đậu gột rửa, vết thương bị nước xối vào, máu từng chút từng chút lan tỏa, giống như một đóa hoa mai nhỏ xuống nền đất, đỏ tươi chói mắt.
Cho đến khi cô sắp biến thành hóa thạch thì mới được bọn người Thanh Long tìm được.
"Bé con!" Chạm vào thân thể lạnh lẽo của Hi Nguyên, Thanh Long kinh ngạc cất giọng, đánh vỡ tỉnh táo trước sau như một cùng nho nhã của hắn, hắn hốt hoảng ôm lấy cô.
"Chú Thanh Long!" Nhìn người tới không phải là Lăng Khắc Cốt mà cô mong đợi, uất ức chôn ở trong lòng Hi Nguyên giống như nham thạch nóng chảy phun trào, cô níu chặt lấy áo Thanh Long, ở trong lòng hắn yên lặng rơi lệ.
Ngay sau đó Sơn Miêu chạy tới vội vàng đem cái ô trong tay chuyển qua đỉnh đầu hai người, sau đó cởi áo sơ mi của mình xuống bao chặt lấy Hi Nguyên: "Sao lại lạnh như vậy?"
"Bé con đừng khóc." Thanh Long chỉ lo an ủi Hi Nguyên, căn bản không còn kịp để ý tới Sơn Miêu.
Khi bọn họ vọt vào phòng khách, Bạch Hổ đang lo lắng muốn xông ra .
"Tìm được rồi sao? Thật tốt quá!" Bạch Hổ tiến lên muốn đón lấy bé con.
"Không cần! Cậu đi tìm Ngân Báo, bé con giống như muốn phát sốt." Nhìn hàm răng của Hi Nguyên không ngừng run lên cầm cập, Thanh Long lo âu nói.
Bạch Hổ vừa nghe, lập tức chạy lên lầu, vừa chạy vừa gọi Ngân Báo ầm ĩ: "Ngân Báo, bé con bị sốt rồi, anh mau xuống đây!"
Tưởng Lệ Văn vốn là đang dựa vào Lăng Khắc Cốt nghe Bạch Hổ gọi như vậy xong, lập tức giả bộ đau đớn khó nhịn, ở trong ngực Lăng Khắc Cốt run rẩy rên rỉ: "Khắc Cốt, đầu của em đau quá."
"Rồi cũng sẽ tốt thôi." Lăng Khắc Cốt qua loa an ủi Tưởng Lệ Văn, thân thể của anh có chút cứng ngắc, tròng mắt đen lộ ra lo lắng nhìn ngoài cửa, giống như nếu không phải Tưởng Lệ Văn đang nắm chặt tay của anh, anh sẽ lập tức chạy đi.
"Không được, em đau chết mất! Khắc Cốt, ôm em một cái!" Tưởng Lệ Văn vừa khổ sở co người lại, vừa ôm chặt hông của Lăng Khắc Cốt.
Tối nay nói gì cô ta cũng không thả Lăng Khắc Cốt ra, để cho anh chạy trở về bên cạnh con bé đó, trực giác của phụ nữ nói cho cô ta biết, đối với con bé đó tình cảm của Lăng Khắc Cốt dành cho nó đã vượt xa tình cảm của một người cha nên có. Vì muốn anh ở lại, cô ta đã liều chết diễn trận khổ nhục kế này, dĩ nhiên không thể bỏ dở nửa chừng.
Nha đầu xấu xí đáng chết, đừng nghĩ cướp đi người đàn ông của cô.
"Lão đại, tôi đi xem bé con một chút." Ngân Báo nhìn Tưởng Lệ Văn một cái, trong tròng mắt đen có bất mãn, bị thương da thịt chút này phải dùng tới hô gọi nhỏ lớn như vậy? Nhưng vốn cùng Tưởng Lệ Văn lớn lên cùng nhau nên hắn cũng không nói thêm gì vội vã rời đi. Hi Nguyên được Thanh Long cẩn thận từng li từng tí đặt lên giường lạnh đến tóc cũng dựng đứng lên, cô trên dưới răng không ngừng run lên, phát ra tiếng va chạm cạch cạnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có chút huyết sắc nào, làm cho người ta không nhịn được đau lòng. Quần áo bị nước mưa xối ướt dính chặt bao lấy người của cô, giống như lớp da thứ hai, trong mơ hồ có thể thấy dáng ngực xinh xắn của cô. Thanh Long lập tức xoay người ra lệnh người làm nữ tới thay quần áo cho cô, mà ba đại nam nhận bọn họ là tự động thối lui ra khỏi cửa.
"Bé con như thế nào?" Ngân Báo xách theo hòm thuốc đã chạy tới, khẩn trương hỏi Thanh Long. Hôm nay thế nào xảy ra nhiều chuyện như vậy? Một bữa tiệc sinh nhật thật tốt, Lệ Văn té bị thương, Hi Nguyên phát sốt.
"Cái trán hơi nóng." Thấy người làm nữ cầm quần áo ướt sũng đi ra, Thanh Long lập tức kéo Ngân Báo chạy vào phòng ngủ. Bộ dáng của Hi Nguyên khiến bọn họ lo lắng không thôi.
Ngân Báo thấy hai gò má Hi Nguyên đỏ ửng đến bất thường liền nhíu mày, sau khi làm một loạt kiểm tra cho cô xong, hắn lập tức lấy tới mấy bao thuốc: "Bé con, uống thuốc xong ngủ tiếp."
Sơn Miêu bưng tới một ly nước nóng, Thanh Long đỡ Hi Nguyên dậy, để Ngân Báo đem thuốc bỏ vào miệng Hi Nguyên cho cô uống.
Hi Nguyên chỉ cảm thấy đầu choáng váng mờ mịt, xương cốt toàn thân đều đau nhức, cô khó chịu yếu đuối nâng đầu lên, ngắm nhìn bốn phía, ở khắp nơi tìm không thấy cái bóng dáng quen thuộc đó xong rrồi mới mệt mỏi nhắm mắt lại.
Người đó không có.
Người thế nhưng không đến!
Ba không thương bé con nữa rồi!
Ngay cả cô ngã bệnh cũng không muốn sang đây xem cô một cái!
Ẩn nhẫn nén xuống nước mắt đang muốn trào ra, Hi Nguyên nhắm hai mắt lại nói với mọi người: “Cháu mệt mỏi, các chú cũng đi nghỉ ngơi đi."
Bọn Thanh Long có chút bận tâm, không chịu rời đi.
Từ trước tới giờ họ chưa từng thấy Hi Nguyên lộ ra nét mặt yếu ớt như vậy, tựa như một chú mèo hoang bị người ta vứt bỏ, có loại bi thương bất đắc dĩ.
"Để tôi ở lại chăm sóc bé con." Ngân Báo khoát khoát tay đối với mọi người, chủ động gánh vác nhiệm vụ chăm sóc Hi Nguyên. Bọn Thanh Long vỗ vỗ vai hắn, trịnh trọng dặn dò: "Chăm sóc thật tốt cô bé."
Ngân Báo gật đầu một cái, trong lòng có chút bất mãn đối với Lăng Khắc Cốt. Người nên... chăm sóc bé con nhất lúc này lại đang bận chăm sóc Lệ Văn, lão đại đặt Hi Nguyên ở chỗ nào rồi? Chẳng lẽ đã nhiều năm như vậy, cậu ta vẫn chưa ra khỏi đám sương mù? Đối với những điều không thể chịu nỗi đã qua, Hi Nguyên là vô tội, cô
