pacman, rainbows, and roller s
Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329055

Bình chọn: 8.00/10/905 lượt.

nhiên giống như nứt ra, đau đớn chợt nổi lên:

"Không!"

Người đàn ông mang mặt nạ, súng lục, người đàn ông ngã

trong vũng máu, tiếng cười lớn đầy tà ác . . . . . Trí nhớ như miệng

cống đột nhiên mở ra, từng chút một ngắt quãng xuất hiện thoáng qua ở

trong đầu của cô, cô có chút sắp hỏng mất, thét chói tai.

"Không! Ba! Ba!" Hi Nguyên người đầy thương tích giống như búp bê vải rách nát, bộc phát như bệnh thần kinh co rúc ở trên đất thét chói tai. Dấu vết ký ức một khi mở ra, sẽ không thể tắt. Thần kinh non nớt của cô không thể

chịu đựng được đả kích trầm trọng này, khổ sở giống như nước lũ vỡ đê,

đau đớn vọt vào trong lòng cô, trát lên vết thương đầy người của cô.

Cô là con gái của Dã Lang, con gái của người đàn ông ngã trong vũng máu đó, Lăng Khắc Cốt thế nhưng không phải ba. . . . . .

Hi nguyên khổ sở hô to khiến bộ mặt lãnh khốc của Lăng Khắc Cốt co quắp, ở thời điểm Tưởng Lệ Văn lần nữa chụp vào Hi Nguyên, anh sải bước tới gần Tưởng Lệ Văn, một cước đá văng cô ta ra, hướng về phía cô ta rống giận: "Dừng tay! Con bé là con của tôi!"

"Khắc Cốt? Anh quên. . . . . . Quên em vì Băng Nhi bị Tổn thương. . . . . ." Tưởng Lệ Văn bi thống cắn môi dưới, không dám tin tưởng nhìn Lăng Khắc Cốt.

Những năm qua, vô luận cô đối đãi với Hi Nguyên thế nào, Lăng Khắc Cốt cũng mắt nhắm

mắt mở, anh dung túng cho cô như vậy khiến cho cô tưởng rằng anh cũng

hận Hi Nguyên, nhưng hôm nay anh lại vì con ranh Hi Nguyên đó mà Tổn

thương cô.

"Đau! Ba. . . . . .Ba con đau quá!" Hi Nguyên che đầu như sắp nổ tung, khổ sở rên rỉ.

Trên người của cô hiện đầy những vết thương do Tưởng Lệ Văn đánh, mà lòng

của cô cũng bởi vì những âm thanh chém giết trong trí nhớ kia xé rách,

cái đầu như muốn nổ tung, cô như sắp chết vậy.

Nghe được Hi

Nguyên gọi, gương mặt tuấn tú lãnh khốc của Lăng Khắc Cốt lộ ra đau đớn

tiếc nuối, anh không thể tiếp tục tỏ ra lạnh lùng nữa, run rẩy nâng

khuôn mặt nhỏ nhắn như sắp hỏng mất của Hi Nguyên lên.

Hình ảnh

đầy che trở như vậy của Lăng Khắc Cốt đối với Hi Nguyên đâm vào lòng

Tưởng Lệ Văn, cô ta bất mãn kêu gào: "Khắc Cốt, giết nó đi! Báo thù cho

Băng Nhi!"

Lăng Khắc Cốt cảm nhận được đứa bé dưới tay mình sau

khi nghe được Tưởng Lệ Văn nói, theo phản xạ run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên không có chút huyết sắc nào, anh lập tức lạnh lùng trừng mắt về phía Tưởng Lệ Văn: "Cút! Không cần lại xuất hiện trước mặt của tôi!"

Nói xong, anh liền ôm Hi Nguyên đã bất tỉnh đi ra cửa phòng vốn đã bị Tưởng Lệ Văn hủy đến không cách nào còn đóng lại được, không để ý tới vẻ mặt

kinh ngạc cùng khó chịu của Tưởng Lệ Văn nữa.

Những đau đớn, khổ

sở của năm đó xông lên trong lòng của Lăng Khắc Cốt, năm đó nên giam cầm tình yêu của Băng Nhi trong trứng nước, không nên để con bé rơi vào bể

tình của tên Dã Lang giảo hoạt, nếu như anh có thể ngăn cản, thì Băng

Nhi có thể vẫn còn ở bên cạnh anh. Anh sẽ đem tất cả những thứ hoàn mỹ

nhất trên thế giới này nâng lên trước mặt Băng Nhi. Nhưng Băng Nhi đã

đi, đứa em gái duy nhất của anh trên thế giới này đã bị chết dưới sự

cường bào của Dã Lang.

Nghĩ đến đây, quả đấm của anh liền nắm lại thật chặt.

"Lăng Khắc Cốt, anh, anh sẽ phải hối hận!" Tưởng Lệ Văn bất mãn rống to theo sau Lăng Khắc Cốt.

Cô theo ở bên cạnh Lăng Khắc Cốt nhiều năm như vậy, liều mạng làm việc,

lại không thể chiếm được một chút tình cảm của anh. Anh thà ở bên ngoài

nuôi một đống lớn người tình, cũng không chịu đụng vào cô.

Cô không tin mình lại thắng không nổi một đứa bé còn chưa hết ngây ngô.

Lăng Khắc Cốt tự mình ôm Hi Nguyên quay trở lại phòng nên không có thấy được sự âm độc toát ra từ trong mắt của Tưởng Lệ Văn. Trong phòng ngủ xa hoa của Lăng Khắc Cốt lộ ra phong cách bài trí đơn giản. Mặt đá cẩm thạch

màu đen có vẻ hết sức nặng nề, bày trí trắng đen xen lẫn hòa vào màu đá

cẩm thạch, giường lớn màu vàng nặng nề ở trung tâm tăng thêm một phần xa hoa. Mà ở trên tấm ga giường màu trắng noãn ẩn chứa một cô gái thân đầy vết thương - Hi Nguyên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô cùng

bộ ngực phơi bày đầy những vết cào, Ngân Báo cẩn thận từng li từng tí

xoa cao do anh tự mình bào chế lên vết thương của cô: "Lệ Văn hôm nay

thật là quá đáng, lại khiến cho bé con bị thương thành như vậy. Lão đại, lẽ ra ngài nên ngăn cản!"

Ngân Báo có chút bất mãn nhìn về phía Lăng Khắc Cốt vẫn đứng xoay lưng nhìn về phía cửa sổ sát đất.

Nếu như cậu ta thương Hi Nguyên, cậu ta nên bảo vệ con bé.

Nếu như cậu ta yêu Hi Nguyên, cậu ta nên ngăn cản Tưởng Lệ Văn.

Câu ta sao có thể để Hi Nguyên bị Tổn thương nặng như vậy?

Đêm qua anh cho là có lão đại ở đây, Hi Nguyên rất an toàn, mới thả lỏng

tâm tình tự mình trở về biệt thự ở kế bên nghỉ ngơi. Sớm biết sẽ xảy ra

chuyện ngày hôm nay, anh tuyệt đối sẽ không rời Hi Nguyên.

Thấy Hi Nguyên bởi vì chạm vào thương vết thương mà nhíu mày, thái độ của Ngân Báo nặng nề khác thường.

Bé con hồn nhiên như vậy, nên được lão đại nâng niu trong lòng bàn tay thương yêu mới đúng.

Lăng Khắc Cốt không có trả lời Ngân Báo, chỉ là nắm chặt quả đấm, trên gương mặt