khổ hay ngọt ngào, biến thái vô cùng từ cảm quan
đến lý trí trỗi dậy trong lòng: Ninh Hiên, trong mắt hắn vẫn còn có tôi!
Nhưng, một lần nữa tôi lại ra tay làm tổn thương hắn!
Hắn kiêu ngạo như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác
bị tôi làm tổn thương; ngang bướng là vậy, khó khăn lắm mới có thể quên oán
hận, thừa nhận rằng thực ra hắn vẫn còn quan tâm đến loại cỏ đã nhai như tôi,
nhưng vẫn là tôi không biết điều, lại đẩy hắn ra lần nữa.
Tôi đoán sau lần này chắc chắn hắn sẽ chẳng do dự gì
mà không căm hận tôi đến tận xương tủy.
Hai ngày đầu quay về trung tâm triển lãm, tôi luôn ở
trong trạng thái thấp thỏm không yên. Tôi lo lắng không biết Ninh Hiên sẽ nói
gì với quản lý, không biết chuyện này liệu có ảnh hưởng xấu đến việc tổ chức
cuộc triển lãm sắp tới hay không. Giả sử hắn lấy bừa một lý do như trong người
khó chịu, thể trạng kém không kham nổi được công việc, hay như sốt cao phải nằm
liệt giường để hủy bỏ cuộc triển lãm này, nếu có thế thật, nhất định quản lý sẽ
khóc ròng đến chết mất.
Tôi nhấp nhỏm như ngồi trên bàn chông suốt hai ngày,
làm Đào Tử hễ thấy tôi là phải tránh xa. Nó nói nó nghi ngờ công ty vàng bạc đá
quý lớn nhất toàn cầu này không sạch sẽ, bên trong có lẽ có rất nhiều bọ chét.
Vì t