Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211225

Bình chọn: 10.00/10/1122 lượt.

g nhan của cô vào trong đầu.

"Được." Hi Nguyên cười đồng ý.

Zu Cuella nhận lấy Thượng Tễ, nói với Hi Nguyên: "Thượng Hi, tôi giúp em bế tiểu quỷ này."

"Bác họ, cháu là trai đẹp, không phải tiểu quỷ!" Thượng Tễ bất mãn kháng nghị.

"Tiểu Suất Ca? Thế nào mà giống hệt con mèo nhỏ là mẹ con?" Zu Cuella hài hước trêu chọc Tiểu Tễ.

"Heo sắc lang! Tôi với Tiểu Tễ giống thì thế nào?" Hi Nguyên đạp Zu Cuella, dã man nhìn anh chằm chằm.

"Cùng một kiểu xù lông!" Zu Cuella nói xong, ôm Tiểu Tễ bỏ chạy. Hi Nguyên giận đến thiếu chút nữa oa oa kêu to.

Zu Cuella chọn phòng cà phê nằm ở nơi phồn hoa nhất trong khu trung tâm thành phố, không gian hết sức ưu nhã.

Tiểu Tễ say sưa ăn bánh trứng ngon lành, một đôi tròng mắt đen bướng bỉnh

không ngừng bất an đảo qua đảo lại giữa mẹ cậu và Zu Cuella.

Zu Cuella uống một hớp cà phê, say mê nói: "Vẫn là mùi vị cũ đó, mùi thơm rất thuần."

"Em mới phát hiện ra anh là người rất thích hoài niệm." Hi Nguyên nghịch ngợm cười nói.

Zu Cuella nghiêm nghị cầm tay Hi Nguyên: "Tôi là người rất thích hoài

niệm, cho nên những năm qua, trong lòng của tôi vẫn chỉ có một người con gái."

Hi Nguyên lúng túng rút tay về, làm bộ như nghe không hiểu lời của anh.

"Thượng Hi, nếu như Lăng Khắc Cốt không phải món em thích, em có thể suy nghĩ

một chút tới tôi hay không?" Zu Cuellamang theo chút ưu sầu, nhìn Hi

Nguyên.

"Em mới vừa trở về bên cạnh anh ấy, anh liền đã rủa em rồi." Hi Nguyên không vui đẩy tay Zu Cuella xuống.

"Tôi chỉ nói là nếu như. . . . . ." Zu Cuellalộ ra một nụ cười thoáng có chút đắng chát, mất mác khuấy ly cà phê.

"Zu, em. . . . . ." Hi Nguyên vừa định an ủi Zu Cuella một câu, ánh mắt liền bị hai bóng người thu hút chú ý.

Tưởng Lệ Văn mặc một bộ đồ có hoa văn màu tím, kéo cánh tay Lăng Khắc Cốt đi vào tiệm cà phê, cười đến cực kỳ quyến rũ.

Hi Nguyên có chút tức giận nhìn anh chằm chằm đang nắm tay nắm cửa.

Lăng Khắc Cốt không rảnh cùng hai mẹ con bọn họ đi dạo phố, vậy mà lại nhàn

nhã cùng Tưởng Lệ Văn ra ngoài uống cà phê! Còn thân mật như vậy!

Hi Nguyên ghen tỵ trừng lớn mắt, hận không được xông lên tách Lăng Khắc Cốt cùng Tưởng Lệ Văn ra.

Bọn họ ngồi cách vị trí cô không xa, Hi Nguyên chỉ thấy lưng Lăng Khắc Cốt, lại có thể thấy rõ nhất cử nhất động của Tưởng Lệ Văn.

"Khắc

Cốt, anh lâu như vậy không có tới tìm em." Tưởng Lệ Văn làm nũng với

Lăng Khắc Cốt, đôi môi mỏng quyến rũ nhìn như đang chu lên, con mắt đẹp

híp lại cười đầy mị hoặc.

"Khí sắc của em rất tốt." giọng của Lăng Khắc Cốt có chút lạnh lùng.

"Sao có thể tốt được? Em nhớ anh tới gầy cả người luôn rồi." Tưởng Lệ Văn u oán liếc nhìn Lăng Khắc Cốt.

"Lệ Văn, em có chuyện gì lừa gạt tôi hay không?" Lăng Khắc Cốt đột nhiên mở miệng.

"Lừa gạt anh? Không có!" Tưởng Lệ Văn chột dạ, sắc mặt tái nhợt, chỉ là ả che đậy được rất tốt, nụ cười như cũ giắt trên mặt.

"Lệ Văn, tôi vẫn rất tin tưởng em, mong rằng em sẽ không để cho tôi thất

vọng." Lời nói của Lăng Khắc Cốt mang theo tia uy hiếp không dễ phát

giác.

"Khắc Cốt. . . . . ." Tưởng Lệ Văn xinh đẹp quấn lên cánh

tay Lăng Khắc Cốt, cố gắng dùng sức quyến rũ phái nữ để quấy nhiễu suy

nghĩ của Lăng Khắc Cốt.

Cái đề tài này quá nguy hiểm, không thể tiếp tục nữa.

Hi Nguyên nghe không hiểu bọn họ nói gì, lại thấy Tưởng Lệ Văn quấn ở trên người Lăng Khắc Cốt, vậy mà anh lại không có đẩy ra. Cô tức giận đến

đánh rơi cái muỗng, nói với Zu Cuella: "Zu, chúng ta đi!"

"Thượng Hi, em làm sao vậy?"

Zu Cuella cũng không có thấy hai người Lăng Khắc Cốt, cho nên không hiểu nhìn Hi Nguyên mặt đột nhiên biến sắc.

"Em không muốn ở lại Newyork nữa, em muốn về nước." Hi Nguyên ôm lấy Thượng Tễ, quật cường nói.

"Trở về nước? Đột ngột như vậy?" Vốn đang trò chuyện thật tốt, Thượng Hi làm sao sẽ đột nhiên muốn rời đi?

Zu Cuella trưng ra dáng vẻ hòa thượng, gãi đầu.

"Có rãnh rỗi em sẽ gọi điện thoại cho anh." Hi Nguyên hung hăng trợn mắt

nhìn bóng lưng Lăng Khắc Cốt một cái, liền xoay người rời khỏi phòng cà

phê.

Lăng Khắc Cốt cũng không có phát hiện Hi Nguyên, anh không

nhẫn nại đẩy Tưởng Lệ Văn ra, móc ra một điếu xì gà đốt, xuyên thấu qua

tầng tầng khói mù luẩn quẩn nhìn vẻ mặt có chút chột dạ của Tưởng Lệ

Văn, âm lãnh nói: "Diệp Bưu chính là Miêu Đầu Ưng."

"Khắc Cốt,

không thể nào?" Tưởng Lệ Văn khẩn trương nắm chặt quả đấm, ả cố gắng để

cho nụ cười của mình trở nên bình thương chút, nhưng đôi môi run rẩy vẫn tiết lộ ả đang khẩn trương.

"Điểm này em không phải còn rõ ràng

hơn tôi sao?" Lăng Khắc Cốt vô tình cười lạnh. Người dám ở trước mặt anh diễn trò, Tưởng Lệ Văn vẫn là đầu tiên. Bởi vì trong tâm vẫn luôn đối

với cô ta áy náy cùng cảm kích, anh mới không thể kịp thời phát hiện sự

giải hoạt của cô ta.

"Anh có ý tứ gì?" Tưởng Lệ Văn lập tức trở

mặt, ả đứng lên, cố làm ra vẻ căm tức nói, "Trong sạch của em là bị Miêu Đầu Ưng hủy! Nếu như mà em biết Diệp Bưu là Miêu Đầu Ưng, em sao có thể để hắn thành trợ thủ của em. Khắc Cốt, anh không tin em khiến cho em

rất đau lòng. Vì Băng Nhi, cả đời em bị phá hủy, còn mất đi người đàn

ông mà em thích


XtGem Forum catalog